Vương Phi! Mau Chạy!!!
Cô là Nhã Tịnh nhưng cái tên lại chẳng hề liên quan tới tính cách. Đam mê học võ công nhưng số phận lại bắt làm ca sĩ. Sau khi được trùng sinh về cổ đại, nàng bắt đầu đam mê của mình, chỉ là lại đang trên kiệu hoa? Ôi trời! Đời này nàng nhất định phải sống thỏa đam mê! Chạy thôi! Chạy tới tự do nào!!!! Chỉ là nàng không biết, dù có chạy bao xa tên nào đó vẫn luôn giữ nàng bằng một sợi dây tơ hồng.
Góa Phụ Xinh Đẹp Được CEO Điển Trai Cưng Chiều
Cho đến ngày cô mang bánh tự làm đến văn phòng thăm chồng, và tận mắt chứng kiến anh ta ôm ấp người phụ nữ khác.
Không chỉ phản bội, Tuấn Hưng còn nhẫn tâm tuyên bố ly hôn ba lần — thứ ly hôn không thể rút lại — ngay trước mặt hàng chục nhân viên, bêu rếu cô giữa chốn đông đúc. Tấm mạng che mặt bị giật phăng, phơi bày gương mặt xinh đẹp tuyệt trần mà suốt một năm qua chính chồng cô cũng chưa từng biết.
Khi cô tưởng mọi thứ đã kết thúc, thì Minh Khải xuất hiện.
Vị tổng giám đốc trẻ tuổi, lạnh lùng và quyền lực — người đàn ông chưa bao giờ rung động trước bất kỳ ai — lại bị cuốn hút bởi ánh mắt kiên cường ẩn sau tấm mạng che mặt ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Từ đây, cuộc đời Ngọc Trâm bước sang một trang mới. Từ người vợ bị ruồng bỏ, cô trở thành người phụ nữ được tổng tài sủng ái hết mực — được yêu thương, được nâng niu, được bảo vệ bằng cả sinh mệnh.
Nhưng hạnh phúc không đến dễ dàng. Người tình cũ quay lại quấy phá, kẻ thù mới rình rập trong bóng tối, và những bí mật chưa được phơi bày đe dọa phá hủy tất cả...
Liệu tình yêu của Minh Khải có đủ mạnh để che chở Ngọc Trâm trước mọi sóng gió? Và liệu Ngọc Trâm có thể mở lòng yêu thương lần nữa sau khi đã bị tổn thương quá sâu?
Chiều Chuộng
" dù em có lạc lối anh vẫn nguyện là ánh sáng dẫn em đi"
[BOYLOVE] Thanh Xuân Lạc Mất Nhau, Nhưng Tình Yêu Vẫn Ở Đó.
Từng có người nói: thanh xuân như một chuyến tàu chỉ chạy một lần, lỡ là mất, đuổi cũng chẳng kịp. Tôi từng nghĩ, tôi và Phó Ngôn Hy sẽ là hai hành khách ngồi cạnh nhau, nhìn ra cùng một khung cửa sổ
0
6
Lời hứa không thể thành
Năm ấy, tôi vừa tròn mười bảy tuổi. Ngôi làng nhỏ nơi tôi sống nằm nép mình bên chân núi. Người dân quanh năm làm ruộng, cuộc sống tuy nghèo nhưng yên bình. Cha mẹ tôi mất sớm vì bệnh dịch, từ nhỏ tô
0
4
Dĩ Vãng Nhạt Nhòa
Họ gặp nhau lần đầu vào một ngày mưa. “Này, cầm lấy đi kẻo ướt”. Chàng trai nghiêng chiếc ô về phía cô gái, cậu chỉ nhìn và không nói gì thêm. “Anh là ai? Sao lại giúp tôi?”. Cô gái thắc mắc. “Đừng
0
5
Cây...
Trên một cây cổ thụ già nằm bên sườn đồi, có một bóng dáng nhỏ đang ngồi vắt vẻo trên cành cao nhất. Thân cây xù xì, những nhánh cành to lớn vươn ra bốn phía như cánh tay của một người khổng lồ đã đứn
0
2