Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm

Uyên Ninh ngẩn đầu nhìn xung quanh, ở đây chắc chắn là không có gắn camera, hắn theo dõi cô thông qua đâu chứ. Cô tức tối mở miệng chửi một câu bỏ tức, nếu hắn có nghe được thì cũng không liên quan đến cô.

Bỗng trước mặt phát ra tiếng ình oàng, một lối đi được mở ra, thế mà vẫn không có nổi một loại ánh sáng từ mặt trời nào chiếu vào được.

A Tấn, trong số những thuộc hạ của Lục Khải Ưng bước vào. Anh ta chỉ đứng sau A Tống về chức vị ở nơi này. A Tấn nhìn cô bằng ánh mắt không chút thiện cảm, nói thẳng ra là ghét bỏ.

- Đi theo tôi.

Uyên Ninh vội rời khỏi đó đi theo sau anh ta, cô tuy không sợ, nhưng vừa ra ngoài nhìn một góc khu này, cô dường như mất đi phương hướng.

- Hắn ta muốn đưa tôi đi đâu?

A Tấn chẳng thèm đáp, đôi chân vẫn bước đi đều đều với phía trước, vốn chẳng xem Uyên Ninh thật sự tồn tại sau lưng. Cô cũng không chấp loại người này làm gì, nếu đã là người dưới trướng của Lục Khải Ưng, thì cũng xem mạng người như cỏ rác mà thôi.

Đi rất lâu, lướt qua rất nhiều ngỏ ngách, càng đi xa căn phòng kia hơn, Uyên Ninh dần cảm thấy thích thú khi ở chỗ này. Do từ rất nhỏ cô vốn đã có sở thích thám hiểm rồi.

- Nhiệm vụ của tôi kết thúc, cô hãy tự lực cánh sinh đi.

- Khoan đã, tôi...

Nói còn chưa xong, A Tấn đã đi khuất sau lối đi bên trái, trước khi rời khỏi còn không quên ngoái đầu lại ném cho cô cặp mắt cảnh cáo.

Người của Lục Khải Ưng đều có những hành động kì lạ như vậy, dường như còn tàn nhẫn hơn hắn rất nhiều lần.

Uyên Ninh thấy không thể cứu vãn được nữa, đành nghiêm túc nghiên cứu từng mảng tường trước mắt mình. Nếu không sờ vào, cô còn tưởng nó thật sự được làm từ vàng nguyên chất. Không thể ngờ trong thành phố sầm uất này, Lục Khải Ưng lại có thể xây nên một nơi như thế, quả thật không tầm thường.

Theo như trí nhớ thì căn phòng nhốt cô lúc nãy cách âm rất tốt, nhưng các loại phòng ẩn ở khu này thì không như vậy. Cô rõ ràng có thể nghe được tiếng dây xích va đập vào nhau, tiếng củi đuốc bị đốt cháy, tiếng roi da quất vào cơ thể người, đúng thật là rất rõ ràng.

Vì tò mò, cô càng tiến tới gần khu phòng đó. Bên ngoài thì nhìn như một bức bình phong bình thường, không có gì đáng để chú ý, nhưng điều đáng chú ý là thứ âm thanh đang phát ra từ bên trong kia.

Uyên Ninh cẩn trọng lần mò từng chỗ một, cô theo thói quen đưa tay lên tìm con dao giấu ở lưng quần. Chết tiệt, bị đám người đó lấy mất rồi. Vậy mà cả đêm qua cô không hề phát hiện ra, đúng là bị lú. Uyên Ninh tạm thời gạt chuyện đó sang một bên, tiếp tục điều tra nơi này. Ánh mắt cô chợt dừng lại trên một khe hở, cũng không phải là hở, nó giống như bị người ta cố tình đẩy ra thì hơn.

Uyên Ninh khép người lại, chỉ đưa đủ một bên mắt liếc nhìn vào bên trong.

Mẹ kiếp, đây là nhà tù thời Trung Cổ hay sao vậy? Kinh tởm quá!

- Là ai?

Cô nhất thời kích động đập tay lên tường, làm cho đám người trong đó phát hiện, nhanh chóng bước đi đùng đùng về phía cô. Tất cả có hơn tám người đàn ông cao lớn, cơ bắp phải nói là cuồn cuộn, gương mặt dữ tợn. Còn trên các loại gia pháp trừng phạt kia gồm có bốn người, hai đàn ông và hai phụ nữ. Từng người bị xiềng xích lại, hết roi da quất vào người sẽ đến bị lửa thui đốt.

Uyên Ninh quên luôn hít thở lách đi thật nhanh, cô đúng là có thể giết người bằng dao nhưng cũng không đến nỗi nào tàn bạo như vậy.

Đảm bảo không bị ai đuổi theo, cô dần lui người đi về hướng ngược lại. Lại xuất hiện thêm một lối đi khác, Uyên Ninh cô đúng là gặp quỷ rồi. Lục Khải Ưng chính là quỷ.

Chỗ này khác xa chỗ hồi nãy, không có cửa đạo bí mật nữa mà có hẳn một cánh cửa cao ngất ngưởng.

