Chương 9: Cơ hội sống sót

Đang còn mắc kẹt ở ải thứ ba thưa lão đại.

A Tống nói với hắn thông qua kính chiếu hậu. Việc Uyên Ninh bị bỏ lại giữa chừng là chủ ý của hắn, hắn muốn cho cô tận mắt chứng kiến cảnh tra tấn ở Ưng Ngụ Trạch, hắn muốn xem xem, con nhím nhỏ đó sẽ có những biểu hiện gì.

Sở dĩ từ đầu hắn đã nhận ra, cô khác những người phụ nữ vô dụng kia. Không yếu đuối, cũng không sợ hãi trước cái chết, đó là điều khiến hắn để tâm. Từ khi lọt lòng, người phụ nữ đầu tiên và duy nhất khiến hắn ngưỡng mộ là mẹ của hắn, còn tất cả người phụ nữ trên đời này trong mắt hắn mà nói đều rắc rối như nhau.

- Có thể vượt qua ải thứ hai sao?

Trầm ngâm hồi lâu, Lục Khải Ưng thoáng quên, cô ta nhanh vậy mà đến ải thứ ba. Dù có nhanh nhẹn đến mức nào, thì không có vũ khí trong tay làm sao có thể vượt qua ải thứ hai của Ưng Ngụ Trạch?

Ải thứ hai ở Ưng Ngụ Trạch cũng không có gì đáng gờm. Chỉ là chỗ đó tập trung những con vật nuôi của Lục Khải Ưng, hổ, sư tử, hay cá sấu đều có. Mỗi một tuần sẽ thả ba người vào trong đó cho chúng thoả sức gặm nhấm. Uyên Ninh cũng thật có số may mắn, hôm qua đã là định kỳ ăn uống của chúng rồi, nếu nhỡ có bị lạc vào đó, cô cũng không bị chúng nuốt chửng, nhưng cũng khó thoát ra ngoài.

- A Tấn báo lại, cô ta rất thông minh, vừa đến cửa đã nhận ra điều bất thường nên không chịu vào.

- Đúng là có tiềm năng.

Lục Khải Ưng vô thức nói, khoé môi hơi cười, trong đáy mắt vụt qua biểu cảm gì đó khá hài lòng, làm cho A Tống thoáng giật mình. Vừa rồi lão đại đã khen cô ta, một người thuộc hạ trung thành, tài giỏi như anh ta còn chưa từng một lần được lão đại khen như vậy.

Ngoại lệ của lão đại có vẻ đã xuất hiện rồi, A Tống thầm cười.

Trong khi Lục Khải Ưng còn đang ung dung, an dưỡng trên chiếc siêu xe. Uyên Ninh ở ải thứ ba đã bị mấy con rắn khốn kiếp kia quấn chặt lấy chân. Cô cố dùng hai tay của mình để bẻ đầu những con bò lên thân trên, khó chịu chết đi được. Uyên Ninh cô ghét nhất là rắn!

Đã rất lâu trôi qua mà vẫn không thoát ra được bầy rắn này, Uyên Ninh chỉ còn nước mặc kệ chúng mà đi tìm lối thoát. Cô khẳng định chỗ này chắc chắn có lỗ thông nào đó, dù không có lý do nào để nói vậy nhưng có niềm tin vẫn hơn là chịu khuất phục. Cô không thể để mình mất mạng ở địa bàn của kẻ thù được.

Uyên Ninh giẫm lên mấy con rắn, từ từ bò dậy. Cô chạy theo bản năng, bầy rắn bị bỏ lại một đoạn xa.

Cô không tài nào tưởng tượng được, cái hầm này có thể rộng như vậy. Chạy rất xa mà vẫn chưa chạm được vách. Khi cô còn mơ hồ trong suy nghĩ của mình, không chú ý để bản thân bị đập vào đường cùng một cái uỵch. Và trước mắt cô là một chiếc nắp đậy bị khoá bằng ổ khoá.

Thì ra đây chính là sống không bằng chết, muốn chết cũng không được mà Lục thối tha nói với cô. Uyên Ninh bất lực tựa lưng vào tường, từ từ ngồi phịch xuống. Bụng trống rỗng khiến cô không còn sức lực như thường ngày, đói đến mức hai mắt cô sắp mờ đi rồi. Uyên Ninh chỉ còn một thỉnh cầu cuối cùng, Lục Khải Ưng bây giờ hiện đang ở đâu, có thể xuất hiện ngay lập tức cho cô quỳ tạ lỗi với hắn để xin ân huệ không?

- Mau mau chui ra đi, cô định ở trong đó đến khi nào đây?

Là giọng của tên đã dắt cô đi rồi bỏ lại, anh ta đứng ngay phía bên kia của nắp đậy. Uyên Ninh có chút mừng nhưng một lần nữa chiếc ổ khoá kia lại đập vào mắt cô.

