Cố tình (H)

Tối đó Cao Lãnh trở về, đi lướt qua cô, anh tiến tới phòng mình. Bảo Kỳ ả nằm kênh kiệu trên giường, không nói không rằng, anh bỗng kéo Bảo Kỳ lại rồi bắt đầu luận động trên cơ thể ả. Ả bất ngờ nhưng nũng nịu:

- Mới về đã nhớ người ta ah...

Anh như cố tình nói to:

- Đúng rồi cục cưng... Anh nhớ cơ thể này, nhớ em. Chứ đâu phải như khúc gỗ hay một kẻ có gia đình tâm địa đâu...

Ả mông lung:

- Ah...ứ.. anh nói ai vậy...ah

Cô đứng dưới, từng đợt âm thanh vang lên đều lọt vào tai Tuyết Đình, không phải là âm thanh nhục dục mà là sự lăng mạ bản thân và gia đình cô kìa. Hắn cố ý không đóng cửa, cô trở về phòng mình, cười nửa miệng, khuôn mặt thoáng buồn.

Mọi việc cứ như vậy trôi qua, trong hơn 1 tháng ả cũng không gây khó dễ, anh thì vẫn giao cả núi công việc cho cô. Với anh, Bảo Kỳ chỉ như con cờ trong việc làm tức cô. Nhưng có vẻ Tuyết Đình vẫn không hề hà gì việc này.

Hôm nay anh lại cùng ả luận động, cái cách nhuần nhuyễn phối hợp nhưng lại quá đà thêm tiếng rên chói tai khiến anh thấy chán nản. Đồng hồ điểm 0 giờ hơn, anh gọi cô lên, Tuyết Đình lại ngái ngủ đi lên, Cao Lãnh nhếch miệng:

- Vào dọn sạch đống này đi

Ả thì lúi húi trong phòng tắm, để lại những chất nhày nhụa trên ga giường, mùi nồng nàn. Cô hơi buồn nôn, nhíu mày nhìn anh. Cao Lãnh nói:

- Sao? Không làm được sao? Vậy thì để tôi giúp...

Nói rồi anh kéo tay cô lại, ẩn mạnh lên tấm ga giường khiến cô hơi mất đà, suýt nữa là ăn trọn. Tuyết Đình lật đật đứng dậy, cố nén hơi rồi đi lại lật chiếc ga giường cũ ra, thay vào 1 chiếc ga giường mới toanh, thơm tho. Khuôn mặt không chút biểu lộ, cầm theo chiếc ga giường ra ngoài đến cửa, anh bức bối kéo cô lại, gằn giọng:

- Cô trêu ngươi tôi đấy à?

Tuyết Đình đáp lại:

- Tôi làm theo việc chủ nhân bảo rồi? Người còn yêu cầu gì nữa?

Cao Lãnh gay mặt lại, ẩn cô xuống ghế bên, gọi 1 tốp người của anh ta lên, ra lệnh:

- Lôi ả ra ngoài rồi muốn làm gì tùy các cậu? Xong thì sạch sẽ luôn cho ả.

Cô run sợ ngồi nép lại, cúi gằm người xuống, khép mình vào sát thành ghế. Sự thực là cô luôn quyến rũ trong mọi hoàn cảnh. Ngay bây giờ, mái tóc hơi rối, các lọn tóc rủ xuống mặt, nhô lên cánh mũi cao tinh tế cùng bộ váy ngủ mỏng tang khiến ai nhìn cũng phát thèm.

1...2...3...4...5

5 giây trôi qua, tấm thân cô chưa chịu bất cứ áp lực nào. Chỉ thấy tiếng kêu thất thanh của Bảo Kỳ vang ra:

- Agg... Các người làm gì vậy? Cao Lãnh, cứu em.

Anh nhếch môi tiến lại:

- Cứu? Cứu gì 1 con ong tay áo? Hả Yến Vy, gián tiếp công ty FOWs. Phải không?

Ả bỗng bệch mặt lại, sự thật Bảo Kỳ là nhân viên 1 công ty con phạm pháp, được giao tiếp cận và lấy trộm 1 số thông tin từ anh. Tuy nhiên, loại búp bê nhựa dẻo không não thì chỉ có vậy, hành động quá nghiệp dư và ngu ngốc. Anh quay lại nhìn cô co ro, nói:

- Đưa ả ra ngoài... Giải quyết đi rồi gửi xác về FOWs, đồng thời tôi muốn thông tin được đọc sáng mai trên trang báo là công ty đấy đã phá sản.

Bọn họ răm rắp vâng lời, quay đi. Trong căn phòng chỉ còn cô với anh, cô khẽ thờ phào vì mình vẫn đang yên ổn. Anh tiến lại, nói

- Ha... Cô tưởng mình được tha sao?

Cô ngước lên nhìn anh, chắc chắn là vừa tắm bởi trên khuôn ngực ấy còn lấm chấm vài hạt nước cộng thêm mùi bạc hà thoang thoảng mê người. Cô hơi hếch cánh mũi tham lam ngửi. Anh đi sát lại, dí sát vào mặt cô:

- Lai Tuyết Đình....Cô có thể khiến tất cả tên đàn ông trên thế giới này muốn chiếm giữ vì khuôn mặt khả ái ấy... Nhưng nhìn cô, tôi thấy 1 sự kinh tâm trong thâm tâm độc địa... Như dòng máu nhà Lai, như ba mẹ bẩn thỉu của cô.

