Chương 18: Tàu chở rượu

Bốn giờ sáng, đúng như đã hẹn. Đoàn xe của Lục Khải Ưng từ từ lăn bánh ra khỏi khuôn viên biệt thự, tiến thẳng về bến cảng ở ngoại ô.

Đến lúc này, phía Đàm Tuyên cũng không chút động tĩnh gì. Có lẽ lô rượu đó đã cập bến an toàn.

Tít..tít

A Tống vừa mở laptop, đã nhận được một tin nhắn voice chat từ Đàm Tuyên, sao có thể linh thiêng đến vậy, vừa âm thầm nhắc đến anh ta, anh ta liền xuất hiện.

"Lục lão đại, ngài có thể đến sớm hơn một chút không? Tàu chở rượu của tôi chuẩn bị cập bến, nhưng lại bị hải quân ngăn lại ở biên giới rồi."

A Tống mở âm lượng lớn cho Lục Khải Ưng cùng nghe, hắn không tỏ ra thái độ gì, cũng không ra lệnh cho tài xế lái xe nhanh hơn, ngược lại còn ung dung ngồi nghịch điện thoại.

Dường như hắn chẳng để tâm chuyện của Đàm Tuyên vào mắt, việc hắn đến Mexico không chỉ vì giúp anh ta mà có.

- Lão đại, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?

- Để tên đó chơi với hải quân một lúc, có lẽ sẽ giải quyết được thôi.

Đàm Tuyên tưởng rằng, Lục Khải Ưng chỉ trọng tâm vào anh ta mà không đề phòng lão Đàm Nhiệm Đông sao? Lão già đó, có chuyện gì mà không dám làm, chỉ vài tên hải quân, làm sao cản trở được âm mưu này.

Chiếc xe vẫn theo tốc độ ban đầu lái đến bến cảng. Ở đó đang cập bến một con tàu khá lớn, có nhiều người canh gác xung quanh. Vừa thấy đoàn xe tới, một trong số những người đó liền bước vào trong khoang tàu.

Rất nhanh Đàm Tuyên đã ra đến, cùng hai người khác xuống tàu đi về nơi Lục Khải Ưng đang đứng. Tác phong vô cùng khẩn trương.

- Lục lão đại, mời ngài lên tàu theo tôi đến đó một chuyến. Hải quân liên tục gây khó dễ, căng nhất vẫn là đòi kiểm tra hàng hoá.

- Tại sao Đàm thiếu gia biết có hải quân, vẫn dùng tàu để chở rượu đến đây?

- Tôi...

A Tống đột ngột hỏi gắt, làm anh ta chỉ biết nhìn Lục Khải Ưng khó xử. Đúng là thừa biết có hải quân, nhưng đã nhờ vả đến Lục Khải Ưng, anh ta tất nhiên ỷ lại có chỗ dựa nên nhất quyết cho đi bằng tàu. Nhưng nghĩ kĩ lại cũng thật là mất mặt quá đi, trước mặt bao nhiêu người, Lục Khải Ưng lại thản nhiên để thuộc hạ của hắn tra hỏi anh ta như vậy.

Lục Khải Ưng vẫn không lên tiếng, đôi mắt dời tầm nhìn ra xa tít ngoài biển, chỉ có thể thấy được một chấm sáng nhỏ như hạt tiêu. Hắn quả thật không lường trước được chuyện này, cùng đi với Đàm Tuyên ra đó, chẳng phải càng đi sâu vào điểm yếu của hắn hơn sao?

- Liên lạc với đội hải quân ngoài đó, nối máy cho tôi.

- Lục lão đại, chi bằng chúng ta trực tiếp ra mặt. Có lẽ sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Đàm Tuyên khăng khăng muốn hắn ra ngoài đó, gương mặt chợt biến sắc khi hắn không đồng ý. A Tống nhận ra điểm bất thường, liền lập tức cho người nối máy với cục hải quân, không cần đến phía Đàm Tuyên nữa.

