Hình phạt

Lên thư phòng, đóng sập cánh cửa lại, Tuyết Đình đi lại trước bàn làm việc, quỳ xuống, nhìn thẳng lên bức ảnh đóng khung vàng ròng to, bức ảnh là gia đình Cao Lãnh với nhau. Tone đồ của người trong ảnh là đen tuyền, phông màu nền là đỏ. Bên khóe môi Tuyết Đình vẫn rơi rỉ máu, dần khô lại. Hai đầu gối của cô chạm xuống nền thảm lông, hai bàn tay cô bấu thật chặt lại bên gấu váy.

Tối đó, tầm 22:00

Con xe Cao Lãnh phi vào sân rồi dừng lại gấp tạo thành vệt đen ngoài sảnh. Anh vào nhà, có vẻ mệt mỏi nên đưa tay nới lỏng chiếc calavat, có vào ngọn tóc hơi rủ xuống khuôn mặt. Cao Lãnh vừa đi ăn tối, bàn công chuyện nên giờ anh chỉ muốn nghỉ ngơi. Trở về phòng mình, Cao Lãnh lười biếng ném chiếc áo sang 1 bên, vào phòng tắm mà thư thả mình. Chỉ 15 phút sau, Cao Lãnh bước ra ngoài, cod vẻ tỉnh táo hơn, lấy 1 bộ đồ phông mặc vào rồi rời đến thư phòng cất tài liệu. Anh có nghĩ tới cô- Tuyết Đình nhưng dường như vẫn chưa hết giận chuyện sáng nay nên anh không xem rằng cô đang ở đâu. Trong đầu anh nghĩ chắc cô cũng tự biết mà rời về phòng rồi.

Mở cửa thư phòng, Cao Lãnh đơ ra bất ngờ. Cô lên đây lúc 6 giờ sáng, hiện tại cũng hơn 22 giờ. Tuyết Đình đã quỳ ở đây, ngay tại vị trí này suốt gần 17 tiếng đồng hồ. Anh vội đi ngay lại chỗ cô, miệng hơi lắp:

- Tuyết...Tuyết Đình?

Cô ngửa mặt lên nhìn anh, khuôn miệng khô máu:

- Chào chủ nhân

Anh thương xót nhìn cô, khóe môi khô máu, màu da nhợt đi, người thì cứ run rẩy. Anh nói:

- Còn không mau đứng lên

Giọng nói pha lẫn sự bực tức và thúc giục, lo lắng. Tuyết Đình hơi nhún người lên, từ từ dựng đôi chân bị tê cứng dậy. Hai đầu gối tím bầm lại, cặp chân run rẩy hết lên, như ̣ứng không vững, cô lảo đảo nói:

- Tôi xin phép về phòng.

Chưa để anh trả lời, cô quay ngay đi, cố lê chân nhanh nhất có thể, đi xuống rồi tiến về phòng mình. Đóng cánh cửa phòng lại, cô ngồi thụp hẳn xuống, hai bàn tay nắm chặt nơi đầu gối, vầng trán nhăn lại, cả hai chân cứ run cầm cập lên, nó đang tê, khiến cô khổ sở ngồi đây. Cả ngày không 1 giọt nước khiến da cô nhợt nhạt, thiếu sức sống. Lại lê thân ra cái bàn nhỏ, cánh tay yếu ớt của cô vươn ra, cố rót cho mình đầy cốc nước rồi uống thật nhiều. Lê người trở lại giường, cô leo lên rồi nằm rạp xuống, đôi mắt hơi lim dim mệt nhoài, cặp chân vẫn run bần bật, mặc cho cơ thể đang yếu ớt rất nhiều.

Sáng hôm sau, Tuyết Đình dậy rất đúng giờ. Nhìn xuống đôi chân của mình, nó chỉ còn hơi tím lại, như máu tụ vùng đầu gối, đỡ hơn hôm qua rất nhiều. Vẫn sự chuẩn bị như mọi ngày, cô rời phòng ra bếp. Hôm qua chưa ăn gì nên cô cực kì đói, nấu tạm 1 tô phở đầy, cô ăn ngon lành trong tích tắc. Lại xem công việc mình làm rồi quay ra vườn. Đồng hồ kêu chuông lên 6 giờ sáng, Cao Lãnh bật dậy ngay. Đi vào chuẩn bị thật nhanh rồi đi xuống nhà. Anh đi xuống không thấy ai, quay người thì Tuyết Đình kêu lên:

- A..chủ nhân.

Cô đang bê 1 thùng đồ các tông, có vẻ nặng, anh quay người chạm vào khiến cô làm rơi, Tuyết Đình vội vàng nhặt đồ rơi xếp lại thùng rồi cuống quýt nói:

- Xin lỗi...xin lỗi chủ nhân.

