Kể từ khi ngoại mất đến giờ cũng đã mười năm rồi. Tôi chuyển về nhà ở với ba mẹ, dì út cũng phải thuê phòng trọ gần công ty dì đang làm để thuận tiện cho việc đi lại.
Nhà ngoại hiện giờ không có ai ở cả. Tính ra năm nay tôi tròn mười bảy tuổi, cũng đã mười năm tôi không được ở cạnh bà ngoại rồi..
Khi ngoại mất tôi vẫn còn giữ cuốn nhật ký mà ngoại nhờ tôi giữ giúp. Và giờ cũng vậy. Chỉ có điều tôi không mở ra đọc thôi. Ông ngoại thì đã mất khi tôi còn rất nhỏ. Nên tôi rất thương bà, sợ bà ở một mình sẽ cô đơn buồn tủi.
Hè năm nay tôi nhận được tin dì út về nhà ngoại ở, dì còn nhắn riêng với tôi: "Nếu Hàn muốn, con có thể về đây ở với dì như mười năm trước".
Mới nghe đến đây tôi đã rất vui, hớn hở đồng ý mà không hề nghi ngờ, không nghĩ ngợi gì nhiều cả. Chỉ muốn về nhà ngoại càng nhanh càng tốt. Tuy ở với ba mẹ và bé Na vui lắm, nhưng tôi muốn buộc phải về đó để giải đáp những thắc mắc bấy lâu nay.
Ban đầu mẹ không cho bởi sợ chuyện quá khứ kia lại xảy ra lần nữa.. Ba tôi cũng vậy, họ như dập tắt hoàn toàn sự hy vọng của tôi trong chốc lát. Nhưng dì út lại thuyết phục họ, một cách rất dễ dàng.
"Chị và anh yên tâm, em có nhờ được một thầy pháp cho một lá bùa. Tránh được những thứ không tốt khi Hàn vô tình gặp phải, chúng sẽ không thể tiếp cận hay làm hại con bé. Chỉ cần Hàn luôn đeo bên người."
Nghe có hơi do dự nhưng ba mẹ tôi tin, cho phép tôi về đó ở chung với dì. Sơ hở là dặn dò tôi phải đem cái lá bùa đó theo bên người.
Về tới nhà dì (trước là nhà ngoại, trong lúc dọn đồ của tôi lên căn phòng mà tôi từng ở, tôi đã hỏi dì út: "Dì út, không phải công việc trước của dì đang ổn sao ạ? Mà dì lại về đây ở thế ạ?"
Đến tận bây giờ tôi mới bắt đầu nghi ngờ công việc của dì, hoặc vì dì út muốn ở cùng người khác nên mới làm vậy..?
Nghe tôi hỏi vậy, dì út từ từ tiến tới góc phòng đặt thùng đồ của tôi xuống sàn. Quay qua trả lời tôi: "Bởi dì biết con rất rất muốn về nhà ngoại ở, dì út biết Hàn ở với ba mẹ tuy rất ổn. Cơ mà con không thấy ba và mẹ thương bé Na hơn con sao?"- Dì nói đến đây là nước mắt tôi bắt đầu chảy dài trên má.
Dì út tiến tới ôm chầm lấy tôi, khẽ an ủi: "Hàn ngoan tủi thân nhiều rồi"- Bàn tay của dì út khẽ vỗ lên người tôi vài cái như đang đồng cảm với tôi vậy. Dì út nói rất đúng, bé Na luôn được ba mẹ quan tâm nhiều hơn là tôi.
Đơn giản vì bé Na còn nhỏ, thường hay bị cảm nên ba mẹ rất lo. Đương nhiên, tôi biết rõ bé Na đáng được thương nhưng cứ mỗi khi gặp chuyện như vậy. Trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác ghen tị với bé Na. Thật sự thì về đây ở cũng không phải là ý tồi..
Bởi đồ tôi cũng ít nên dọn dẹp xong nhanh lắm. Khi dọn xong thì trời cũng vừa đầu chiều, dì út bảo muốn đưa tôi đi ăn ngoài. Mua thêm ít sữa, tiện thể dì muốn mua ít đồ dùng cho tôi nữa nên chúng tôi quyết định ra ngoài ăn trong khi chuyến mua sắm.
Tầm hai mươi giờ mười sáu phút khi đã ăn tối xong thì tôi và dì đi mua ít đồ. Lúc về đến nhà cũng tầm hai mốt giờ, tôi lại không có thói quen ngủ muộn nên đã ngủ quên trên xe của dì út..
Lúc sáng sớm tôi ngủ dậy thì tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường mà tôi từng nằm hồi nhỏ. Xuống nhà bếp, có đồ ăn đã được nấu sẵn kèm theo một tờ giấy. Là do dì út viết, dì ấy bảo sẽ đi gặp lại bạn cũ nên chiều tối mới về.
Dì còn hứa sẽ mua quà và bánh ngọt cho tôi nữa. Nhưng điều tôi thắc mắc hiện tại là cuốn nhật ký của phù thủy trắng North. Sao lại ở trên bàn tại phòng khách, mặc dù tôi luôn cất nó ở trong thùng với đống sách vở mà giờ lại ở ngoài đây..?
