Chương 17: Đôi mắt rất giống một người

Xe chạy rất lâu cuối cùng cũng dừng lại, Uyên Ninh muốn nhìn rõ hơn khung cảnh bên ngoài nên hạ cửa kính xuống. Đập ngay vào mắt cô chính là một toà biệt thự rất tráng lệ, còn trồng rất nhiều hoa lan tím, toả ra mùi hương thơm mê ly. Từ ngoài cổng lớn đi vào, đèn điện đều được khởi động, sáng bừng như ban ngày.

Người hầu của toà biệt thự này đều có mặt đầy đủ ở đây, quản gia bước xuống xe, đứng vào đầu hàng cùng họ, không hẹn cùng cuối đầu.

- Chào mừng lão đại trở về!

Cửa xe mở ra, Lục Khải Ưng đặt chân bước xuống, sắc mặt vẫn lạnh lẽo bẩm sinh, hắn không vội đi tiếp mà đặt tay lên thành xe, chờ Uyên Ninh xuống sau hắn.

Cô tất nhiên có chút ngạc nhiên trước hành động này, kể cả người hầu, quản gia và A Tống đứng gần đều đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô. Uyên Ninh nhất thời đứng im như tượng gỗ, mắt đáo qua đáo lại, để ý đến rất nhiều cặp mắt đang nhìn mình. Thầm mắng trong lòng, tên khốn này lại giở trò gì nữa đây?

- Sao vậy? Tê chân à?

- Kh...!

Uyên Ninh nói còn chưa xong một chữ, đã bị Lục Khải Ưng bế xốc lên. Chỉ cần trong đầu hắn nghĩ gì, điều cho việc đó là đúng. Hắn cho là cô ngồi xe lâu nên bị tê chân, máu không lưu thông được nên dang tay ra bế cô lên, không quan tâm đến mọi người từ ánh mắt kinh ngạc cho đến há hốc mồm.

- Này, mau bỏ xuống, anh bị điên sao hả?

Cô nép đầu vào vai hắn, không dám đối mặt với tình cảnh hiện tại. Bàn tay không ngừng vỗ lên ngực hắn phát ra tiếng bình bịch, nhưng cũng vô dụng.

- Tôi mệt rồi, đợi đến khi em lên đến phòng ngủ, trời có lẽ cũng sáng trưng rồi cũng nên.

Ý gì chứ? Hắn chê thân thủ cô không đủ nhanh nhẹn sao. Đúng là không có mắt nhìn, sao lúc cô bị nhốt ở hầm rắn hắn lại không có mặt ở đó mà chứng kiến nhỉ. Thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.

Uyên Ninh ngước nhìn hắn bằng nửa con mắt, tròng trắng còn nhiều hơn tròng đen, sát khí dày đặc. Tưởng làm vậy thì cô sẽ thay đổi ý định không giết hắn nữa sao?

Nhìn tổng thể bên ngoài biệt thự đã tráng lệ, xa hoa rồi. Nhưng khi tiến vào bên trong, không gian tràn ngập mùi tiền khiến Uyên Ninh muốn choáng ngợp, loá cả mắt.

Tất cả chỗ này đều được dác vàng bóng bẩy, nội thất cũng thuộc dạng hiếm có khó tìm. Ngoài cầu thang đi lên tầng thì còn được trang bị thêm thang máy, vô cùng tiện nghi, thể hiện sự giàu có của gia chủ.

Uyên Ninh cô thật sự mà nói, đây là lần đầu tiên cô được ở trong một nơi xa xỉ như vậy, đến mơ cũng không thể mơ được.

Lục Khải Ưng tiếp tục bế cô đi vào thang máy, A Tống, A Tấn và Quản gia thì ở lại phòng khách, có lẽ là chờ hắn quay lại. Trước khi cửa thang máy khép lại, cô còn khéo nhìn thấy được Quản gia vừa nhìn cô vừa nói gì đó với A Tống, vẻ mặt cũng không gọi là hài lòng gì mấy.

- Đây là phòng ngủ của tôi, em cứ ở đây nghỉ ngơi đi, lát nữa người hầu sẽ đem quần áo lên cho em thay. Hôm nay, tôi không quấy rầy em.

Hắn đặt cả người cô ngồi lên giường, sau đó tiện tay chỉnh lại đèn ngủ chuyển sang màu vàng nhạt, không hại đến mắt. Uyên Ninh không cảm thấy được sự dịu dàng đó xuất phát từ sự ngẫu nhiên, có lẽ tất cả hành động ôn hòa hắn đối với cô, chỉ là bù đắp lại chuyện tối qua.

- Không cần giả vờ giả vịt nữa, trước mặt tôi, anh hãy là Lục Khải Ưng máu lạnh đi.

- Em có nhầm lẫn gì sao? Trước mặt em, kể cả có họ đi chăng nữa, tôi chưa từng biết đến hai từ giả vờ.

Thấy cô trầm mặc, hắn cũng không còn gì để nói, đưa tay rút từ túi quần ra bao thuốc lá, chần chừ một lúc rồi lại cất vào, đi thẳng ra ngoài đóng cửa lại. Đã rất lâu hắn không đụng đến nó, nhưng từ khi có cô xuất hiện, hắn đã chạm đến nó rất nhiều lần.

Quay trở lại thang máy xuống phòng khách, Lục Khải Ưng chậm rãi bước tới ngồi xuống ghế. Hắn như thói quen đưa mắt nhìn vào bên trong phòng bếp, nơi hắn đã từng được làm một người rất hạnh phúc.

