Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
Năm tôi bảy tuổi, tôi đã gặp một người phụ nữ rất kỳ lạ.
Khi đó tôi đang tha thẩn chơi ở sân trường chờ cha mẹ đến đón đi học về. Cha mẹ tôi bán tạp hóa, vào giờ tôi tan học thường là giờ đông khách nhất, nên ít khi đến đón tôi sớm được. Tôi cũng rất nghe lời, không chạy lung tung mà luôn quanh quẩn chơi ở sân trường chờ cha mẹ đến đón.
Tôi còn nhớ như in lần đó, sân trường vắng tanh, chỉ còn một vài bạn nhỏ đang chờ cha mẹ đến đón giống tôi. Chúng tôi ngồi ở ghế đá, nói chuyện phiếm.
Bỗng có một người phụ nữ mặc trên người một bộ đồ màu đỏ rất nổi bật, từ từ bước từ cổng trường đến gần ghế đá chỗ chúng tôi đang ngồi. Bà ta trông giống hệt mấy vị phu nhân quý phái trong những bộ phim mà mẹ tôi hay xem: sang trọng và cao ngạo.
Tôi thì rất thích màu đỏ, nên nhanh chóng bị sự lộng lẫy của người phụ nữ đó thu hút sự chú ý. Tôi cứ há hốc miệng mà nhìn, cho đến khi bà ta dừng bước, đứng ngay trước mặt tôi. Các bạn khác thấy tôi cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ đó thì cũng ngạc nhiên lắm.
Chị Dâu Còn Ngông Cuồng Hơn Đại Ca
- Em có biết mình đang nằm dưới thân ai không Anh khẽ hôn lên má cô rồi lại chăm chú nhìn gương mặt yêu kiều của cô - Em biết - Ai ? - Chồng em, Kiều Lâm
Ván Cược Mang Tên Em
Người ta thường nói, thứ đáng sợ nhất trong tình yêu không phải là phản bội, mà là khi mọi sự chân thành đều được xây dựng trên một lời nói dối. Trần Dương Quân chưa từng tin vào tình yêu. Đối với anh, tình cảm chỉ là một trò tiêu khiển giữa những tháng ngày nhàm chán. Vì một lời thách thức của bạn bè, anh nhận cược rằng mình sẽ khiến Lâm An Nhiên yêu mình trong vòng một tháng. Mười triệu đồng. Một lời cá cược. Một trò chơi tưởng chừng vô hại. Thế nhưng không ai ngờ rằng, người sa vào lưới tình trước lại chính là anh. Lâm An Nhiên giống như một cơn mưa mùa hạ, lặng lẽ bước vào cuộc đời Dương Quân. Cô khiến anh biết thế nào là nhớ nhung, thế nào là quan tâm và thế nào là yêu một người bằng tất cả chân thành. Nhưng khi trái tim anh đã hoàn toàn thuộc về cô, bí mật năm ấy lại bị phơi bày. Ngày biết mình chỉ là nhân vật trong một ván cược, An Nhiên không khóc, không làm ầm ĩ. Cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ nhất rồi nói: "Em có thể tha thứ cho việc anh không yêu em. Nhưng em không thể tha thứ cho việc anh biến tình cảm của em thành một trò chơi." Sau ngày hôm đó, cô rời khỏi cuộc đời anh. Còn Dương Quân mới hiểu rằng, có những sai lầm chỉ mất một phút để tạo ra, nhưng phải mất nhiều năm vẫn không thể bù đắp. Một tháng để yêu. Ba năm để hối hận. Liệu đến cuối cùng, khi thời gian đã cuốn trôi tất cả tổn thương, họ còn có thể tìm lại nhau giữa biển người rộng lớn?
Trời Xanh Mây Trắng 1
Đêm đã khuya ánh đèn vẫn phủ lên những mảng sáng tối lạnh lẽo, Triệu Ngôn Di ngồi co mình trong căn phòng đôi vai gầy khẽ run lên, hai bàn tay ôm chặt lấy thân thể như muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cù
0
1
Ngày chủ nhật ngọt ngào của tiểu thụ
Mở mắt tỉnh dậy, ánh nắng từ bên ngoài hất vào làm tôi dù muốn ngủ tiếp cũng không được. Chớp chớp mắt nhìn ra ngoài thưởng thức khung cảnh ngoài cửa sổ một lát, tôi quay lại nhìn. Phía bên kia trống
2
2
[Bluelock/Allisagi] Trở thành kẻ vị kỷ khao khát Center trong show sống còn
Chương 30. Sân khấu của đội Z Sân khấu chìm hẳn vào bóng tối. Một, hai... rồi mười một bóng người lặng lẽ hiện lên dưới màn đêm. "Tách." Ánh đèn đồng loạt bừng sáng. Một lớp học hiện ra. Bàn ghế
0
0
Tại Sao Hoa Lại Đỏ Như Vậy...?
Duy Khang luôn đứng đầu mọi bảng xếp hạng của trường. Hội trưởng hội học sinh, học sinh ưu tú, gương mặt ai cũng biết, thành tích khiến giáo viên tự hào, vẻ ngoài khiến người khác ngước nhìn. Em có mọ
0
1