Thoáng chốc nó khiến tôi nhớ về giấc mơ tối qua.
Tôi đứng ở một khu rừng rất rộng, xung quanh toàn cây và cây. Bóng tối bao trùm. Trước mặt tôi dần dần có hình bóng của một người phụ nữ. Do có chút ánh trăng mờ nhạt nên tôi nghĩ đó là phụ nữ. Mặc một chiếc váy đen, mái tóc bạch kim dài thắt bím.
Khoảng cách xa quá nên tôi không thấy được mặt. Trên tay có cầm cuốn nhật ký của phù thủy trắng. Cô ta biết tôi đang nhìn chằm chằm liền ngước lên nhìn lại, chúng tôi chạm mắt. Trong khoảnh khắc đó tôi đã tuột miệng nói ra thành lời. "Chị xinh quá"
Khi tôi nhận ra bản thân đã nói ra những từ đó, mới vội lấy lại nhận thức. Lập tức đưa tay lên che miệng. Cô gái kia nghe vậy liền cười nhẹ, khẽ nói: "Cảm ơn"
Vừa dứt câu, tôi liền chạy lại, vừa nói lớn: "Chờ đã! Cuốn nhật ký đó là do ngoại nhờ tôi giữ giùm!"
Cô ta vừa đi được vài bước liền dừng lại như thể đang chờ tôi chạy lại, khi đã chạy đến trước mặt cô ta thì.. Thì cô ta đã cúi người xuống, lấy tay nâng cằm tôi lên và hôn. Cô ấy nói nhỏ: "Được. Chị sẽ trả lại cho em nhé, Hàn An."
Lúc đó tôi chắc chắn tôi đã nhìn rõ được dung mạo của cô ta, mắt trái bị che lại. Có vẻ như người này bị thương ở trái. Còn mắt phải có màu xanh lục. Nhưng sau khi trải qua chúng, bây giờ nhớ lại, nó lại khiến tôi nổi da già. Không hiểu sao lúc tỉnh, tôi không tài nào nhớ được khuôn mặt mà tôi khen xinh đó..
Rõ ràng là dì út đưa mình lá bùa rồi mà, sao tôi lại mơ thấy hắc phù thủy vậy.. Không đúng.. Người đó rõ ràng mặc đồ đen, cơ mà mái tóc lại có màu bạch kim. Vả lại kiến thức về hắc phù thủy tôi còn chưa biết hết. Nên càng không được chắc chắn người đó là hắc phù thủy hay phù thủy trắng được.
Và.. Còn lá bùa này thực sự hiệu nghiệm không..? Nó được tạo ra từ một lão thầy bùa thì có khắc chế được việc tối qua không?
Nghĩ tới nghĩ lui tôi chợt nhớ một chi tiết, rằng mình bị cưỡng hôn bởi một người lạ hôn trong mơ. Aa.. Thật sự là tôi bậy bạ quá rồi, mơ toàn mấy thứ vớ vẩn.
Nguyên cả ngày hôm đó tôi chỉ dành thời gian để học và làm bài tập cũ. Học lực cũng bình thường thôi, chỉ là tôi hay đọc những quyển sách thể loại kinh dị. Nên không có nhiều bạn. Họ đều tự cho tôi là người kỳ lạ, có một số bạn học lại thích thể loại kinh dị như tôi nên không thể nói tôi không có bạn.
Đa số thời gian tôi dành cho học, đọc sách và ăn bánh ngọt.
Không ăn nhiều lắm đâu, chỉ là một món ăn yêu thích. Để thỏa mãn cơn thèm như bao người thôi.
Tầm đầu giờ chiều là dì út về, có lẽ do dì sợ tôi ở nhà buồn nên đã cố gắng về sớm. Lúc dì đưa bánh ngọt và một đôi giày cho tôi, dì bảo.
"Con thử giày đi, không vừa hay chật, hoặc không thích thì cứ nói dì. Để dì đi đổi đôi khác cho. Tí dì chở con đi chơi coi như bù cho cả ngày nay nhé?"
"Đôi giày vừa chân con, nó đẹp lắm ạ, mà dì cũng đi cả ngày chắc mệt rồi. Dì nghỉ ngơi đi ạ. Con đi cắt bánh đây"- Tôi từ chối lời mời của dì. Cũng không đòi hỏi gì nhiều, ngoan ngoãn cầm đồ đi rồi lặng lẽ vào bếp.
"Con thích là được. Vậy dì đi tắm đây nhé"- Tôi chỉ dạ một tiếng rồi đi ra bắt bánh ngọt.
Và tôi đã giấu chuyện tôi mơ gặp một kẻ nặc danh. Sở dĩ là do cô ta hôn tôi, tôi lại ngại nói ra nữa.. Nên mới im lặng. Sự ngập ngừng của tôi khi đó đã khiến tôi sau này phải rẽ sang một con đường hoàn toàn khác.
Updated 41 Episodes
Comments