“ Dậy đi nào! Bình minh lên đến đỉnh đầu rồi a! Dậy...Ứm...ứn...”
Tiếng báo thức của trí tuệ nhân tạo vang lên hò hét vào thẳng tai Kiều Mặc Lâm. Cậu mệt mỏi tức giận đưa tay nhấn nút im lặng, ngay lập tức trí tuệ nhân tạo không thể nói gì chỉ có thể ú ớ. Kiều Mặc Lâm sắc mặt như đưa đám ngồi dậy, cậu vươn vai khẽ ngáp một cái. Một thân hình nhìn như búp bê chibi ngồi trên chốc cái đồng hồ của Kiều Mặc Lâm, miệng bị dán cái băng dính mặt biểu tình nhìn Kiều Mặc Lâm. Kiều Mặc Lâm cười trừ nhấn nút bật tiếng, trí tuệ nhân tạo biểu tình bằng cách biến mất.
Việc đầu tiên thức dậy Kiều Mặc Lâm bới lộn tủ quần áo của nguyên chủ lên. Cũng may nguyên chủ có mấy bộ nhìn bớt đáng sợ, Kiều Mặc Lâm nhìn cái áo phông đơn giản chỉ một màu đen mừng muốn chết. Cậu nhanh chóng vào nhà tắm, hôm qua vừa về cậu đã lao đầu lên giường ngủ luôn. Ai bảo cái giường biết thần chú thu hút làm chi. Kiều Mặc Lâm vừa tắm vừa ngân nga mấy giai điệu quen thuộc. Bớt chợt một màu đỏ chót từ đâu chảy ra trôi theo dòng nước. Kiều Mặc Lâm đứng hình khi nhìn thấy, cậu chần chậm đưa tay lên đầu sờ. Có màu đỏ, máu sao? Kiều Mặc Lâm giật mình lao ra gương tắm nhìn, cậu không có bị thương. Mái tóc đỏ neon chảy tóc tách mấy giọt nước đỏ chót, tóc đen cũng dần thấy. Kiều Mặc Lâm ôm ngực khóc không ra tiếng. Hoá ra nguyên chủ lại dùng thuốc nhuộm tạm thời. Vậy mà cậu tưởng nguyên chủ nhuộm thật. Báo hại cậu tưởng mình sắp chết.
“ Đinh...Cậu chủ có tin nhắn từ Nam thần moa moa iu dấu à nha. Ai u nội dung gây thương nhớ ghê a!”_ Tiếng nói lanh lảnh trong như tiếng trẻ con vang lên, trí tuệ nhân tạo đứng trên điện thoại của Kiều Mặc Lâm nhảy nhót với quả bông cổ vũ. Trí tuệ nhân tạo này là do nguyên chủ tạo nên, được nguyên chủ gọi là CC-7B hay là Tiểu Điềm. Tiểu Điềm được lập trình tương đối đặc biệt, cô nàng nhỏ này gần như một con người.
“ Tiểu Điềm! Không hay đâu!”_ Kiều Mặc Lâm vừa tắm xong thấy Tiểu Điềm đang táy máy định mở tin nhắn của cậu ra. Kiều Mặc Lâm cầm lấy điện thoại lườm Tiểu Điềm một cái, Tiểu Điềm cười một cái rồi lại nhảy vào trong đồng hồ.
Kiều Mặc Lâm nhìn tin nhắn, cái biệt danh quái quỷ gì thế này. Không lẽ là người thương trộm nhớ của nguyên chủ. Kiều Mặc Lâm nhấn vào biểu tượng tin nhắn.
“ Em yêu! Xin em, anh thề là anh với cô ta không có gì cả!”_ Tiếng nói hơi trầm ấm vang lên và một đống tin nhắn ập đến. Kiều Mặc Lâm giật mình làm rơi điện thoại. E hèm cậu thề là cậu không cố ý cả. Cậu nhặt điện thoại lên, lướt tin nhắn. Toàn tin sặc mùi tra nam. Bỗng một ô ghi nhớ hiện lên, cái gì mà thay đổi tên và xoá liên hệ. Kiều Mặc Lâm hiểu sơ sơ những gì của nguyên chủ. Tên này chắc đã làm nguyên chủ thất tình nên mới dẫn tới việc đi tới quán bar và chết tại đó. Kiều Mặc Lâm tức giận thay nguyên chủ, cậu lập tức thẳng tay xoá liên hệ vĩnh viễn. Tra nam thì tốt nhất nên vứt đi!
Kiều Mặc Lâm tắt điện thoại, đi xuống dưới nhà. Không một bóng người. Cậu nhìn thấy có tờ giấy nhắn: “ Dì và Á Lam đi trước. Con tự lo nhé!”. Kiều Mặc Lâm chẳng để tâm, cậu đi đến tủ lạnh mở ra nhưng chẳng có gì. Chỉ còn một túi dinh dưỡng, Kiều Mặc Lâm nhìn túi dinh dưỡng mà hạn hán lời. Cậu quên mất nhiều ngày nay dì nguyên chủ toàn tăng ca làm việc còn Trình Á Lam thì toàn đi ăn ngoài với bạn. Kiều Mặc Lâm mở túi dinh dưỡng ra ăn, cả căn nhà tĩnh lặng đến tăm tối. Cảm giác u uất buồn chán đến khó tả, Kiều Mặc Lâm vừa ăn vừa đi thăm thú xung quanh. Đây là những gì mà nguyên chủ phải trải qua ư. Nhìn mấy bức ảnh chỉ thấy của Trình Á Lam thắng giải là nhiều, chỉ có đúng ba bức của nguyên chủ. Nhìn ba bức ảnh chỉ có một mình nguyên chủ, Kiều Mặc Lâm có cảm giác nhói nhói trong tim, hốc mắt tự dưng nóng lên. Ra đây mới là cảm giác thật của nguyên chủ, cảm giác bị bỏ rơi và tủi thân. Kiều Mặc Lâm vỗ mặt mình một cái rồi tháo ba bức ảnh kia xuống, cậu khẽ vuốt ve ba bức ảnh rồi đem lên phòng cất đi. Nếu nguyên chủ không thích thì cậu sẽ thực hiện nguyện vọng của nguyên chủ.