Cô cúi người xuống, Cao Lãnh nhìn cô rồi ừm nhẹ. Anh liếc xuống chân cô. Nó trắng, thẳng tắp nhưng nơi đầu gối hơi tụ máu khiến nó bầm lên chút. Cao Lãnh nhìn mãi vào phần đầu gối ấy, vẻ mặt hơi nhíu lại. Tuyết Đình biết nên hơi xoay chân đi, nói:

- Tôi xin phép ạ.

Cô ngay lập tức rời ngay đi, khệ nệ bê theo chiếc thùng các tông to. Anh nhìn theo cô rồi lẳng lặng rời đi. Hôm nay anh không tới công ty mà tới thăm phần mộ của gia môn. Cả gia phả nhà Cao Lãnh được xây to trên 1 mảnh đất rộng chừng 5000 mét vuông. Xung quanh được xây thành tường bọc kiên cố. Cổng vào ghi rõ dòng chữ to, trang trọng. Anh dần tới thì đi xe chầm chậm lại. Bước vào cùng với 1 đóa hoa trắng lạt, Cao Lãnh đi tới phần mộ cha mẹ mình, nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống phần mộ rồu quỳ thân xuống, hai bàn tay chống lên đầu gối. Anh nhìn vào mộ ông bà Cao thật lâu, suy nghĩ rất trầm tư đầy vẻ mông lung trong đôi mắt ấy.

Tầm 15 phút sau

Cao Lãnh từ từ đứng dậy rồi quay ra rồi phóng xe trở về. Sự thật không thể phủ nhận lúc này rằng Cao Lãnh như đem lòng yêu Tuyết Đình rồi. Anh bối rối giữa yêu với hận, trả thù hay tình cảm thực. Trong những ngày đi công tác vừa qua, Cao Lãnh đã ghé thăm 1 nơi bói linh thiêng nổi tiếng. thầy có nói anh là người chưa nghe con tim mà chỉ hành động theo sự điều khiển lí trí. Đúng thật là như vậy!

Tối về, Cao Lãnh hơi mệt mỏi bước vào. Thấy bóng dáng cô cứ lúi húi trong bếp, anh đi nhẹ nhàng đến, choàng tay ôm cô từ phía sau, rúc mặt xuống hõm cổ, thở ra mệt nhoài. Tuyết Đình bất ngờ, quay ngay người lại khiến anh phải ngẩng người ra nhưng hai tay chống hai bên bệ, nét sợ hãi hiện rõ trên đôi mắt cô, miệng nói nhỏ:

- Chào...chào chủ nhân

Cô cúi đầu xuống, có lúc hơi lấm lét nhìn anh, Cao Lãnh mặt thóang buồn, đưa tay lên nâng cằm cô lên, cố để ánh mắt hổ phách trong veo ấy nhìn mình 1 cái, nhưng có vẻ như khoảng cách giữa anh với cô quá lớn. Dù khuôn mặt tinh tú ấy được nâng lên, nhưng đôi mắt của Tuyết Đình lại liếc xuống dưới, mi hơi giật, Anh cúi thấp xuống, nói nhẹ nhàng:

- Tuyết Đình. Nhìn tôi được không?

Cô hơi bất ngờ. Người càng khép nép lại, run cầm cập lên, cô cúi hẳn đầu xuống, nói:

- Xin lỗi chủ nhân.

Anh nhíu mày, hỏi:

- Vì điều gì

Cô vội giải thích:

- Xin lỗi vì...vì chuyện với.. Thiếu gia Trạch hôm qua

Anh nghe xong thì cười đắng, nhẹ nhàng ôm eo thốc cô lên bệ, nói

- Được thôi. Nhận hình phạt nhé.

Tuyết Đình chưa kịp phản ứng thì Cao Lãnh đưa bàn tay lên bóp mạnh cằm cô, cô đau mà chịu đưa đôi mắt nhìn anh. Cao Lãnh như đạt được ước muốn, thả ngay tay ra, luồn qua sau tóc, ấn đầu cô từ sau, đưa gần lại sát mặt mình, anh nói:

- Sẵn sàng nhé...

Không để cô trả lời, anh vớ ngay lấy con dao bên cạnh, cầm lên rồi dơ cao.

P/s: Cao Lãnh cầm dao tính làm gì z chời

Hot

Comments

Thuy Lieu Doan

Thuy Lieu Doan

ơơơơơ

2023-05-19

0

Bao Kim Nguyen

Bao Kim Nguyen

Thấy Tuyết Đình khổ quá đau lòng nhiều lúc ko muốn đọc tiếp nữa, sống ko bằng chết, địa ngục Trần gian là đây😥🥲🥲

2023-03-18

0

Lương Thái Hương

Lương Thái Hương

hông mấy anh gi.ết chj nhà luôn đi cho bả đỡ cực

2023-01-06

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play