Hành hạ

Lăn lộn lau dọn khắp các phòng, cô giờ đã mệt lử, cộng thêm việc sáng chưa ăn bù cho thân thể tối qua khiến cô như dần kiệt quệ. Còn mỗi phòng sách chuối hành lang. Chỉ cần dọn nốt là cô nghỉ ngơi được rồi. Hiện tại đã là 4 giờ chiều.

Bước vào căn phòng, cô choáng ngợp nhìn, toàn bộ số sách được chất cao, bừa bộn, căn phòng vương bụi, diện tích phòng lớn rất nhiều so với các phòng khác, số sách phải nghìn quyển,... Cô khẽ nhíu mày, cắn chặt môi. Nhịn nhục mà bỏ ra công sức dọn dẹp.

20 giờ, Tuyết Đình lẩm bẩm:

- Cuốn " Vô tình yêu" ở đây. Rồi " Yêu hận" tại đây....

Đó chính là cô đang xếp sách lại,cũng đã chôn chân tại đây 4 tiếng đồng hồ. Cao Lãnh bước về, hỏi bà Niên biết cô đang ở phòng sách, anh chầm chậm lên tới, đứng nép ngoài cửa. Nhìn bóng lưng thẫm mồ hôi của cô, thêm việc bộ đồ hầu bó sát, chiếc váy ngắn trên đầu gối khiến cô thêm mê hoặc. Anh nói với bà Niên vài điều rồi quay trở lại thư phòng.

21 giờ

Tuyết Đình tê cứng người đứng dậy, lê lết chân xuống phòng khách. Bà Niên chạy ra đỡ cô ngồi. Đưa cô uống 1 cốc nước mát, như nạp thêm năng lượng, cô đỡ mệt hẳn, đôi môi ửng hồng lại sau hàng giờ khô rốc, bà Niên ân cần nói:

- Con lên thư phòng đi. Cậu Thiệu đang đợi con.

Cô nghe vậy thì trắng bệch mặt, run cầm cập đứng dậy. Căn phòng ngay trên kia tầng, cô như cố ý chùng chình thân mình. Bước đến cửa phòng, cô trách mình sao đi nhanh quá. Đưa cánh tay đỏ lòng lên, gõ nhẹ:

- Cốc..cốc

Tiếng âm thanh vang lên như sấm vang tai cô, cánh cửa tự mở ra, cô và anh, hai ánh mắt nhìn nhau.Tuyết Đình rụt rè đi vào, chiếc cửa đóng sầm lại, Cao Lãnh ngồi trên ghế, hai tay chụm lại chống cằm, con mắt thảm khốc nhìn cô, căn phòng bật điều hoà dịu nhẹ nhưng khiến cô lạnh toát. Cao Lãnh cất giọng:

- Lại đây

Cô đi tới, ánh mắt vẫn như buối sáng, không nhìn thẳng anh, chỉ liếc xuống. Anh hơi khó chịu, anh muốn nhìn đôi mắt trong của cô thật lâu, nó rất đẹp. Giậm nhẹ bàn chân xuống sàn, Tuyết Đình tự hiểu ý mà quỳ xuống. Cao Lãnh nâng chiếc cằm nhỏ cô lên ngắm nghía toàn khuôn mặt, cánh tay anh hơi chạm vào phần ngực nên cảm nhận rõ nơi đây đang phập phồng mạnh. Anh dừng lại trên đôi mắt, cảm nhận rõ: nó trong như suối, đôi mi dài cong lên tinh tế, đôi mày không quá dày tôn lên vẻ sắc sảo cho khuôn mặt. Bất giác ánh mặt Tuyết Đình ngước lên nhìn đối mắt anh. 1 bên sâu thẳm còn 1 bên trong vơi. Cô sợ mà nhíu mặt, môi thở ra dồn dập, nước mắt không tự chủ rơi. vội liếc ngay xuống. Anh thấy vậy thì buồn cười, khom lưng xuống môi cô, nhấm nháp rồi hôn thật nồng nhiệt. Cô không trốn tránh mà đáp trả rất mạnh bạo, đôi môi anh mỏng, lạnh, ngon ngọt khiến cô như đang mút 1 chiếc kem nhỏ. Khi anh hơi rời ra, cô nhún thân lên mà hôn lại. Cô đang đói. Rất Đói. Cao Lãnh bóp mạnh miệng cô:

- Không phải đồ ăn.

