Ngôi Nhà Trên Ngọn Đồi Phía Bắc

Ngôi Nhà Trên Ngọn Đồi Phía Bắc

Bí mật năm tôi 7 tuổi

Ở một nơi xa lạ. Nơi người ta đồn thổi về câu chuyện phù thủy tồn tại.

Phù thủy vốn không tốt cũng không xấu. Cũng như còn người vậy, cũng không tốt hoàn toàn cũng không xấu hoàn toàn. Con người được chia ra nhiều phe thượng lưu, trung lưu và hạ đẳng. Phù thủy cũng vậy. Nhưng phức tạp hơn.

Chủ yếu là hai trường phái đối lập dễ thấy là phù thủy đen hay còn được gọi là ma thuật đen và phù thủy trắng hoặc là ma thuật trắng. Phù thủy đen được hình thành từ kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.

Phù thủy trắng là một loại sức mạnh được lấy (một phần) từ thiên nhiên được sử dụng và đem lại các nguồn năng lực tích cực. Kể ngắn gọn thì họ là các phù thủy tốt. Chữa bệnh, giải hạn, thực hiện được điều ước của người khác. Họ không làm hại con người.

Ma thuật của họ đều phụ thuộc vào tình yêu, cũng có thể coi tình yêu là thứ khiến họ mạnh hơn. Còn ma thuật đen, coi tình yêu là điểm yếu.

Mà nè.. Lại đây tôi kể cho cậu nghe. Nghe đồn vài chục năm trước, có một phù thủy trắng đến đây xin ở lại với người trong thôn này đấy. Diễn biến cụ thể cái này thì tôi chịu. Nhưng về việc phân biệt phù thủy trắng hay hắc phù thủy thì chắc chắc trong mắt người trong thôn đều nghĩ phù thủy là thứ xui rủi nên tránh đi. Chỉ biết là phù thủy trắng đó từng ở lại ở thôn một thời gian..

Sự việc cụ thể thì tôi không rõ nhưng may mắn là tôi vẫn có thể biết về câu chuyện. Vì ngoại từng tiết lộ rằng bà tôi có một cuốn nhật ký xưa của họ hàng cũ.

Nhờ ngoại tôi giữ giùm, trong đó có ghi về phù thủy. À không, đó là cuốn nhật ký của phù thủy trắng từng đến làng của người mà bà tôi giữ hộ cuốn nhật ký. Cũng là ngôi làng ngoại đang ở đây.

Càng nghĩ tôi càng để ý có khá nhiều chỗ quái lạ, dù phù thủy hay là con người. Thì nhật ký luôn là thứ ta muốn giữ làm của riêng nhất. Là vật mà ta không muốn bất cứ ai đụng vào, hay cho người lạ mở ra xem.

Tạm gác qua những thắc mắc này , nhớ đâu ngoại còn kể thêm thì tôi mới biết, khi ngoại đã có nhận thức được mọi thứ xung quanh.

*Là tầm sáu\, bảy tuổi ta chỉ có thể nhớ được những ký ức lúc đó. Còn khi nhỏ hơn thì ta không nhớ được\, đại khái là thế.*

Ngoại tôi kể, rằng chính mắt ngoại đã thấy cô phù thủy trắng kia đã bị thiêu chết.. Cô ấy còn nở một nụ cười như đang tạm biệt bà tôi. Trước khi chết cô phù thủy còn nói gì đó, khi đang nhìn ngoại nữa.

Thật sự thì câu chuyện ngoại kể khiến tôi rất buồn. Dù nó chứa kha khá nhiều khuất mắc. Tôi ngứa miệng hỏi ngoại tại sao không thắc mắc gì về câu chuyện đó, ngoại trả lời..: "Cô .. đã quyết định thứ gì thì tất cả đều sẽ có lý do riêng của nó. Bà biết con đang thắc mắc gì, nhưng con không nghĩ nếu bà nói ra tất cả thì sẽ hết thú vị sao? Hàn cháu yêu, ngoại nhờ con giữ cuốn nhật ký này được chứ?"

