Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!

Ơ kìa, Lục lão đại đến rồi à? Ngài xem, tôi nên đốt bên này trước, hay là bên này?

Uyên Ninh cầm trên tay chiếc bật lửa cô lén lấy cắp được của tên canh gác, trước đó đôi mắt cô còn rất lạnh lùng, đột nhiên nhìn thấy hắn đang bước đến, không ngừng nhìn mình. Ánh mắt cô lập tức thay đổi, y hệt như biến thành một người khác, ngón tay trỏ đeo nhẫn liên tục chỉ về hướng này xong lại quay sang chỉ đến hướng khác.

Mặc dù đã chuẩn bị trước, nhưng khi đối mặt với hắn, tinh thần cô không thể tránh khỏi sự hoảng loạn. Căm ghét và sợ hãi đến mức buồn nôn.

Cô không phải ngu ngốc mà không biết, chỉ có cái bật lửa nhỏ bé thì làm được trò trống gì. Nhưng ở nơi này, cô giống như một con kiến nhỏ bé, chỉ có thể vô dụng để người khác giẫm đạp đến nát bét mà chết, không hề có khả năng chống trả.

- Bên nào cũng được, đốt thử tôi xem!

Cô cũng chẳng bất ngờ mấy với thái độ dửng dưng này của Lục Khải Ưng, hắn chính là bá đạo như vậy. Đến cả cái thân xác này, hắn còn ngang nhiên chiếm lấy thì huống hồ gì chỉ là vài lời thách thức. Hắn chỉ cần búng tay một cái, cũng có thể khiến cô trở thành cái xác chết lạnh lẽo.

- Ha ha ha, Lục Khải Ưng. Nếu một ngày anh bại dưới tay kẻ thù của anh, nhưng mạng sống của anh, chắc chắn phải bị bóp nát trong tay tôi!

- Sẽ không bao giờ có ngày đó, Trịnh Uyên Ninh, đối với cuộc đời của Lục Khải Ưng này, mãi mãi không xuất hiện hai từ bại trận.

Lục Khải Ưng tiến gần đến, mang hơi thở quỷ dị lấn cả người cô lùi về sau. Từng câu chữ hắn nói ra, đều nhấn mạnh lên như muốn khắc sâu vào xương tuỷ cô, đến kiếp sau cũng không thể quên được.

Chứng kiến hành động khác lạ của Uyên Ninh, thậm chí còn điên cuồng hơn lúc gặp hắn lần đầu, hắn càng bức bối trong lòng, chẳng lẽ đêm qua cùng nhau, cô không cảm nhận được tình ý của hắn dành cho cô hay sao? Nhất quyết muốn căm thù hắn?

Cô cười khẩy, tròng mắt tĩnh lặng nhìn sâu vào con ngươi đang mở rộng thu vào hình ảnh của cô trong đó. Cất giọng tà mị nói đủ cho một mình hắn nghe.

- Cứ chờ mà coi, lồng ngực này có lẽ...sẽ phải ghim vào viên đạn bắn ra từ súng của tôi đấy, Lục lão đại!

Lục Khải Ưng chưa hề dễ bị lời nói của bất kì ai làm bản thân mất bình tĩnh như lúc này, hắn trở nên hung hãn, ngón tay bóp lấy cằm của cô, ánh mắt chết chóc cuống lấy Uyên Ninh.

- Đừng làm cho bản thân trở thành trò cười trước mặt tôi. Chỉ cần cô ngoan ngoãn, dùng trinh tiết để đổi lấy cả cuộc đời sung sướng về sau, chẳng lẽ còn không vừa lòng?

Bản chất xấu xa, bỉ ổi của hắn cuối cùng cũng không giấu được mà lộ ra trước mặt cô. Uyên Ninh như chết đứng trong khoảnh khắc đó, hai từ trinh tiết hắn có thể dễ dàng đem ra so sánh như vậy? Nhưng mà, thứ đó cô làm gì có chứ?

Lúc hôn mê tỉnh lại, nhìn dòng máu nóng đang từ từ truyền vào người mình. Hay là lúc A Tống chính miệng nói, là hắn đã dùng máu của hắn cứu sống cô, cô vốn đã có một cái nhìn khác về hắn rồi, hắn khác với lời lẽ người đời đồn đại. Nhưng không ngờ, cũng chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!