Lão đại của anh ta, anh ta thừa sức biết. Nước chính là điều tối kị, chỉ cần nhìn thấy mặt nước mênh mông một chút, lão đại đã không muốn nhìn, huống hồ gì là lên tàu lênh đênh ra giữa biển lớn.

Tút...tút...túttt!!

Ba hồi chuông kéo dài, đường dây đột ngột bị mất tín hiệu, không tiếp tục liên lạc được.

- Lão đại, phía hải quân từ chối kết nối.

Chỉ một câu nói ngắn gọn đó, Đàm Tuyên đã nắm chắc được phần lợi thế trong tay. Nam tử hán, đại trượng phu, nhất ngôn cửu đỉnh, Lục Khải Ưng nổi tiếng là người trọng lời nói, đã hứa sẽ giúp anh ta, chắc chắn bây giờ sẽ không thấy khó mà lui.

- Lục lão đại, mời!

Cuối cùng, Lục Khải Ưng cũng phải lên con tàu đó. Hắn không hề tỏ ra biểu cảm nào trên gương mặt, đeo lên chiếc kính đen, xỏ tay vào túi quần thông dông đi dẫn đầu xuống dưới. A Tống và thuộc hạ liền tháp tùng theo sau, ở cuối là đám người Đàm Tuyên.

Con tàu ùn ùn rời bến, tốc độ không nhanh cũng không chậm. Lục Khải Ưng và Đàm Tuyên đứng ở bom tàu, cùng trông về điểm đến trước mắt. Đàm Tuyên không cảm thấy lạnh, nhưng vì Lục Khải Ưng từ đầu chí cuối cũng không mở miệng nói câu nào, dù đứng khá gần nhưng không cảm nhận được là hắn đang thở, sống lưng anh ta đột nhiên ớn lạnh, rùng lên một cái.

Cách 100m nữa là tiếp cận được con tàu chở rượu và cục kiểm soát của hải quân. Bất ngờ một luồn ánh sáng loé lên chiếu vào mặt của Lục Khải Ưng và Đàm Tuyên, làm anh ta nhất thời không thích ứng kịp lấy tay che đi. Còn hắn thì nhìn chằm chằm vào đó không chớp mắt.

Đội trưởng cục hải quân đang gay gắt xử lý vụ con tàu kia đang vượt biên trái phép, liền nhận được tin có một con tàu khác đang cố tiếp cận. Anh ta liền rọi đèn xem là ai, chợt nhìn ra được cặp mắt sắc lạnh của Lục Khải Ưng đang nhìn về phía mình xuyên qua chiếc kính đen, toàn thân không rét mà run.

- Chiếc tàu mang biển số 38015 lập tức giảm tốc độ, hải quân cần kiểm tra giấy xuất hành.

Một câu tiếng Anh chuẩn người nội địa phát ra từ loa phát thanh nhằm về con tàu của Lục Khải Ưng đang đi tới.

Gần sát đến nơi, thuộc hạ của Đàm Tuyên liền bẻ lái, để tàu của anh ta cập vào bên cạnh tàu chở rượu.

- Các người là ai? Ngang nhiên xâm phạm vào lãnh thổ của chúng tôi, chở theo một khối lượng hàng hoá lớn như vậy, chúng tôi cần kiểm tra.

Đội trưởng từ cục hải quân bước xuống, cầm theo sấp giấy tờ và hành trang quân dụng để chuẩn bị tiến hành kiểm tra. Đàm Tuyên xót lô rượu của mình sắp bị tẩn đi mất, nên xông xáo đứng ra chặn đường đi xuống của đội trưởng.

- Có lẽ chúng ta nên thương lượng một chút nhỉ đội trưởng, trong đây chỉ đơn giản là vài lô vải lụa tôi nhập về chuẩn bị cho tuần lễ thời trang sắp tới thôi ấy mà.

Đúng là cuối tháng này, trung tâm thành phố có một buổi trình diễn thời trang lớn, tin tức đó lan rộng nhầm truyền bá thông tin thu hút người xem. Đội trưởng có hơi chần chừ, nhưng luật chính là luật, anh ta không thể làm trái.

