Sau một màn tra tấn ở trong đầu. Phần dưới liền quặn đau như nhắc nhở Lam Hi Nguyệt về sự hiện diện cũng như tình huống bây giờ. Cả người Lam Hi Nguyệt như bị xe tải 10 tấn đi trên người vậy. Thân thể nguyên chủ vốn dĩ đã cực kì gầy yếu hiện tại còn phải chịu đựng từng cơn từng cơn tra tấn như xe tải cán qua cũng chính vì lý do đó nên mới vừa lâm trận liền đứt gánh.
Lam Hi Nguyệt trong lòng điên cuồng gào thét. Bề ngoài một thân ướt sũng như người tắm. Nếu không có biện pháp, phỏng chừng không đến mấy phút nữa Lam Hi Nguyệt cũng nối bước nguyên thân. Còn chưa nói đến nếu không sinh hạ đứa bé nhanh liền một xác hai người.
Lam Hi Nguyệt cố gắng giữ lý trí của mình thanh tỉnh để nhẩm một câu thần trú trong đầu. Ngay lập tức trên tay cô liền xuất hiện một cốc nước. Lam Hi Nguyệt không chần chừ một giây liền đưa cốc nước uống không còn một giọt nào.
Thân thể rách nát của nguyên thân để lại liền như cây được tưới nước bằng mắt thường cũng nhìn ra được cả cơ thể dồi dào đầy sức sống. Khi cơ thể đang dần được chắp vá lại. Lam Hi Nguyệt cố gắng từng chút một dùng sức rặn ra. Hiện tại trong đầu cô chỉ có suy nghĩ rằng nếu không kịp sinh ra đứa bé kia liền chết.
Vật vã suốt một đêm căn phòng đầy tiếng thở dốc liền yên lặng lại. Yên lặng đến đáng sợ. Lam Hi Nguyệt mệt mỏi thở, cả cơ thể như không phải của mình vậy. Dù trong đầu muốn ngồi dậy nhưng cơ thể không chịu động. Lúc đầu vì đau mà mờ mịt một chút hiện tại cả người vì sợ hãi mà thanh tỉnh lại.
"Đứa bé sao rồi" Cố gắng dùng chút hơi tàn cuối cùng Lam Hi Nguyệt mới chống đỡ khối thân thể này dậy được. Bên ngoài hơi có ít ánh sáng chiếu vào căn phòng nhỏ bé nên đã có thể nhìn được một ít xung quanh.
Phía dưới đứa bé yên tĩnh nằm đấy giống như ngủ mà cũng như không ngủ. Lam Hi Nguyệt đột nhiên lạnh cả người ngay cả cơn đau dưới hạ thân cũng không để ý. Đứa bé cả người đỏ au, nhăn nheo vẫn nằm im đấy không rên không khóc. Lam Hi Nguyệt với tay ôm đứa bé vào lòng cố gắng chấn tĩnh bản thân không để run rẩy. Cô ghé tai vào cơ thể nhỏ bé nước mắt vô thanh vô thức liền tuôn ra.
"Thật may, thật may... Con còn sống"
Lam Hi Nguyệt bỏ mặc cơn đau của bản thân. Lấy tay vơ toàn bộ chăn hoặc quần áo đầu giường nhẹ nhàng lau qua cho đứa bé rồi quấn quần áo quanh người nó. Xong hết mọi chuyện, Lam Hi Nguyệt chút ra một hơi mệt mỏi liền yên lặng nằm bên đứa bé cũng mặc kệ mùi tanh hôi như có như không vờn quanh mũi.
Không thể không nói, đứa bé quả thật rất kiên cường. Dù mẫu thân muốn bỏ nó rồi lại muốn giữ lại. Hay kể cả mẫu thân ăn uống không đầy đủ ốm yếu xanh xao nó vẫn kiên cường chống chọi. Giống như chỉ cần mẫu thân không bỏ nó, nó vẫn sẽ cố gắng, cố gắng chờ ngày nó được ra đời.
Nằm ngủ thẳng đến xế chiều. Lam Hi Nguyệt mí mắt như đánh nhau mà mở ra. Cả người vô lực nằm trên giường. Cả căn phòng như tắm trong nắng chiều đỏ, một vẻ đẹp vô thực khiến người ta không phân biệt được đâu thật đâu mơ.
Lam Hi Nguyệt cứ như đột ngột bị ngắt kết nối. Không suy nghĩ cũng không làm gì. Bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng động khe khẽ. Lúc này Lam Hi Nguyệt mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Quay đầu mạnh mẽ nhìn đứa bé bên cạnh. Phải rồi, đứa bé này cô đã sinh ra. Dù xảy ra chuyện gì nó cũng đã là con của cô tuy không mang nặng nhưng lại đẻ đau a.
Lam Hi Nguyệt suy nghĩ đôi chút. Cô đoán có lẽ đứa bé đã đói rồi, sau đó ngượng ngùng như gái mới lớn biết yêu mà kéo áo ra. Đứa bé cũng theo bản năng mà lần mò cuối cùng cũng biết cách. Sau khi no đủ mới dời đi lặng lẽ ngủ tiếp. Có lẽ do sinh ra lâu nên đứa bé mới yếu ớt đến nỗi không còn khí lực mà cất tiếng khóc chào đời như bao đứa trẻ khác.
Lam Hi Nguyệt lần đầu làm mẹ vừa đau vừa ngượng. Nhưng ngượng không bao lâu liền bị một trận réo từ cái bụng kéo ý thức cô về. Lam Hi Nguyệt lặng yên suy nghĩ. Đôi mắt vô thức liếc về chiếc cửa đêm qua bị đạp đổ.
Hiện tại cơ thể vì đói mệt mà không di chuyển được. Nếu như không nhờ một cốc linh tuyền kia phỏng chừng cô bây giờ cũng tay chân lạnh toát rồi. Nói đến đây Lam Hi Nguyệt lại khẽ thở dài. Cố nâng bàn tay gầy yếu lên, không quá 3 giây trên tay cô lại cầm một cốc nước nhưng chỉ nửa cốc chứ không đầy như hôm qua.
Cả người lại như sa mạc tắm mưa. Đôi môi trắng bệch giờ cũng có chút huyết sắc. Lam Hi Nguyệt vùng dậy cả người trừ đói ra thì cơ đau như xé thịt kia đã hoàn toàn biến mất. Lam Hi Nguyệt bước đến dựng lại cửa đã bị đạp đổ lên cẩn thận khép kín lại như bình thường. Sau đó lại giường ôm đứa bé lên vô thanh vô thức biến mất giữa căn phòng.
Updated 104 Episodes
Comments
꧁゚°☆Nhật Thảo☆° ゚꧂
(゚Д゚?))
2023-04-22
0
cá 🦈 tẻn
ụa
phép thuật đó là của nguyên chủ
hay của chị nhà z mn
2022-07-04
3
~♥~Nhĩ Kiều 💫💞💫
Bí ẩn lm sao 🤔
2022-01-18
2