Cô quay trở lại, hớ người ra, ê chề bao trùm lên thân cô.

Bà Niên bỗng gõ cửa, mang 1 khay thức ăn vào, nhẹ nhàng đặt lên bàn anh rồi dời ngay đi. Cao Lãnh xê khay ra gần mình, mùi thức ăn thơm tho, xộc lên khiến cô hơi nhún người thèm thuồng. Anh liếc mắt ra, cô vội quỳ hẳn xuống, mắt cụp, hai tay cấu mạnh vào nhau. Cao Lãnh chậm rãi đưa thìa thức ăn lại miệng, ngửi mùi rồi đút vào miệng. Anh tấm tắc khen:

- Rất ngon

Đoạn quay ra, anh kéo tay cô lên, dí chiếc thìa vào lòng bàn, ra lệnh:

- Đút ăn đi.

Tuyết Đình không phản kháng, bàn tay hơi run đưa về phía trước, thực sự nhìn rất đói. Cao Lãnh như đang hả hê, nhai ra tiếng, cố ý khiến Tuyết Đình đói thêm.

Xong xuôi, Cao Lãnh đuổi cô ra. Tuyết Đình lặng lẽ đi xuống nhà, rửa đống bát với chiếc bụng cồn cào. Quay trở lại phòng tắm rửa, mặc đồ vào ngủ mà cô thiếp đi rất nhanh.

Sáng hôm sau, Cao Lãnh bước xuống dưới, tiến về căn phòng nhỏ phía cầu thang, gõ cửa hay chính xác hơn là đập mạnh:

- Dậy đi.... Con ả lười biếng

Đập mãi mà không có động tĩnh, anh đạp luôn cánh cửa yếu ớt. Trong này khá lạnh, phòng trệt, tường gạch mỏng thêm đây là hướng gió vào, cửa sổ thì lung lay. Tuyết Đình nằm trên giường, bộ quần áo ngủ dài tay, chiếc chăn mỏng manh che đi thân thể ngọt ngào, cả người lạnh toát. Cao Lãnh đi tới, lấy bàn chân đi đôi giày Tây xịn đạp mạnh vào đùi cô, nói lớn:

- Điếc à?

Cơ thể cô vẫn vậy, không chút lay động. Cao Lãnh bực lên, đạp chân mạnh khiến cô lăn từ giường ngã xuống nền đất đá. Anh đi sang nhìn, cô bất động như người chết. Cao Lãnh chạy tới, nâng nhẹ cô lên:

- Tuyết Đình? Tuyết Đình?

Vừa gọi vừa vỗ nhẹ má cô. Anh hoảng sợ, bế thốc cô dậy, chạy nhanh ra khỏi phòng, hét lớn:

- Người đâu? Gọi bác sĩ ngay.

Bà Niên cùng người làm đứng đó liền nháo nhào. Anh đưa cô lên phòng trên, vẻ mặt lo sợ hơn bao giờ hết.

5 phút sau, 1 đoàn y tới. Họ nhanh chóng tiến vào, bao quanh chiếc giường cô nằm. Cao Lãnh đứng xa nhìn, nghĩ ngợi.

15 phút trôi qua, các y dần ra về, ông bác sĩ nọ lại gần anh và nói:

- Cô đây bị suy nhược cơ thể. Hạ huyết áp do không ăn uống đủ. Cộng thêm trên cổ cô có 1 vết hơi tím, nơi đó hơi tụ máu lại khiến bầm lên phần da xung quanh. Cần truyền nước rồi tĩnh dưỡng đôi ba ngày.