Cô dùng sức gạt bàn tay cứng như đá đó xuống, ghét cay ghét đắng.

- Lục Khải Ưng, nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ hận anh!

Hắn vẫn đứng sừng sững ở đó, ngay trước mắt cô. Có phải cô nhìn nhầm hay không, là hắn đã có chút dao động trước lời nói của cô, có phải đây tiếp tục là sự đùa giỡn của hắn? Uyên Ninh cảm thấy nực cười trong thâm tâm, dùng gương mặt an tĩnh nhất nhìn hắn, không tỏ ra hận thù cũng không có chút cảm tình nào, cứ như vậy mà biến mất khỏi tầm nhìn của hắn.

...

Tiếng gió rủ nhau hú lên, cây cối xung quanh vì gió mạnh mà quật qua quật lại. Bầu trời dần ngả về chiều, ánh nắng màu vàng cam chiếu xuống bao trùm tất cả. Mảnh đất rộng lớn ở phía sau Ưng Ngụ Trạch lập tức có một chiếc trực thăng đáp xuống.

Lục Khải Ưng đi phía trước, theo ngay phía sau là A Tống và A Tấn. Trải dài hai bên cũng đều là thuộc hạ của hắn.

- Lão đại, mời!

A Tống bước lên trước, đưa tay theo kiểu cẩn trọng nhất mời hắn chuẩn bị bước lên. Lục Khải Ưng không vội, không nhìn anh ta chỉ mở miệng hỏi.

- Trịnh Uyên Ninh đâu?

- Tôi ở đây, anh sợ tôi sẽ bỏ trốn sao!

Cô từ sau lưng đám thuộc hạ đi lên, nhìn chòng chọc vào Lục Khải Ưng. Hắn theo bản năng cũng quay đầu lại, chỉ nhận lại được ánh mắt vô cùng bài xích của cô.

Lục Khải Ưng buột miệng nói:

- Có cho em mười lá gan, em cũng không dám trốn.

- Sao lại không, không cần đến mười lá gan đâu, chỉ một lá trong bụng tôi, cũng đã đủ để dám giết anh rồi.

Thấy cô càng lúc càng ăn nói không chút phép tắc, A Tấn liền ở phía sau đặt tay lên gáy cô siết lại.

- Giữ mồm giữ miệng, để giữ lấy cái mạng nhỏ của cô.

- Tôi đang chán sống đó thì sao? Anh sẽ cho tôi ăn đạn ngay à?

- Cô..!

A Tấn không ngờ cô có thể quá quắt đến mức này, trước mặt lão đại có thể nói những lời không kiểm soát. Anh ta còn muốn làm tới, nhưng bắt gặp ánh mắt lão đại đang nhìn mình, bắt buột lùi người lại.

- Để tôi xem, em có thể giết tôi thế nào.

Lục Khải Ưng không nổi giận, khiến cho đám thuộc hạ xôn xao bàn tán, nếu đổi lại là họ nói ra những lời đó, chắc đã bị lão đại xử đẹp từ tám kiếp rồi. Mà đối với người mới như Uyên Ninh, ngược lại còn nuông chiều nói vậy, chẳng khác nào mời cô đến mưu sát lão đại chứ. Họ nhìn kiểu nào cũng thấy, lão đại và cô ta rất giống đang âm thầm đùa giỡn với nhau vậy.

Trực thăng cất cánh, điểm đến là thành phố Mexico.

Lần này cả A Tống và A Tấn đều đi cùng Lục Khải Ưng, những lần trước thì chỉ có mình A Tấn, nhưng lần này A Tống có nhiệm vụ quan trọng trong cuộc chuyển giao lô rượu của Đàm Tuyên, không thể vắng mặt.

- Lão đại, máy bay tư nhân của Đàm Tuyên vừa cất cánh cách chúng ta mười hai phút.

A Tống tập trung vào chiếc laptop trên tay, trên đó hiện thị một chấm đỏ liên tục di chuyển.

- Còn lô rượu đó, được đem đi trước bằng tàu chở hàng cỡ lớn. Lão đại, có phải Đàm Tuyên đã bắt đầu dở trò hay không?

Hắn ngồi dựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm lại mang dáng vẻ rất an nhàn.