Cô nghe đến đây, tức giận quá mà ẩn mạnh anh ra, Cao Lãnh vì vậy mà chới với. Quay ra nhìn cô với con mắt giết chóc, anh tiến lại gần Tuyết Đình, không khí trong phòng đặc quánh lại, Cao Lãnh đi tới với con mắt đục ngầu, Tuyết Đình chợt rơi nước mắt, người cô run lên bần bật. Cao Lãnh đưa bàn tay mình ra, quệt nhẹ giọt lệ rồi đưa lên liếm đi. Ngay sau đó anh cầm cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình, đưa chiếc lưỡi liếm đi những giọt lệ vương trên khóe mi. Rồi anh ẩn mạnh cô xuống giường, nằm đè thân lên, rút từ đâu chiếc dây thừng, buộc chặt 2 cổ tay Tuyết Đình lại. Chiếc váy dài mỏng tang được anh lột bỏ dễ dàng với tiếng ''xoẹt''. Đưa tay vòng xuống phần ức lưng như nâng cao ng*c cô lên. Anh hơi mệt nhoài rúc vào khe rãnh. Hít hà thật lâu, 1 bàn tay mân mê lên 1 đầu t* nhỏ hơi vê vê, thỉnh thoảng kéo mạnh. Tuyết Đình nén hơi lại, không phát ra bất cứ âm thanh nào. Hai người như đang thử sự kiên nhẫn của nhau. Cao Lãnh ngửng dậy, cúi xuống ngắm nhìn vùng hoa ng**ệt 1 chút, buông lời:

- Sẽ tổn thương lắm đây

Cô hơi lành lạnh, cố khép chân lại nhưng Cao Lãnh không kiêng nể mà đè mạnh hai cánh đùi ra. Bắt đầu cúi người xuống, đưa chiếc lưỡi u mê vào sâu trong.

Ngứa! Nó ngứa và hơi bức. Cô cắn chặt miệng, không hó hé. Anh nhếch miệng:

- Chỉ có chiếc miệng dưới là thật thà thôi sao?

Tuyết Đình đỏ mặt lại, anh vẫn tiếp tục. Lân lê chiếc lưỡi mình đi mơn trớn vùng th*t hồng xung quanh. Mềm mại, nhơm nhớp, thơm tho. Chiếc miệng tham lam lại cắn mạnh 1 cái khiến cô rướn hạ bộ sát mặt anh hơn. Cao Lãnh như cũng hơi bực dọc vì điều anh muốn nhất là âm thanh thuỳ mị ấy của cô. Bắt đầu giương cự l*ng ra, nó trướng gấp bội, to lớn với gân xanh nổi lên. Cô níu chân mình chặt lại nhưng bị anh bung mạnh theo hình cánh cung sang hai bên, doãng nhất có thể. Anh chà chà trước cửa hoa ng**ệt, nói:

- Để xem cái miệng giả tạo ấy còn diễn được bao lâu

Dứt lời, anh thúc mạnh, thúc sâu tận vô cùng khiến cô hét lên:

- Aggg...ha..

Nước mắt thi nhau rơi, cảm giác như vừa rách rời ra. Không như những lần trước, lần này anh đâm sâu tận cùng khiến cô với phần bụng nhỏ như đang nhấp nhô theo. Cách anh tiến vào không chút nhẹ nhàng mà đau đớn vô cùng. Cái miệng đỏ hồng kêu lên:

- Ah...ưhmmm...ư Ha chủ...ahmm

Hoa ng**ệt bao chặt, nhiều lần anh xâm chiếm vào vẫn rất khít, co rút kích thích gấp bội. Nghe tiếng rên lên, Cao Lãnh đưa bàn chân cô lên sát mặt, quay mặt liếm trên bàn, cự l*ng bên dưới vẫn thúc sâu mạnh, d*m d*ch ồ ạt ra. Mỗi lần anh đưa ra tiến vào là 1 dòng d*ch trăng trắng úa ra. Hai đầu hạt đậu hiện tại đang được anh chăm sóc, chúng nằm trọn trong những ngón tay bấu véo của anh.

Chưa tha cô, anh kéo bật cô dậy, đưa ra cố định tay ở bậu cửa sổ, đôi chân run cầm cập lên, phần mông nảy nở quay về người anh. Cao Lãnh lấy tay đánh tét đau vào m*ng, bắt đầu tiền cự l*ng từ sau, hai tay nắm chặt hai ng*c của cô, đầu mình rúc xuống vành tai. Tuyết Đình ngửng cao đầu lên, miệng liêu tục rên:

- A chủ ..nh..ư...ân a. Làm ơn...dừng..ha...a

Cao Lãnh như thêm sự kićh thićh, mạnh bạo hơn. Anh đưa ngón tay xuống vuốt lên d*m d*ch, bôi quanh ng*c với cổ Tuyết Đình. Rồi lấy đó như d*ch trơn, mắt xa hai hạt đậu nóng hổi ấy.

Hot

Comments

Bao Kim Nguyen

Bao Kim Nguyen

Cái miệng hắn lải nhải lèm bèm nhiếc móng xúc phạm con ngta ko còn mạnh giáp nhưng hành động “ chăm sóc sủng ái” thì lại là vô cùng tận tình và “ cưng” cô hầu như kiểu dành cho những ng yêu nhau nồng nàn thắm thiết thực sự mới có thể làm đc

2023-03-17

0

Thanh Tiên

Thanh Tiên

Thằng này mà làm na9 cái gì....Con người quá bẩn thỉu, dư dấy, tưởng sạch sẽ như nào...thì ra con nào cũng chơi ra bả đc....quá kinh tởm....hình tượng như này mà làm na9 quá thất vọng...thằng này cho làm súc vật thì đc chứ na9 thì quá bị kinh tởm....

2022-11-05

1

𝐢𝐚𝐡. 𝐲𝐢𝐢𝐞 _

𝐢𝐚𝐡. 𝐲𝐢𝐢𝐞 _

ngược chết nam 9 đi tác giả

2022-06-25

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play