- Tôi không có chìa khoá. Anh nói xem, làm sao chui ra được?

- Đây là ải cuối cùng rồi, nếu cô không tự vượt qua thì không ai có thể cứu nổi cô cả.

Uyên Ninh cố gắng khống chế lại cơn tức giận, từ khi đến nơi này, cô năm lần bảy lượt bị bắt chui ra chứ không phải là đường đường chính chính mà đi. Đến giây phút này, còn bị bắt phải vượt qua ải gì đó, cô thật sự tức sắp phát điên rồi, dù có là tiên nữ hiền thục đến đâu cũng không giữ bình tĩnh nổi.

Cô mệt muốn lã người, mặt mày gần như lạnh toát, hụt hơi muốn nói thành câu cũng khó, vì thế cô buông xuôi không còn hứng thú đôi co với tên lạnh nhạt như anh ta. Giả sử như có thể may mắn rời khỏi đây đi chăng nữa, cô chắc cũng sẽ chết vì kiệt mức mất.

Không thấy động tĩnh gì, A Tấn không kiên nhẫn nói tiếp.

- Bây giờ chính là cơ hội để cô chứng minh thực lực với lão đại, nếu cô vô dụng sẽ bị bắn chết ngay lập tức, làm mồi cho hổ ăn.

Bị anh ta hù doạ lần nữa, Uyên Ninh càng cảm thấy ghét bỏ. Cô ngồi lại suy nghĩ, tại sao mình lại bỏ mạng oan uổng ở đây? Còn phải tranh thủ sống để quay về Sa Thiềm nữa chứ! Nghĩ đến đó, cô gắng gượng đứng lên, ý chí này cô có được không phải vì muốn chứng minh cái thực lực vô bổ gì đó, mà là cô muốn ăn cơm, cô rất thèm cơm rồi.

Uyên Ninh vận động lại tay chân cho lưu thông gân cốt, chuẩn bị chiến đấu với cơ hội sống cuối cùng. Cô dùng tất cả những kinh nghiệm hơn ba năm học võ nghệ của mình ra chỉ để đối phó với một chiếc ổ khoá, có phải rất nhục nhã không?

A Tấn đứng bên ngoài nghe được tiếng đập phá, lập tức có cái nhìn khác về Uyên Ninh. Người phụ nữ này cũng không hẳn là ngu ngốc như anh ta nghĩ.

- Mở ra đi, tôi sắp lìa đời tới nơi rồi này.

Công sức của cô được đền đáp bởi chiếc chìa khóa bị bung ra rớt xuống đất. Thật sự có thể dễ dàng phá huỷ nó như vậy sao, hay là do nội lực của cô quá cao siêu? Uyên Ninh thầm tự đắc liền quát lớn cho anh ta mở nắp hầm.

Vừa leo lên khỏi mặt đất, Uyên Ninh chưa kịp đứng vững đã khuỵu xuống, đôi mắt hoàn toàn mất thị lực nhắm lại, hai chân hoàn toàn run rẩy. Không phải do cô quá yếu kém, mà là do mất máu quá nhiều.

Tại phòng nghỉ ngơi của Lục Khải Ưng, Uyên Ninh nằm bất tỉnh trên giường của hắn, bên cạnh là bác sĩ riêng của Ưng Ngụ Trạch.

- Thưa lão đại, cô ấy bị mất máu rất nhiều, cộng thêm tình trạng kiệt sức, tôi nghĩ cần truyền thêm máu gấp cho cô ấy.

Bác sĩ Trương Kỳ quay người lại báo cáo với Lục Khải Ưng ngồi gần bệ cửa sổ, anh ta không dám tự quyết định mà phải hỏi lại ý kiến của hắn. Người bên ngoài bị bắt về đây chưa bao giờ hắn cho Trương Kỳ cứu sống cả.

- Vậy thì truyền nhanh đi, không cần hỏi tôi.

Nhận được sự đồng ý của Lục Khải Ưng, Trương Kỳ cảm thấy rất nhẹ nhõm, anh ta không muốn làm theo lệnh của hắn mà liên tục làm trái đạo đức nghề nghiệp nữa. Nhưng có một điều gây trở ngại ngay lúc này, đó chính là nhóm máu của Uyên Ninh.

Là một bác sĩ có tuổi nghề lâu năm, cộng thêm mọi người ở nơi này đều được Trương Kỳ chữa trị qua, anh ta thừa biết không một ai là phù hợp với nhóm máu của Uyên Ninh cả, duy chỉ có một người.