- Cố tình làm khoa trương, là sở thích của anh ta.

- Chỉ mấy lô rượu, còn chưa biết đắt giá cỡ nào, lại được chở riêng bằng tàu như vậy. Lão đại, chúng ta nên đề phòng thì hơn.

A Tấn cũng không nhịn được lên tiếng.

Bao nhiêu năm đi theo Lục Khải Ưng, hắn chưa bao giờ làm thuộc hạ của mình phải gặp nguy hiểm vì hắn, thậm chí bản thân bị từng bị truy sát ở Na Uy, hắn cũng không để liên luỵ đến một ai trong băng đảng. Hắn toan tính và suy nghĩ những gì, chỉ cần cảm thấy có lợi, hắn mới để đàn em nhúng tay vào.

A Tống và A Tấn là kẻ thân cận nhất, làm việc lúc nào cũng nắm chắc thành công trong tay. Vậy mà lão đại vẫn chưa tin tưởng họ hay sao, khi gặp hoạn nạn chỉ một mình gánh chịu. Vì vậy, A Tấn lần này mới dám dùng hết can đảm nói trước như vậy. Trước giờ trong luật lệ của Lục Khải Ưng, nếu chuẩn bị xa chiến, nói câu đó ra sẽ gặp điềm xui xẻo.

Hot

Comments

Đọc

Đọc

bất cần đời lên chị chả sợ ai cả

2024-03-17

0

Anonymous

Anonymous

Người ta nói thứ nhất là sợ anh hàng thứ nhì là sợ bần cùng mà chị là kẻ bần cùng lên chị không sợ anh

2024-03-09

2

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

truyện hay quá

2023-10-08

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gây khó dễ
2 Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3 Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4 Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5 Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6 Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7 Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8 Chương 8: Hợp tác
9 Chương 9: Cơ hội sống sót
10 Chương 10: Hiến máu
11 Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12 Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13 Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14 Chương 14: Khương gia diệt vong
15 Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16 Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17 Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18 Chương 18: Tàu chở rượu
19 Chương 19: Con ắt chủ bài
20 Chương 20: Hương hoa lan
21 Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22 Chương 22: Chiếc váy
23 Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24 Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25 Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26 Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27 Chương 27: Ông chú già!
28 Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29 Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30 Chương 30: Xả súng
31 Chương 31: Bị thương
32 Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33 Chương 33: Lão đại không ăn chay
34 Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35 Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36 Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37 Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38 Chương 38: Nâng niu một đời
39 Chương 39: Hoà làm một (H++)
40 Chương 40: Vì anh yêu em
41 Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42 Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52 Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53 Chương 53: Quay về chốn cũ
54 Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55 Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56 Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57 Chương 57: Sự thật
58 Chương 58: Mua quần áo
59 Chương 59: Em yêu anh!
60 Chương 60: An tâm
61 Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62 Chương 62: Khu phố Grafton
63 Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64 Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65 Chương 65: Bày binh bố trận
66 Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67 Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68 Chương 68: Kết cục
69 Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70 Chương 70: Đời không như là mơ
71 Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Gây khó dễ
2
Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3
Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4
Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5
Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6
Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7
Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8
Chương 8: Hợp tác
9
Chương 9: Cơ hội sống sót
10
Chương 10: Hiến máu
11
Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12
Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13
Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14
Chương 14: Khương gia diệt vong
15
Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16
Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17
Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18
Chương 18: Tàu chở rượu
19
Chương 19: Con ắt chủ bài
20
Chương 20: Hương hoa lan
21
Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22
Chương 22: Chiếc váy
23
Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24
Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25
Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26
Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27
Chương 27: Ông chú già!
28
Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29
Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30
Chương 30: Xả súng
31
Chương 31: Bị thương
32
Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33
Chương 33: Lão đại không ăn chay
34
Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35
Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36
Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37
Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38
Chương 38: Nâng niu một đời
39
Chương 39: Hoà làm một (H++)
40
Chương 40: Vì anh yêu em
41
Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42
Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52
Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53
Chương 53: Quay về chốn cũ
54
Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55
Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56
Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57
Chương 57: Sự thật
58
Chương 58: Mua quần áo
59
Chương 59: Em yêu anh!
60
Chương 60: An tâm
61
Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62
Chương 62: Khu phố Grafton
63
Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64
Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65
Chương 65: Bày binh bố trận
66
Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67
Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68
Chương 68: Kết cục
69
Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70
Chương 70: Đời không như là mơ
71
Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play