Ngoại khi nhắc tới chuyện này, lời nói khác hẳn mọi ngày, tôi cũng không cố thăm dò nữa đành chấp nhận lời nhờ vả từ ngoại: "Ngoại đã nhờ, con sẽ giữ nó thật tốt"

"Haha, Hàn cháu ngoan nói chuyện giống người lớn quá ta"- Bà tôi bật cười thành tiếng. Tôi lại láu cháu cái mỏ, khẳng định: "Chắc do con xem phim và đọc sách nhiều nên vậy á ngoại"

Tôi cười vui vẻ đáp lại ngoại. Cuộc trò chuyện đang vui vẻ thì mẹ gọi tôi và ngoại vào nhà ăn cơm tối. Trong bữa cơm tối đó có ngoại, ba, mẹ, em gái (em ấy tên Na) và tôi.

Trong lúc đã ăn tối xong, tôi đi lại giúp mẹ tiện thể hỏi mẹ luôn về chuyện quá khứ: "Mẹ ơi, con mới được bà kể cho nghe chuyện về phù thủy á mẹ"

Vẻ hờ hửng của mẹ khi nghe về hai từ phù thủy hiện rõ rành rành, chậm rãi đáp.

"Ừm. Mà Hàn này, con nên nhớ ở gần đây có ngọn núi ở phía bắc. Nhất là căn nhà ở đó, con tốt nhất là đừng nên đến nhiều. Có nhiều ma thuật đen ở nơi đó, con đến nhiều không tốt đâu"- Mẹ dặn tôi rất cẩn thận. Tôi cũng vâng lời gật gù trả lời.

"Vâng ạ. Nhưng mẹ cũng tin phù thủy có thật ạ?"- Tôi thắc mắc. Mẹ tôi nghe thế liền nhận ra lời vừa nói của mình không nên nói ra. "Mẹ không tin, nhưng mẹ từng xém mất con nên.."

Mẹ tôi nói đến đó rồi chợt dừng lại, tôi đoán mẹ không muốn phủ nhận điều mẹ tin phù thủy có thật nên đã im lặng. Bỗng chốc mẹ lại lên tiếng, sau khi thấy sự im lặng lạ thường của tôi: "Mẹ chỉ có Hàn và bé Na thôi, con đừng hiểu lầm.. Chuyện là hồi nhỏ, lúc con còn bằng tuổi bé Na bây giờ. Thường hay đến căn nhà ở phía bắc chơi. Vô tình bị tên kì lạ tiếp cận, định đem con đi ngay tại sân trước của căn nhà kia. may mà mẹ đến kịp, chạy lại ngăn nên con vẫn còn ở đây với mẹ.."

Nghe mẹ kể, nước mắt tôi bất chợt chảy dài. mẹ thấy thế cũng bắt đầu hoảng loạn mà ôm tôi vào lòng. Liên tục an ủi không sao đâu không sao đâu.

Bên này tôi vừa khóc vừa nói.. "mẹ..ơi. con xin lỗi.."- Vì khi đó tôi còn quá nhỏ, chuyện ham chơi xém nữa là gây chuyện lớn. Tôi thấy có lỗi với mẹ, và khóc trong lòng mẹ đến khi mệt rồi thì thiếp đi khi nào không biết.

Lúc tỉnh dậy tôi thấy trời đã khuya, mặt trăng đang tỏa sáng giữa bầu trời. Người đang vừa vỗ nhẹ lên lưng tôi, vừa hát ru như hồi tôi còn nhỏ kia chỉ có thể là ngoại tôi. Ngoại thấy tôi tỉnh, khuôn mặt trầm tư kia đã nhanh chóng được cất giấu, ngoại lên tiếng trêu chọc: "Hàn mít ướt. Con dễ khóc vậy thì khó mà tìm được lời giải đáp cho những thắc mắc kia lắm đấy"

Tôi im lặng như thể giận hờn, lén nhìn thấy ngoại chỉ cười nhẹ. Vẻ giận hờn của tôi dường như biến mất ngay khoảnh khắc đó.

