Xong rồi đó à?
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của tuổi 17, Hạ Vy, một cô nàng hậu đậu nhưng nỗ lực, đã phải lòng cậu bạn cùng bàn lạnh lùng, học giỏi Minh Phong. Những lần giả vờ hỏi bài, những hộp sữa đặt vội trên bàn,
0
0
[NgocVu] Do anh chỉ là thằng thất bại.
Bùi Duy Ngọc xuất thân chỉ đơn giản một nhân viên, anh rất nghèo nhưng mang trong mình ý chí cầu tiến rất cao. Anh tài năng, vui tính, trung thực, nhưng anh nghèo. Cái nghèo, nó là cái đáng sợ nhất c
0
0
(GTOP) Hà Nội và Sài Gòn
. . . Buổi chiều tháng Ba ở Hà Nội buồn. Phải nói như nào nhỉ? Trời không mưa, không gió, cớ sao nó lại buồn như vậy? Có lẽ nỗi buồn không tên này xuất phát từ nhà Thôi. Không khí căn nhà đặc quánh,
0
7
Mùa hè năm ấy 🌞
Mùa hè năm ấy đã cho tôi bao nhiêu sự vui vẻ , những kỉ niệm đẹp. Nhưng tôi rất c.on mùa hè năm ấy vì đã cho tôi gặp người con gái rất đẹp , dễ thương chỉ cần gặp nhau lần đầu tiên mà tôi đã y
0
1
Những bản nhạc không tên trong ngăn bàn
Năm lớp 12, thế giới của An chỉ gói gọn trong những tệp đề cương dày cộp và tiếng quạt trần quay đều đặn ở dãy hành lang khu C. An là một cô gái thuộc hệ "tàng hình" – học khá, ít nói và luôn ngồi ở g
0
3
Giai điệu giữa những khoảng lặng
Phòng thu của Kijay thường là nơi ồn ào nhất tòa nhà, nhưng hôm nay nó im lặng đến lạ thường. Kijay ngồi bất động trước bàn mixer, đôi mắt dán chặt vào những thanh âm lượng không hề dao động. Cậu đang
0
1
Thế giới nhỏ, rất yên - p1 (kiến trong chậu bát)
Trời tháng 6 nóng nực, chỉ muốn nằm lì trên sàn nhà mát lạnh để bớt đi phần nào cái nóng oi ả. Tiếng mẹ gọi vọng ra từ trong bếp, kêu tôi mau rửa đống bát bên ngoài, thật sự mà nói thì lười lắm, mà kh
0
1
Bình luận bóng đá
Tôi cảm giác rằng là khi đấu với TQ chúng ta yếu đi rất nhiều, đấu với UAE chúng ta kiên cường tới tận những phút cuối, số 18 UAE không cản được Đình Bắc thay vào số 2 cũng vậy mà đấu với TQ lại yếu
1
0
The White Shoes🧷
Tôi tên là Soo Ah. Mẹ mất khi tôi còn chưa kịp nhớ mặt. Cha thì nhớ tôi rất rõ – để đánh, để mắng, để trút lên người tôi mọi cơn say và những ván bài thua trắng. Trong căn nhà ẩm thấp đó, tôi lớn lên
0
1
Nhật ký cũ.
Nhật ký cũ. Nhà cũ ở quê. Những ngôi nhà từ những năm 1990. Tường dày. Trần thấp. Ban ngày nhìn không có gì lạ, nhưng ban đêm thì khác. Cửa sổ phòng mình làm bằng gạch kém chất lượng. Sơn bong từng mả
0
1
Một tuần trước lễ cưới tôi nói lời chia tay với Phó Chi Vũ
“Chỉ vì anh đưa ca khúc nguyên tác của em cho Miên Miên sao?” “Anh chỉ để hai đứa cùng làm đồng chủ ca thôi, em đừng nhỏ nhen như thế.” Tôi lắc đầu. “Hủy lễ cưới đi. Cả vị trí Phó phu nhân ấy
0
3
HẠ LINH VÀ MỘT NGÀY KHÔNG HỀ BÌNH THƯỜNG
Hạ Linh là một cô gái rất bình thường. Bình thường ở chỗ: sáng nào cũng đặt 5 cái báo thức nhưng dậy bằng… cái thứ 6 là mẹ gọi. Còn lại thì không có gì bình thường hết. Sáng hôm đó, Hạ Linh tỉnh dậy v
0
0
Hồ Ly Không Đợi Được Trăm Năm
Người ta nói… Hồ ly tu luyện trăm năm, mới hóa hình người. Ngàn năm, mới hiểu được thế nào là yêu. Nguyễn Xuân Bách là một con hồ ly trắng. Cậu sống trong rừng sâu phía Bắc, nơi sương mù quanh năm khô
0
5
Người Ngồi Cạnh Cửa Sổ
Nguyễn Xuân Bách là người ngồi cạnh cửa sổ. Suốt ba năm cấp ba, chỗ đó chưa từng đổi. Cửa sổ nhìn ra sân trường, nơi mỗi buổi chiều nắng rơi đầy trên những tán phượng. Và cũng là nơi Bách quen Nguyễn
1
4
Siu cấp hỗn loạn bát nháo cám lợn ảo ma
Chào bạn, đây là một khởi đầu cho tiểu thuyết mang màu sắc kinh dị tâm linh, siêu thực (Surrealism) với bối cảnh tương tự SCP nhưng mang một sắc thái riêng biệt—nơi ranh giới giữa thực tại và những "k
0
1
Mãi một tình yêu!!!
[Chương 1] Trần Thiên An khi ấy chỉ là một đứa trẻ không cha, không mẹ. Hoàn cảnh của cô khi ấy phải nói là thiếu thốn đến cực điểm, suốt ngày chỉ vùi đầu vào sách vở, hiếm khi người ta thấy cô thả mì
0
1
Chương 12 – Lựa Chọn
Một lệnh điều động được ban ra. Đơn vị phải tiến sâu vào vùng nguy hiểm hơn. Điều đó đồng nghĩa với việc khu quân y dã chiến phải di chuyển. Uyên Tử được yêu cầu đi theo tuyến đầu. Trước khi rời đi, c
0
0
Chương 11 – Vết Thương Không Nhìn Thấy
Một tuần sau. Cậu lính đã qua giai đoạn nguy hiểm. Nhưng vẫn chưa thể ra khỏi khu điều trị. Uyên Tử đến kiểm tra mỗi ngày. Cậu ta bắt đầu nói nhiều hơn. “Chị Uyên này…” “Gì?” “Chị có sợ chết không?” U
0
0
Thầy tôi
Thầy tôi khó tính lắm, thầy thường xuyên lớn tiếng với chúng tôi. Thầy chưa bao giờ ăn nói nhẹ nhàng. Với chúng tôi, tiết của thầy luôn luôn là một cực hình, và ai cũng mong nó trôi qua nhanh cho x
1
2
Chương 10 – Tỉnh Lại
Buổi sáng thứ ba. Ánh nắng xuyên qua tấm bạt quân dụng, rơi lên khuôn mặt tái nhợt của cậu lính trẻ. Uyên Tử đang ghi chép thì nghe thấy tiếng động rất nhỏ. “Bác sĩ…” Giọng nói yếu đến mức gần như tan
0
0