Hot

Comments

Đọc

Đọc

đãi ngộ nu9

2024-03-09

1

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

nghiệp tới. hahaha

2023-10-08

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gây khó dễ
2 Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3 Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4 Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5 Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6 Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7 Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8 Chương 8: Hợp tác
9 Chương 9: Cơ hội sống sót
10 Chương 10: Hiến máu
11 Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12 Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13 Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14 Chương 14: Khương gia diệt vong
15 Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16 Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17 Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18 Chương 18: Tàu chở rượu
19 Chương 19: Con ắt chủ bài
20 Chương 20: Hương hoa lan
21 Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22 Chương 22: Chiếc váy
23 Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24 Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25 Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26 Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27 Chương 27: Ông chú già!
28 Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29 Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30 Chương 30: Xả súng
31 Chương 31: Bị thương
32 Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33 Chương 33: Lão đại không ăn chay
34 Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35 Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36 Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37 Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38 Chương 38: Nâng niu một đời
39 Chương 39: Hoà làm một (H++)
40 Chương 40: Vì anh yêu em
41 Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42 Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52 Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53 Chương 53: Quay về chốn cũ
54 Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55 Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56 Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57 Chương 57: Sự thật
58 Chương 58: Mua quần áo
59 Chương 59: Em yêu anh!
60 Chương 60: An tâm
61 Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62 Chương 62: Khu phố Grafton
63 Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64 Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65 Chương 65: Bày binh bố trận
66 Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67 Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68 Chương 68: Kết cục
69 Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70 Chương 70: Đời không như là mơ
71 Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Gây khó dễ
2
Chương 2: Khiêu khích chỉ nhận lại quả đắng
3
Chương 3: Con đường thoát thân duy nhất
4
Chương 4: Lục đại nhân là hắn
5
Chương 5: Con mồi của Lục Khải Ưng
6
Chương 6: Vấn đề khó lí giải
7
Chương 7: Cảnh tượng kinh tởm
8
Chương 8: Hợp tác
9
Chương 9: Cơ hội sống sót
10
Chương 10: Hiến máu
11
Chương 11: Thủ đoạn ngu xuẩn
12
Chương 12: Tôi lấy ân báo ân
13
Chương 13: Tiếng khóc (H+)
14
Chương 14: Khương gia diệt vong
15
Chương 15: Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ căm hận anh!
16
Chương 16: Vẻ ôn nhu hiếm có
17
Chương 17: Đôi mắt rất giống một người
18
Chương 18: Tàu chở rượu
19
Chương 19: Con ắt chủ bài
20
Chương 20: Hương hoa lan
21
Chương 21: Cơn thịnh nộ của Lục Khải Ưng
22
Chương 22: Chiếc váy
23
Chương 23: Biến mất - Sinh thần
24
Chương 24: Trịnh Uyên Ninh mất tích rồi
25
Chương 25: Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi!
26
Chương 26: Chỉ cần em muốn, tôi cho phép em giết người!
27
Chương 27: Ông chú già!
28
Chương 28: Cũng nên quay về rồi
29
Chương 29: Xuất thân của Lục lão đại
30
Chương 30: Xả súng
31
Chương 31: Bị thương
32
Chương 32: Ngay từ đầu, em không nên xuất hiện
33
Chương 33: Lão đại không ăn chay
34
Chương 34: Không gả thì nã hai phát đạn
35
Chương 35: Đi Châu Phi làm tù binh
36
Chương 36: Người đàn ông trong bức ảnh
37
Chương 37: Chi bằng làm bà chủ luôn đi
38
Chương 38: Nâng niu một đời
39
Chương 39: Hoà làm một (H++)
40
Chương 40: Vì anh yêu em
41
Chương 41: Đừng đột ngột bỏ em mà đi
42
Chương 42: Đó là tình yêu sao?
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51: Tôi thà thay anh ấy ngồi tù
52
Chương 52: Anh âm thầm muốn trả thù cho cô
53
Chương 53: Quay về chốn cũ
54
Chương 54: Một đời bình an, ngày ngày vui vẻ
55
Chương 55: Cùng nhau thử trang phục truyền thống
56
Chương 56: Nhìn rất xứng đôi!
57
Chương 57: Sự thật
58
Chương 58: Mua quần áo
59
Chương 59: Em yêu anh!
60
Chương 60: An tâm
61
Chương 61 (Phần Cuối): Ireland
62
Chương 62: Khu phố Grafton
63
Chương 63: Công viên St. Stephen's Green
64
Chương 64: Lấy anh làm chồng em đi
65
Chương 65: Bày binh bố trận
66
Chương 66: Sững sờ trước sự thật tàn ác
67
Chương 67: Món nợ oan nghiệt
68
Chương 68: Kết cục
69
Chương 69: Hạnh phúc vừa tới, em đã vội đi
70
Chương 70: Đời không như là mơ
71
Ngoại truyện - Câu chuyện chồng già vợ trẻ và đứa con thơ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play