[Rhycap] Mafia Xuyên Không Thành Nam8
đọc đi rồi bt
truyện không gắn ghép lên ngưởi thật
BSD: Chốn Lưu Lạc Của Văn Hào Tại Việt Nam
"Tôi là một sinh viên cực kì bình thường, không có gì đặc biệt cả."
Tôi tên Nguyễn Nhật Ánh, sinh viên năm 4 vừa từ Mỹ về Nha Trang. Đời không như mơ, vừa định đi ăn bún thì tôi bị cướp sạch, chỉ còn sót lại chiếc điện thoại và CCCD kẹp trong cái bao da đen nắp gập.
Vì lương làm thêm ít xịu, tôi không có chỗ ở nên mỗi tối đều ra gốc cây công viên ngủ tạm. Cứ ngỡ đời mình đã đủ thảm, cho đến khi tôi bắt gặp Nomura Mizuki. Giữa lúc tôi còn đang ngẩn ngơ vì hiếm có ai ngồi đọc sách ngoài trời, thì cô ấy bỗng xé toạch một trang giấy, nhét vào mồm nhai măm măm một cách ngon lành.
Chứng kiến cảnh tượng "ăn" kiến thức theo đúng nghĩa đen đó, tôi chỉ biết chết lặng. Thế giới quan bình thường của tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi chỉ biết tự hỏi:
"Tôi đã nghĩ mình là người thảm nhất Nha Trang này rồi, cho đến khi thấy một cô gái ngồi ăn sách thay cơm." — Nguyễn Nhật Ánh.
Cuộc đời bình lặng tôi hằng mong ước đã chính thức tan biến kể từ giây phút va phải cô nàng "ăn sách" ấy.
KHÔNG LỐI THOÁT
"Ở chỗ của tôi, em không có quyền lựa chọn hay từ chối "
🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹
Em Là Ca Bệnh Tôi Không Thể Cứu
Mưa đêm rơi lộp bộp lên mái kính bệnh viện như tiếng kim đồng hồ đếm ngược. Ở tầng mười ba của khu điều trị tâm lý, bác sĩ trẻ nhất của bệnh viện vẫn còn ngồi trước bàn làm việc. Đèn phòng chỉ bật mộ
1
7
#MasonB | 6 Tháng 3 Năm.
ĐÂY CHỈ LÀ POV!! KHÔNG TRÙ ẺO, CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG. ✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈ Sáu tháng mặn nồng, ba năm thanh xuân. Từng nụ hôn, từng cái ôm vỗ về cùng những món quà anh trao, tất cả như vừa mới diễn ra
5
3
Bức tranh nghệ thuật đầu tiên
Minh choàng tỉnh sau một giấc ngủ nặng nề. Căn nhà im lặng đến đáng sợ – không còn tiếng cãi vã, không còn bước chân nặng nề của cha, cũng chẳng còn tiếng thở dài của mẹ. Anh bước xuống cầu thang, như
1
2
Những Ngày Nắng Vàng.
Giữa tiếng cười đùa rộn vang của cả sân trường,Đức Duy lặng lẽ ngồi dưới gốc phượng trong sân nhẹ nhàng lưu giữ từng kỷ niệm. --- Hoàng Đức Duy. Tôi chỉ là một thằng nhóc của lớp mười một,có lẽ vì
0
2