Quản gia thoáng nhìn đã nhận ra vẻ buồn bã giấu đi sau lớp trang bị kính đáo đó, lòng không khỏi thở dài.

- Từ khi ngài rời khỏi đây, không một lần trở lại. Tôi đã căn dặn người làm không được thay đổi bất cứ thứ gì ở chỗ này, kể cả vườn hoa lan ngoài kia, từng bị một đợt bão lớn càn quét, không thể cứu vãn. Tôi cũng đã cho người nhập giống về, trồng lại một vườn mới.

- Hoa rất đẹp! Quản gia, ông vất vả nhiều rồi.

A Tấn mở lời khen ngợi, anh ta cũng rất thích hoa lan, nhưng giống hoa lan này thật sự rất hiếm, nó mang màu sắc của sự chung thuỷ và hương thơm của một tình yêu ngọt ngào.

Và trong tất cả người ở đây, chắc hẳn ai cũng biết, về nguồn gốc xuất hiện của nó ở đây là vì ai.

- Sáng mai chỉ vần A Tống dẫn người đi theo tôi được rồi. A Tấn, cậu ở lại đây. Tin tức tôi trở về có lẽ đã truyền đi rồi, đừng để nơi này gặp phải chuyện gì.

Lục Khải Ưng nghiêm túc nói, nét mặt tuy có chút căng thẳng nhưng đã nhanh chóng biến mất. Sở dĩ hắn chen ngang cuộc nói chuyện của quản gia là vì hắn không muốn tiếp tục nhắc lại chuyện quá khứ nữa.

- Được. Lão đại, ngài đi nghỉ sớm đi.

Hắn chưa nghe hết câu đã đứng dậy, có điều không vào thang máy lên tầng mà đi cầu thang lên một căn phòng khác. Nơi đó, ngoài hắn ra, chỉ có quản gia mới được đến gần.

Nhìn theo bóng lưng cô độc của Lục Khải Ưng dần khuất dạng, Quản gia mới ngồi xuống đối diện với hai người A Tống và A Tấn.

- Tại sao lại có phụ nữ đi theo lão đại về đây? Chẳng phải ngài ấy....

- Ông không nhìn ra được, phong cách cá tính, và đặc biệt là đôi mắt cô ta khi tĩnh lặng rất giống một người hay sao?

Hai ngón tay A Tống đùa cợt với màn hình laptop, bỗng dừng lại nâng mắt nhìn chằm chằm vào quản gia. Lời anh ta nói, làm cả khán phòng như chìm sâu xuống, quản gia vẻ mặt đầy lo lắng quay đầu nhìn theo hướng Lục Khải Ưng vừa đi. Ông không thể thốt lên từ nào nữa.

Hot

Comments

Đọc

Đọc

hazz

2024-03-17

0

Anonymous

Anonymous

Hay lắm mà chắc là giống mẹ anh

2024-03-09

0

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

có điềm báo

2023-10-08

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gây khó dễ
2 Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3 Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4 Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5 Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6 Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7 Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8 Chương 8: Hợp tác
9 Chương 9: Cơ hội sống sót
10 Chương 10: Hiến máu
11 Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12 Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13 Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14 Chương 14: Khương gia diệt vong
15 Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16 Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17 Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18 Chương 18: Tàu chở rượu
19 Chương 19: Con ắt chủ bài
20 Chương 20: Hương hoa lan
21 Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22 Chương 22: Chiếc váy
23 Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24 Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25 Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26 Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27 Chương 27: Ông chú già!
28 Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29 Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30 Chương 30: Xả súng
31 Chương 31: Bị thương
32 Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33 Chương 33: Lão đại không ăn chay
34 Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35 Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36 Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37 Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38 Chương 38: Nâng niu một đời
39 Chương 39: Hoà làm một (H++)
40 Chương 40: Vì anh yêu em
41 Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42 Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52 Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53 Chương 53: Quay về chốn cũ
54 Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55 Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56 Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57 Chương 57: Sự thật
58 Chương 58: Mua quần áo
59 Chương 59: Em yêu anh!
60 Chương 60: An tâm
61 Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62 Chương 62: Khu phố Grafton
63 Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64 Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65 Chương 65: Bày binh bố trận
66 Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67 Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68 Chương 68: Kết cục
69 Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70 Chương 70: Đời không như là mơ
71 Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Gây khó dễ
2
Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3
Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4
Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5
Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6
Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7
Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8
Chương 8: Hợp tác
9
Chương 9: Cơ hội sống sót
10
Chương 10: Hiến máu
11
Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12
Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13
Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14
Chương 14: Khương gia diệt vong
15
Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16
Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17
Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18
Chương 18: Tàu chở rượu
19
Chương 19: Con ắt chủ bài
20
Chương 20: Hương hoa lan
21
Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22
Chương 22: Chiếc váy
23
Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24
Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25
Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26
Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27
Chương 27: Ông chú già!
28
Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29
Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30
Chương 30: Xả súng
31
Chương 31: Bị thương
32
Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33
Chương 33: Lão đại không ăn chay
34
Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35
Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36
Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37
Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38
Chương 38: Nâng niu một đời
39
Chương 39: Hoà làm một (H++)
40
Chương 40: Vì anh yêu em
41
Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42
Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52
Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53
Chương 53: Quay về chốn cũ
54
Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55
Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56
Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57
Chương 57: Sự thật
58
Chương 58: Mua quần áo
59
Chương 59: Em yêu anh!
60
Chương 60: An tâm
61
Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62
Chương 62: Khu phố Grafton
63
Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64
Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65
Chương 65: Bày binh bố trận
66
Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67
Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68
Chương 68: Kết cục
69
Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70
Chương 70: Đời không như là mơ
71
Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play