Lúc chuyển về nhà ngoại cũng là gần cuối hè năm lớp mười một. Vài tuần nữa là tôi sẽ đi khai giảng, và đi học. Học xong lớp chín tôi chính thức vào ngôi trường mới cũng như năm cuối cấp.
Kể ra thời gian trôi cũng nhanh thật. Chưa gì là chúng tôi đã là đàn anh đàn chị của mấy đứa cấp một, cấp hai cả rồi. Mọi người hay nói tôi lớn hơn tuổi. Bởi tôi có nhiều lúc suy nghĩ như mấy bà cụ non ấy. Có người còn bảo tôi quá hiểu chuyện để rồi.. Thiệt thòi nhiều thứ.
Tôi hầu như chẳng nhận ra cho tới khi nghe thấy điều đó, hóa ra từ trước tới nay tôi luôn là vậy.
Thay vì chìm trong đống tiêu cực vì bản thân luôn hiểu chuyện, tôi lại thấy bản thân rất tận hưởng cuộc sống khi không ai quan tâm tới mình. Không cần thiết phải có người ở bên, ở một mình tôi càng hiểu bản thân hơn. Dần dần chuyển sang thích thú với nó, và rồi thành 1 con mọt sách khi nào không hay.
Cái này không liên quan lắm nhưng tôi công nhận tôi như mấy bà cụ non vậy.
Tầm mười năm trước, tôi bắt đầu có sở thích đọc truyện (tiểu thuyết). Đọc nhiều quá, tôi dần bị nó cuốn hút khi nào không hay. Đôi lúc cứ như nghiện đọc luôn ấy.
À nhắc mới nhớ! Để tôi kể cho nghe, về chuyện cuốn nhật ký của phù thủy trắng. Lúc tôi đưa nó về nhà ba mẹ, tôi vì bận quá nên không thèm đụng vào nó. Về đây rồi, thì tôi rảnh, có nhiều thời gian nhàn rỗi nên thường xuyên chú ý tới cuốn nhật kí.
Tôi lại không có ý đồ xấu gì cả, nên khi mở ra tôi thấy cuốn nhật ký có nét chữ nghệch ngoặc. Nét chữ hầu như đều dùng bút chì hơn là cọ (tôi đoán thế). Lật ra lật vào thêm lần nữa là tôi nghĩ thế, loại bút viết chủ yếu là chì.
Chữ (viết bằng bút chì) rất đều và đẹp, chỉ là những chữ khác được viết bằng loại bút nào đó thì lại rất nghệch ngoặc. Ngôn ngữ đa phần có sự khác biệt nên tôi chịu.. Nói là chịu vậy chứ tôi vẫn dịch ra thành chữ được. Chữ viết giống với chữ ở nước láng giềng hơn là chữ viết của nước ta.
Tầm vài năm trước, khi tôi học lớp năm hay sáu gì đó. Có quen người bạn từ làng nọ, cậu ta có sở thích đặc biệt liên quan tới thể loại kinh dị nên chúng tôi thân nhau rất nhanh. Nghe đâu cậu ta là con lai của hai nước nên đôi lúc nói chuyện về thể loại kinh dị, cậu ta có dạy tôi nên tôi hiểu sơ sơ vài chỗ.
Và có lẽ do ngoại không hay giao tiếp với người nước láng giềng, nên ngoại mới nghĩ đây là chữ của phù thủy. Mà khẳng định ngay loại ngôn ngữ này chỉ có phù thủy mới hiểu được. Cũng may là tôi có học sơ qua bảng chữ cái của nước láng giềng, hiểu được đôi chút về từ ngữ của họ.
Cũng lâu rồi nhưng chỉ cần học sơ qua là tôi đã hiểu được kha khá.
Trang đầu liên quan đến chuyến đi về thị trấn mới, theo như hình vẽ ở cuối trang thì đúng là nơi tôi đang ở đây. Cô phù thủy trắng này có vẻ rất thích đi du ngoại khắp nơi nữa.