Uyên Ninh không hề biết chỗ đó có hiệu ứng bước chân, chỉ cần có người bước gần đến, cửa sẽ tự động mở ra. Thanh âm kẻo kẹt nổi gai óc, cửa ở đây cũng lâu năm quá rồi đi.

Trong lòng cô xuất hiện chút bất an, khi thấy cửa mở bất chợt liền đứng im không dám cử động. Ai biết bên trong đó chất chứa thứ quỷ dị gì, có phải cũng là nơi tra tấn, Uyên Ninh quyết định quay đầu không đi tiếp nữa.

Uyên Ninh từng được chị Đình gửi đi huấn luyện ở một khu tập dợt quân sự cao cấp. Nơi đó dành cho những ai muốn trải nghiệm, thậm chí là sống cuộc sống của một quân nhân. Ngày ngày cô phải trải qua nhiều nhiệm vụ cấp trên giao phó, đi vào những nơi cũng không khác chỗ này là bao. Nhưng đó chỉ là một cuộc diễn tập, nó không đáng sợ. Còn ngay tại thời điểm này, nếu cô sơ xảy thì chỉ có một con đường chết.

Theo bản năng cô bước lùi lại, đến bước thứ ba đột nhiên dưới chân có động tĩnh. Giống như động đất nhưng không lắc lư đều như vậy, Uyên Ninh nhanh chân phóng ra khỏi nhưng không còn kịp nữa. Cô theo đà bị rớt xuống một không gian tối tăm khác. Từ trên đó rớt xuống đây không quá cao, nhưng nó đủ khiến cho vết thương của cô bị kích động đến chảy máu.

Miệng vết thương còn chưa kịp khép lại, đã bị tác động cho như mới. Uyên Ninh không khỏi hận Lục Khải Ưng.

Cô vẫn giữ tư thế ngồi xổm, tay không ngừng đưa lên giữ vết thương lại, dù có chùi đi bao nhiêu lần máu vẫn cứ mãi chảy rỉ ra. Không gian tĩnh lặng bất ngờ xuất hiện tiếng xè xè, Uyên Ninh cảm giác rất quen thuộc, hình như cô đã nghe được nó rất nhiều lần rồi thì phải.

- Chết tiệt, là rắn!

Hot

Comments

Đọc

Đọc

sau là gì đây

2024-03-08

0

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

ổng thử thách người ta mà ghê gớm quá

2023-10-08

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gây khó dễ
2 Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3 Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4 Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5 Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6 Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7 Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8 Chương 8: Hợp tác
9 Chương 9: Cơ hội sống sót
10 Chương 10: Hiến máu
11 Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12 Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13 Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14 Chương 14: Khương gia diệt vong
15 Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16 Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17 Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18 Chương 18: Tàu chở rượu
19 Chương 19: Con ắt chủ bài
20 Chương 20: Hương hoa lan
21 Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22 Chương 22: Chiếc váy
23 Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24 Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25 Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26 Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27 Chương 27: Ông chú già!
28 Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29 Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30 Chương 30: Xả súng
31 Chương 31: Bị thương
32 Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33 Chương 33: Lão đại không ăn chay
34 Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35 Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36 Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37 Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38 Chương 38: Nâng niu một đời
39 Chương 39: Hoà làm một (H++)
40 Chương 40: Vì anh yêu em
41 Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42 Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52 Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53 Chương 53: Quay về chốn cũ
54 Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55 Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56 Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57 Chương 57: Sự thật
58 Chương 58: Mua quần áo
59 Chương 59: Em yêu anh!
60 Chương 60: An tâm
61 Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62 Chương 62: Khu phố Grafton
63 Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64 Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65 Chương 65: Bày binh bố trận
66 Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67 Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68 Chương 68: Kết cục
69 Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70 Chương 70: Đời không như là mơ
71 Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Gây khó dễ
2
Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3
Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4
Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5
Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6
Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7
Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8
Chương 8: Hợp tác
9
Chương 9: Cơ hội sống sót
10
Chương 10: Hiến máu
11
Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12
Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13
Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14
Chương 14: Khương gia diệt vong
15
Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16
Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17
Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18
Chương 18: Tàu chở rượu
19
Chương 19: Con ắt chủ bài
20
Chương 20: Hương hoa lan
21
Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22
Chương 22: Chiếc váy
23
Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24
Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25
Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26
Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27
Chương 27: Ông chú già!
28
Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29
Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30
Chương 30: Xả súng
31
Chương 31: Bị thương
32
Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33
Chương 33: Lão đại không ăn chay
34
Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35
Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36
Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37
Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38
Chương 38: Nâng niu một đời
39
Chương 39: Hoà làm một (H++)
40
Chương 40: Vì anh yêu em
41
Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42
Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52
Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53
Chương 53: Quay về chốn cũ
54
Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55
Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56
Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57
Chương 57: Sự thật
58
Chương 58: Mua quần áo
59
Chương 59: Em yêu anh!
60
Chương 60: An tâm
61
Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62
Chương 62: Khu phố Grafton
63
Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64
Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65
Chương 65: Bày binh bố trận
66
Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67
Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68
Chương 68: Kết cục
69
Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70
Chương 70: Đời không như là mơ
71
Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play