(ĐN Haikyuu)Người Qua Đường
Takahashi Sayo-sống bình lặng trên đời mười mấy mùa anh đào lần đầu tiên biết được bản thân đã xuyên không vô bộ manga mà cô chẳng mấy để tâm-Haikyuu Kiếp trước, là một sinh viên ngành công nghệ đã 23 mùa bánh chưng ế chỏng ế chơ, Sayo luôn bị mấy bà bác có duyên chết liền hỏi về việc bao giờ “chống lầy” khiến cô phát ngán. Sayo ban đầu là người Việt chính gốc, tên họ là Phạm Thuỳ Linh, sinh viên ngành công nghệ khô khan khó kiếm được ý trung nhân. Do Tết năm nay đã 24 mùa, cô không muốn nghe “bài ca giục lấy chồng” muôn thuở nên đã quyết định chết dí trên Hà Nội không chịu về, nhưng cuối cùng lại gặp tai nạn không qua khỏi vì mấy thằng boy phố đi ẩu tông trúng người. Được đầu thai vô cái thế giới manga mà con bạn cùng trọ ngày đêm cày com kiếm tiền mua goods, Sayo nhận ra thế giới này…hình như có chút không giống với bản gốc lắm…??? *Note: Sayo là học sinh ngoan, nhưng không giỏi, lười, nhưng chưa đến nỗi cá mặn. Sayo chính là phản chiếu hình ảnh của một bộ phận các bạn nữ hiện nay, mà điển hình thì tác giả có trong số đó=)))
Ngoại Lệ Của Hắn...! [ Gin X Sherry ]
OTP Gin x Sherry là chính ạ!
‼️: Có yếu tố 🔞 nên là sẽ có một số người không thic thì có thể click thoát ra nha💋
NOTP thì không nên ngó vào ạ⚡
Cảm ơn đã ủng hộ bộ truyện đầu tay của tớ👠
[Kỳ Hâm] Mối Tình Đầu Của Lão Đại!!
Mối Tình Đầu Của Lão Đại!!
Sân Thượng Và Sữa Socola.
June không biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết rằng sau khi tan học, nàng mang tâm trạng mệt mỏi và lê từnh bước về nhà. mọi thứ lúc này quả thật nặng nề đến lạ. June sinh ra và lớn lên với một gia đìn
0
6
[RHYCAP] CHUNG PHÒNG?!
ở một khu phố mang tên “top killer” còn được gọi là sát thủ hàng đầu, cái tên nhắc đến nơi này cũng gợi cho nó sự hỗn loạn. Khu phố được tạo nên bởi những băng đảng, ông ta giết người mà không ai có t
0
5
Vệt Nắng Cuối Chiều
Chương cuối: Giấc Mộng Xuân Vĩnh Viễn Căn phòng áp mái không còn là sân khấu, cũng chẳng còn là nơi che giấu những lời nói dối. Sau ngày "chiếc mặt nạ" rơi xuống, không gian nơi đây trở nên tĩnh
2
1
🐝
Tả Hàng bước ra hành lang. Dựa vào lan can. Nhìn xuống sân trường. Một lúc sau, Trương Cực đi ra. Đứng cách cậu một khoảng. Không lại gần ngay. “…Tớ không cố ý.” Giọng cậu trầm. “Ừ.” “Thật.” “Ừ.” “Cậu
0
1