Hiện tại tôi đang ở với ngoại, và một dì út nữa. Bé Na thì ở với ba mẹ, lâu lâu mới có dịp về ngoại chơi. Tôi không ý kiến gì bởi tôi thích ở với ngoại, và cũng là vì..

Bé Na còn nhỏ nếu ba mẹ dành hết tình yêu thương cho tôi, thì bé Na sẽ buồn, tủi thân nữa. Và ngược lại. Tôi về ngoại ở, để ngoại không thấy tủi thân. Chợt ngoại bỗng nói với tôi.. "Ngoại của con đã già, không còn nhiều thời gian để có thể kể cho con nghe được tất cả. Nên đành để con tự đi tìm câu trả lời rồi."

Lời bà nói mang đến nhiều sự hụt hẫn. Nhưng sao tôi lại cảm thấy như đây là lời từ biệt của bà đối với tôi thế này?

Tôi vội xui tan mọi thứ, không hẳn là khẳng định, cũng chả phải phủ định. Tôi nói: "Ngoại cứ nói như ngoại sẽ mất vào ngày mai vậy. Con muốn ở với ngoại thật lâu thật lâu cơ. Ngoại phải tận mắt nhìn con mặc chiếc áo dài cấp Ba. À không, đến khi con mặc bộ áo cưới cho bà xem luôn cơ. Thế nên bà đừng nói vớ vẩn nữa"

Câu này là tôi học theo phim ảnh, đâu ngờ giờ lại có thể áp dụng được vào thực tế đâu cơ chứ..

Bà ngoại nghe xong cũng chỉ cười nói: "Ừm, bà sẽ đợi."

Hai bà cháu tôi ngồi ngắm trăng chưa được bao lâu bà ngoại trả lời như thể tôi từng hỏi bà vậy: "Ngoại chưa từng mở cuốn nhật ký kia ra"

Tôi đã bất ngờ, ngoại nói lại không cho tôi được phép ý kiến. Vội nói thêm..: "Bởi cuốn nhật ký bị yểm một loại bùa, người xấu cố gắng mở để với một đích xấu, chữ sẽ biến mất, cuốn sổ cũng sẽ không tùy tiện mở ra. Còn khi bà mở bà lại thấy chữ"

"Vậy sao ngoại lại bảo bà chưa từng mở cuốn nhật ký kia ra ạ?"- Mặc dù ngoại vừa cấm tôi ý kiến nhưng làm sao tôi có thể kìm nén được mà hỏi ngoại?

"Là do chữ đó loại ngôn ngữ của phù thủy. Có mở mà không đọc được thì cũng như chưa từng mở nó ra vậy."

Tôi.. tôi vẫn chẳng hiểu ý ngoại muốn nói là gì.. Đúng lúc tôi định hỏi ngoại thì mẹ vào và nhắc tôi về phòng ngủ. Bất đắc dĩ tôi phải chúc bà ngủ ngon rồi về phòng ngủ.

Lúc đang nằm trên giường, mẹ bảo tôi..

"Bà già rồi, trí nhớ kém. Con đừng cố hỏi nhiều làm phiền bà. Ba và mẹ sẽ lên thành phố ở, sau ba ngày nữa nên con ở lại nhớ lo cho bé Na. Nhớ dẫn em đi chơi xung quanh. Hay chăm em đi, đừng làm phiền bà nhé, Hàn?"

Tôi nghe rồi khó chịu, chỉ dạ một tiếng rồi mẹ an tâm đi tắt đèn. Chuyện sẽ rất bình thường như mọi ngày cho đến sáng sớm ngày mai. Khi tôi nghe mẹ bảo rằng ngoại đã mất..

Tối qua khi đi xuống lầu ngoại đã trượt chân ngã. Đến bệnh viện thì ngoại đã mất. Lời nói thoáng qua của tôi tối qua, đã thành sự thật. Tôi đã mất kiểm soát.