- Nếu chỉ là vải lụa thì tôi xem qua một chút cũng không có ảnh hưởng gì đâu, anh yên tâm.

- Ây da đội trưởng, sao tôi có thể yên tâm được chứ. Tôi đã nói là số vải đó chuẩn bị cho tuần lễ thời trang, tất nhiên không được để lộ ra ngoài. Anh biết đấy, một cuộc diễn lớn như vậy, nếu như bị lộ kế hoạch cũng như kiểu dáng trang phục và màu sắc như thế nào thì...Đội trưởng à, anh cũng hiểu mà phải không?

Lí lẽ của Đàm Tuyên không phải không đúng mà là rất đúng, dù sao anh ta cũng thừa nhận đó là vải lụa, lại còn hết lời giải thích, đội trưởng lại không muốn làm khó anh ta. Nhưng có vải lụa nào lại được đóng trong thùng gỗ đen xì thế kia, ánh mắt đội trưởng nhìn vào đó không rời. Đàm Tuyên liền chột dạ, người này cũng thật là tinh ý quá, nhưng cũng do anh ta chuẩn bị chưa đủ chu đáo về mặt này.

Hot

Comments

Đọc

Đọc

.

2024-03-18

0

Ái

Ái

có khi nào là người thay thế ko 🙄

2023-01-18

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gây khó dễ
2 Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3 Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4 Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5 Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6 Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7 Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8 Chương 8: Hợp tác
9 Chương 9: Cơ hội sống sót
10 Chương 10: Hiến máu
11 Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12 Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13 Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14 Chương 14: Khương gia diệt vong
15 Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16 Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17 Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18 Chương 18: Tàu chở rượu
19 Chương 19: Con ắt chủ bài
20 Chương 20: Hương hoa lan
21 Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22 Chương 22: Chiếc váy
23 Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24 Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25 Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26 Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27 Chương 27: Ông chú già!
28 Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29 Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30 Chương 30: Xả súng
31 Chương 31: Bị thương
32 Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33 Chương 33: Lão đại không ăn chay
34 Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35 Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36 Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37 Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38 Chương 38: Nâng niu một đời
39 Chương 39: Hoà làm một (H++)
40 Chương 40: Vì anh yêu em
41 Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42 Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52 Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53 Chương 53: Quay về chốn cũ
54 Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55 Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56 Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57 Chương 57: Sự thật
58 Chương 58: Mua quần áo
59 Chương 59: Em yêu anh!
60 Chương 60: An tâm
61 Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62 Chương 62: Khu phố Grafton
63 Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64 Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65 Chương 65: Bày binh bố trận
66 Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67 Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68 Chương 68: Kết cục
69 Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70 Chương 70: Đời không như là mơ
71 Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Gây khó dễ
2
Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3
Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4
Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5
Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6
Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7
Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8
Chương 8: Hợp tác
9
Chương 9: Cơ hội sống sót
10
Chương 10: Hiến máu
11
Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12
Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13
Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14
Chương 14: Khương gia diệt vong
15
Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16
Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17
Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18
Chương 18: Tàu chở rượu
19
Chương 19: Con ắt chủ bài
20
Chương 20: Hương hoa lan
21
Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22
Chương 22: Chiếc váy
23
Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24
Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25
Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26
Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27
Chương 27: Ông chú già!
28
Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29
Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30
Chương 30: Xả súng
31
Chương 31: Bị thương
32
Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33
Chương 33: Lão đại không ăn chay
34
Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35
Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36
Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37
Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38
Chương 38: Nâng niu một đời
39
Chương 39: Hoà làm một (H++)
40
Chương 40: Vì anh yêu em
41
Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42
Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52
Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53
Chương 53: Quay về chốn cũ
54
Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55
Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56
Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57
Chương 57: Sự thật
58
Chương 58: Mua quần áo
59
Chương 59: Em yêu anh!
60
Chương 60: An tâm
61
Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62
Chương 62: Khu phố Grafton
63
Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64
Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65
Chương 65: Bày binh bố trận
66
Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67
Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68
Chương 68: Kết cục
69
Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70
Chương 70: Đời không như là mơ
71
Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play