Kiều Mặc Lâm mở máy tính lên, dưới sự giúp đỡ của Tiểu Điềm. Cậu đã hiểu hoàn cảnh cũng như cuộc sống thường nhật của nguyên chủ. Khó mà tin được nguyên chủ từng sống trong cô đơn, người dì dường như không để ý đến nguyên chủ. Ngày ngày phải đối mặt với những điều ác ý, thường xuyên bị so đo với em họ, luôn phải sống trong cô đơn và là đứa trẻ mồ côi cha mẹ. Chẳng ai hiểu cho nguyên chủ cả. Bị ảnh hưởng cảm xúc còn đọng lại trên thân thể, Kiều Mặc Lâm bất giác khóc.
“ Cậu chủ! Đừng khóc nữa! Tiểu Điềm đau lắm!”_ Tiểu Điềm lôi khăn ra cho Kiều Mặc Lâm, ngồi trên vai ôm lấy cậu. Kiều Mặc Lâm cũng ôm lấy Tiểu Điềm mà khóc nhiều hơn.
Sau một hồi khóc lóc, hai mắt của Kiều Mặc Lâm sưng lên. Cậu lấy khăn lạnh chườm lên rồi mặc áo khoác đồng phục lên. Tiểu Điềm chui vào máy tính, tự động kết nối với một rô bốt nhỏ. Kiều Mặc Lâm chỉnh lại mái tóc đen của mình rồi nhấc Tiểu Điềm đặt lên vai mình. Tiểu Điềm vui vẻ ngân nga mấy giai điệu. Ở nơi này hầu hết ai cũng có ít nhất là một rô bốt cho riêng mình và hầu như các rô bốt có thể được tạo ra hoặc là mua. Đặc biệt ở đây có phân hoá dị năng, phân hoá sẽ bắt đầu từ năm 13 tuổi và công nhận chính thức từ 18 tuổi. Dị năng càng mạnh sẽ càng có nhiều tài nguyên. Dị năng được chia ra làm ba loại chính, bao gồm Tinh thần, Tự nhiên và Cường hoá. Dị năng Tinh thần chiếm 30%, dị năng Cường hoá chiếm 50% và Tự nhiên chiếm chỉ có 20%. Mỗi một dị năng sẽ có các cấp độ phân loại, cấp cao nhất là cấp SSS.
Kiều Mặc Lâm ngồi trong xe buýt công cộng, lướt điện thoại phổ cập kiến thức của mình. Cảm giác y chang mình là đứa trẻ mới lên 5 tuổi khiến cho Kiều Mặc Lâm xấu hổ. Đọc đến đoạn cấp độ dị năng, Kiều Mặc Lâm tự dưng nhớ đến nam chính. Nam chính cũng thuộc cấp SSS hiếm có mà lại còn là người song hệ nữa chứ. Cậu trầm ngâm tự hỏi là kiểu người như thế nào mà lắm người mê mẩn thế nhỉ. Chắc phải đẹp trai, tài giỏi và phải siêu giàu, quan trọng nhất là phải giàu a. Kiều Mặc Lâm ngồi tưởng tượng đủ thứ, Tiểu Điềm ngồi trên vai cậu chán quá liền lăn ra ngủ luôn. Cô nàng ngủ say đến mức không biết gì, Kiều Mặc Lâm còn nghe thấy tiếng nói mơ. Có bà lão ngồi đối diện Kiều Mặc Lâm nhìn thấy liền cười cười, Kiều Mặc Lâm nhìn thấy liền muốn xấu hổ thay cho Tiểu Điềm. Nhìn cô nhóc ngủ đến mức sắp rớt xuống, Kiều Mặc Lâm đem Tiểu Điềm đặt vào trong ngăn nhỏ túi sách.
“ Đinh...Đong...Đã đến khu F15!”_ Kiều Mặc Lâm đứng dậy, đi xuống xe. Cậu chưa đi đến trường vội, cậu đứng nhìn mọi thứ xung quanh một lúc. Xe cộ ở đây không hề dùng bánh xe di chuyển mà cũng không gây ô nhiễm. Còn có một mái vòm kì lạ che chắn dường như đang cách ly với thế giới bên ngoài.
“ Ôi trời! Hỏng rồi hỏng rồi!”_ Kiều Mặc Lâm chuẩn bị rời bến đợi thì nghe thấy tiếng kêu của một bà lão, cậu quay lại nhìn thì thấy bà bà lão ngồi trên xe chung chuyến với cậu ban nãy. Kiều Mặc Lâm không nghĩ nhiều liền lại giúp bà lão nhặt mấy trái táo và cam lên.
“ Bà ơi! Bà không sao chứ?”_ Kiều Mặc Lâm cẩn thận đỡ bà lão dậy, cậu thuận thế nhìn ra phía sau bà lão. Xem ra bà lão ngã cũng phải là vô tình mà là có người ngáng chân. Một đám nhìn như bất hảo đứng cười còn liếc mắt sang phía bà lão, Kiều Mặc Lâm khẽ nhíu mày lại. Đúng là ở thời nào cũng mấy kẻ xấu từ trong ra ngoài.
“ Ta ổn cả! Cảm ơn cháu!”
Updated 122 Episodes
Comments