Ông rời đi, Cao Lãnh dựa người vào thành tường, nhìn vào cô gái trên giường nằm, cánh tay chi chít vết kim tiêm truyền nước, miệng đeo ống hỗ trợ hô hấp, từng đợi hơi đang khó nhọc phả ra. Suy nhược cơ thể là do anh đã dồn ép các công việc cho cô, đói là do cô không được ăn gì 1 ngày mà phải lao động nhiều, vết bầm nơi cổ là do anh đã hôn, cắn mạnh. Tất cả đang đổ ập xuống cơ thể của cô. Không còn làn da trắng hồng, ngọt ngào như cây kem mà giờ cô đang xanh xao như 1 chiếc là héo.

Tối đó, cô tỉnh dậy. Trong phòng không có ai. Bên tay cô là kim tiêm ghim chặt vào trong da. Nhìn mơ hồ, Cao Lãnh mở cửa đi vào, trên tay là bát cháo. Anh nhác hỏi:

- Cũng chịu tỉnh rồi à?

Cô cúi xuống, gật nhẹ, ngồi hơi co mình lại, sợ sệt. Anh tiến tới, ngồi bên mép giường, đưa bàn tay mình lại, vuốt ve cằm cô, bất chợt tay bóp mạnh, kéo sát cô lại, gằn giọng:

- Đừng tưởng tôi không biết... Giả ngu thế đủ rồi.

Tuyết Đình đau đớn, cô chỉ vừa tỉnh, không hiểu gì hết. Cao Lãnh hất mạnh cằm sang khiến cô chới với nằm xuống giường. Quay bên cổ cô, vết tím nơi đây vẫn còn, anh nhếch cười, thả tay ra. Cô liền ho 1 đợt dài. Anh ngạo nghễ nói:

- Ăn cho nhanh đi. Đây là chút quan tâm bố thí cho cô.

Tuyết Đình nhức nhối ngồi dậy, tay run run cầm bát cháo, ăn thật nhanh. Anh ngồi từ xa, nhấm nháp rượu rồi thi thoảng liếc cô.

Đêm ấy trời trở lạnh, Tuyết Đình không ngủ tại căn phòng ấm áp đó mà rời xuống phòng trệt đó. Vì có chút thức ăn trong bụng, thêm việc được truyền nước và bà Niên mang cho cô 1 chiếc chăn to, cô sẽ ngủ ngon, dậy thật sớm, làm tốt việc,... Những thứ mà cô đã đặt mục tiêu cho mình khi bắt đầu bước vào căn nhà này.

Hot

Comments

Thuy Lieu Doan

Thuy Lieu Doan

thương

2023-05-19

0

Thanh Hang

Thanh Hang

ai kêu k cho người ta ăn nên c cứ nghĩ đó là đồ ăn thôi

2023-04-26

0

Thanh Tiên

Thanh Tiên

Sao lại đối xử còn thua cả một con chó vậy???Đã lấy đi lần đầu tiên của người ta, buông lời sĩ nhục, hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, bắt người ta làm việc như một con hầu, thì ít ra cũng đc một bữa cơm chứ.....có đâu mà lại đối xử như này???ko cho người ta ăn, bắt người ta nhìn mình ăn, mà còn giao cả tỉ công việc thì sức đâu mà làm việc cho mày, rồi còn có hành động tàn nhẫn đạp vào đùi ko thấy người ta tỉnh lại đạp mạnh vào người rơi xuống đất....quá nhẫn tâm, tàn nhẫn....ai làm người đó chịu sao lại đỗ hết mọi tội lỗi lên đầu người khác...biết rằng là hận thù nhưng cha mẹ của nư9 chỉ lấy cty của nhà na9 chứ có đuổi cùng giết tận cả nhà na9 đâu...bây giờ nghiệp của cha mẹ nư9 cũng tự sát trả rồi thì cũng ko có liên quan đến nư9 tại sao phải đối xử với nư9 còn hơn cả súc vật...thật ko tưởng tượng nổi...ko thể tha thứ cho thằng na9 này đc dù sau này có hối hận hay như nào....Khinh...

2022-11-05

4

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play