Hot

Comments

HànLam

HànLam

aw~ tháng mới, tuần mới, truyện mới. nhưng lại ốm #.#

2022-08-01

1

fufu..🤭

fufu..🤭

tác giả trẩu tre đang bị cảm-.-

2022-08-01

1

Toàn bộ
Chapter
1 Bí mật năm tôi 7 tuổi
2 10 năm sau
3 Vậy là hết hè rồi sao..?
4 Ra chỉ là mơ..
5 Bạn cũ sau bảy năm gặp lại
6 Sốt nặng
7 đôi lúc tôi thấy mình hơi lạc lõng
8 vị hôn thê, do ngoại sắp đặt?
9 Dị năng
10 thức dậy trong giấc mơ
11 chuyến đi đáng nhớ
12 ngày nhập học
13 tai nạn.
14 dị năng điều khiển quạ?
15 thư viện?
16 sắp đến ngày lễ gì sao mà cô dia trông bận rộn thế?
17 kết thân với cậu bạn rụt rè, Aol.
18 buổi luyện tập bất ổn..
19 ở bìa rừng, ban ngày vẫn có thể xem pháo hoa đó.
20 một người chủ tồi là như thế nào?
21 chỉ là đi dạo, làm gì căng quá vậy..
22 cứ giận dỗi là tự ý bỏ nhà đi vậy ó
23 ân nhân cứu mạng lại là-
24 bắt đầu lễ hội rồi~
25 bà ngoại thật chẳng biết chọn cháu rể
26 quay về bìa rừng, trở về thư viện
27 b..bị phạt luôn sao..?
28 ngày đầu tiên ở dưới hầm chứa
29 trằn trọc cả đêm không ngủ được. thì làm gì?
30 kí ức, và sự khởi đầu của mọi chuyện
31 1 con người khác.
32 tủi thân, cô đơn?
33 cây mầm thay đổi nhiều quá.
34 hẹn ngày gặp lại
35 thông báo người kế nhiệm mới.
36 "gặp lại người đã đưa tôi đến với thế giới này."
37 đổ lỗi?
38 nhà giam
39 ngày thứ 11.
40 chiến tranh.
41 bí mật nhỏ. bất ngờ lớn
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Bí mật năm tôi 7 tuổi
2
10 năm sau
3
Vậy là hết hè rồi sao..?
4
Ra chỉ là mơ..
5
Bạn cũ sau bảy năm gặp lại
6
Sốt nặng
7
đôi lúc tôi thấy mình hơi lạc lõng
8
vị hôn thê, do ngoại sắp đặt?
9
Dị năng
10
thức dậy trong giấc mơ
11
chuyến đi đáng nhớ
12
ngày nhập học
13
tai nạn.
14
dị năng điều khiển quạ?
15
thư viện?
16
sắp đến ngày lễ gì sao mà cô dia trông bận rộn thế?
17
kết thân với cậu bạn rụt rè, Aol.
18
buổi luyện tập bất ổn..
19
ở bìa rừng, ban ngày vẫn có thể xem pháo hoa đó.
20
một người chủ tồi là như thế nào?
21
chỉ là đi dạo, làm gì căng quá vậy..
22
cứ giận dỗi là tự ý bỏ nhà đi vậy ó
23
ân nhân cứu mạng lại là-
24
bắt đầu lễ hội rồi~
25
bà ngoại thật chẳng biết chọn cháu rể
26
quay về bìa rừng, trở về thư viện
27
b..bị phạt luôn sao..?
28
ngày đầu tiên ở dưới hầm chứa
29
trằn trọc cả đêm không ngủ được. thì làm gì?
30
kí ức, và sự khởi đầu của mọi chuyện
31
1 con người khác.
32
tủi thân, cô đơn?
33
cây mầm thay đổi nhiều quá.
34
hẹn ngày gặp lại
35
thông báo người kế nhiệm mới.
36
"gặp lại người đã đưa tôi đến với thế giới này."
37
đổ lỗi?
38
nhà giam
39
ngày thứ 11.
40
chiến tranh.
41
bí mật nhỏ. bất ngờ lớn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play