*Haizz tôi đã mất tầm ba ngày để thuyết phục người dân của thị trấn này. Hiểu được rằng tôi vô hại\, và giờ tôi đã có một căn nhà để sống khá thoải mái. Mặc dù nó không tốt bằng nơi học viện sắp xếp chỗ ngủ\, nhưng có nơi để sống có thể coi là bước đầu tiên. Trong ba ngày đó tôi đã chữa bệnh cho người bệnh ở thị trấn.*
*Đây là một căn nhà kho cũ\, người dân đã cho phép tôi sử dụng căn nhà kho này. Nó nằm ở lối kế bên đường đi lên ngọn núi phía bắc. Tôi không có tên nên họ đã cho tôi một cái tên\, North. Có nghĩa là ‘phía bắc’.*
*Dù đã ghé thăm nhiều thị trấn rồi\, ai cũng đặt cho tôi một cái tên. Cơ mà.. North. Nó giống với tên anh trai tôi. Anh ta là một hắc phù thủy\, chuyện luyện về ma thuật đen. Anh ấy hay gọi tôi là Noa.*
*Tôi chưa bao giờ nghe anh ấy kể về mẹ\, nhưng mọi người trong học viện đều nói: ‘Tên của mình phải được người thân là ba mẹ đặt cho\, nên tôi nghĩ mình không có ba mẹ đồng nghĩa với việc tôi không có tên. Anh trai gọi như nào tôi nghe vậy. Lúc tôi nói tôi sẽ luyện ma thuật trắng. Anh trai đã một mực ngăn cản.*
*Bởi con người rất nguy hiểm. Anh trai hiểu rõ tôi rất muốn gặp và giúp đỡ con người nên mới can ngăn. Tôi đã phải từ bỏ ước mơ chỉ để theo anh\, luyện ma thuật đen. Học chưa được bao lâu ma thuật đen phản tác dụng. Tôi không thể luyện được nữa nên anh trai đã thở dài.*
*Miễn cưỡng cho phép tôi thử học ma thuật trắng\, đã là phù thủy thì phải biết sử dụng ma thuật. Trường hợp của tôi lại không thể luyện ma thuật đen nên anh trai không muốn ép tôi luyện ma thuật đen nữa. Định là thử nhưng chưa được bao lâu tôi đã được phép vào học viện dành cho phù thủy trắng. Anh trai dần trở nên bất lực\, mà kệ tôi. Muốn làm gì thì làm. Và đó cũng là lần cuối tôi gặp anh trai của tôi.. Tôi biết rõ hai phe không thể gắn kết với nhau\, bởi hắc phù thủy và bạch phù thủy vốn là thứ trái lập nhau..*
"Hàn ơi? Xuống nhà dì bảo cái này nè"- Là giọng của dì út. Tôi liền đóng cuốn nhật ký lại, rồi đi xuống nhà.
Vừa đi vừa gọi ới xuống nhà đáp lại dì: "Dạ? Dì út gọi con ạ?"- "Ừm. Cũng sắp khai giảng rồi phải không?"- Dì út hỏi tôi.
Bước xuống nhà rồi, tôi lười biếng chỉ gật một cái đồng ý. Dì út nói thêm: "Con muốn đi mua đồ cho đầu năm học không? Sắp tới dì bận đi làm sớm về muộn nên có khi không có nhiều thời gian dẫn con đi mua được."
Tôi như đã hiểu được ý của dì. Liền trả lời: "Có ạ!"- Rồi nhanh chân chạy lên phòng thay đồ rồi đi với dì luôn.
..
Nhà sách ở đây rất rộng, và có đầy đủ mọi thứ tôi cần ngay bây giờ. Tôi hay đọc tiểu thuyết lắm, nhưng lại có một sở thích là vẽ tranh màu nước. Liền xin dì mua cho tôi một hộp màu, vừa đủ để tập vẽ.
Đang phân vân giữa loại nào có độ loang màu tốt hơn, hay loại kia rẻ hơn, hợp túi tiền hơn. Thì tôi vô tình chạm mắt vào một cái kệ bán cọ viết. Không hiểu sao nhưng tôi cứ phân vân giữa hộp màu và cây cọ viết.
Dì út chờ lâu quá đi lại hỏi, thì thấy tôi đang cầm cây cọ viết tới quầy thanh toán. Kiểu dáng của nó kha khá giống với cây mà người ta viết thư pháp. Đầu cọ mảnh, thân cọ nhỏ nhẹ.
Dì út khó hiểu bèn cất tiếng, hỏi: "Không phải con muốn mua hộp màu vẽ sao? Hay ở đây không có nên con mới chọn đại một cái?"
Ngượng ngùng. Tôi đành vớ lấy một lời biện hộ mới lóe lên trong đầu để thuyết phục dì út: "C.. Con chợt nhớ ra hộp màu ở nhà vẫn chưa đụng đến ạ. Vả lại con cũng muốn thử học viết thư pháp nữa ý"- Tôi trả lời dì út.
Dì nghe thế có chút lo lắng, dặn dò: "Ra vậy. Nhưng con đừng học nhiều quá mà đâm đầu lú lẫn đấy nhé. Điểm cao cũng tốt, cơ mà đừng làm quá sức, dì lo đấy"
“Dì út yên tâm ạ~”- Tôi biết ý tốt của dì, khóe môi khẽ cong lên, nhưng tôi cố gằng kiềm chế lại bản thân. Để không làm phiền đến dì quá nhiều.
Dì út nghe xong thì thanh toán đồ, sau đó dì có chở tôi đi ăn bánh ngọt nữa. Cơ mà dì út đâu biết, tôi mua cây cọ đó đâu phải để học viết thư pháp.. Tôi chỉ mua về để thử viết theo chữ của cuốn nhật ký kia đâu.
Không phải là học theo cách viết nghệch ngoặc đó đâu. Mà là mắt nhìn nét chì, tay luyện thư pháp. Tôi còn định luyện viết bút máy nữa. Nếu sắp tới tôi rảnh, nhất định sẽ luyện thêm.
Còn hộp màu ở nhà, tôi đã dùng hết rồi. Chọn cây cọ này liệu có đáng không nhỉ. Phải đến khi về nhà rồi tôi mới nghĩ mua cây cọ liệu có đáng không.. Liệu sau này mình có hối hận hay không đây.
Updated 41 Episodes
Comments