Chương 2

Tại một vùng ngoại ô ven biển cách không xa mấy so với thành phố X nhưng lại là một nơi thu hút du lịch bậc nhất. Vùng ngoại ô lúc trước là một vùng hoang vu rộng lớn ít người sinh sống mãi sau khi Thành phố X trên đà phát triển trở thành trung tâm kinh tế của cả nước cũng kéo theo không ít nhà đầu tư đã dòm ngó đến vùng ngoại ô có mặt tiền nhìn ra biển đông này, chỉ vỏn vẹn trong vòng hai năm thì từ một vùng hoang vu đã được các nhà đầu tư tu sửa thành khu du lịch trọng điểm.

Từ lúc mới trở về nước Cao Tuấn đều trở về vùng này vì trước khi cậu ra nước ngoài cả nhà cậu cứ thế chuyển đến đây sinh sống còn tiện thể mua cả đất ở khu này. Cũng vì né tránh công việc kinh doanh của gia đình mà cậu mới theo ngành cảnh sát, sau này khi gặp Á Hiên cậu chỉ muốn làm một cảnh sát tuần tra bình thường mỗi tháng lãnh lương đều đặn. Nhưng điều cậu không ngờ tới lại là Á Hiên cứ thế bỏ đi thoáng một cái đã 5 năm liền không để lại một chút tin tức nào cả. Cậu cũng đành phải sang Mỹ tiếp tục việc học nâng cao nghiệp vụ của mình.

Dòng suy nghĩ của Cao Tuấn bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại vang lên. Cao Tuấn vừa mở máy lên liền nghe giọng đầu dây bên kia thao thao bất tuyệt nào là hướng dẫn thực tập sinh, nào là sinh viên xuất sắc cậu chỉ im lặng đợi y nói xong mới lạnh nhạt: "Cậu đi mà hướng dẫn tôi không nhận."

Di Hoà từ sớm đã biết cậu nói thế vội vàng nói: "Cô ấy là học bá giống anh đây, với có điều đây là mệnh lệnh cấp trên giao lại. Cục trưởng sẽ trực tiếp đánh giá thi đua cuối năm của anh. À còn nữa em quên báo tên cô ấy tên Á Hiên. Anh hướng dẫn cô ấy đi cô ấy rất xứng đáng để anh hướng dẫn."

Cao Tuấn nghe đến tên Á Hiên không khỏi lộ rõ nét cười trên mặt: "Được thôi nhưng đợi ngày mai tôi về đã mới quyết định."

Sau khi để lại một câu ngắn gọn Cao Tuấn nhanh chóng tắt máy không để đối phương tiếp tục nói.

Một lúc lâu sau ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa anh cất điện thoại vào túi quần, ra mở cửa người đến là một phụ nữ trung niên ánh mắt dịu dàng nhìn anh. Người này là mẹ kế của Cao Tuấn - Cao phu nhân - Giai Tuệ: "Tuấn nhi cuối tuần này bố mẹ phải đi công tác bên nước ngoài nên hiện tại bên công ty cần người về quản lý con có thể suy nghĩ tới việc trở về làm kinh tế gia đình không, không lẽ con muốn làm cảnh sát mãi sao?"

Cao Tuấn lạnh nhạt nhìn Cao phu nhân đáp lời: "Bà nhớ Á Hiên chứ, năm đó bà đã làm gì khiến gia đình Á Hiên bỗng dưng dời đi chỉ vì muốn tôi theo học kinh doanh bà có nhớ không hơn nữa….. Cao phu nhân bà không phải mẹ ruột tôi nên vẫn là mong bà xưng hô đúng mực."

Ánh mắt Cao phu nhân lập tức trở nên cay độc nhìn Cao Tuấn, bà ta muốn cậu xuống dưới trướng bà ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của bà, sau này bà dễ dàng có được tập đoàn thế mà không ngờ rằng năm đó y theo cô gái tên Á Hiên mà không ngó ngàng đến công ty gia đình thế là bà bỏ một khoảng tiền ra thuê đám giang hồ và ép gia đình cô ta bán nhà phải dọn nhà đi trong đêm, không ngờ Cao Tuấn sau lại không theo học trường kinh tế bà sắp xếp từ trước mà lại theo học trường Cảnh sát. Bà mất đi con tốt thí, còn dự định sao này bố Cao Tuấn có chết bà còn mang tiếng một bà vợ thục đức chăm sóc con chồng danh chính ngôn thuận thừa hưởng tập đoàn mà không phải lo sợ có người đàm tiếu.

"Tao đang nói chuyện nhẹ nhàng với mày thì mày nên khôn mà thuận theo ý tao đi. Nếu không mày cẩn thận lại ăn roi như lúc trước đấy." Cao phu nhân thấy không thể bưng bộ mặt giả tạo đó lên nữa buông lời chanh chua cảnh cáo Cao Tuấn.

Cao Tuấn chỉ cười cười, đoạn ký ức cũ không ngừng quay lại lúc anh còn nhỏ bà ta luôn kiểm soát anh nếu không nghe thì lại dùng roi da ngâm trong nước muối mà đánh về sau khi anh nói lại với bố, ông chỉ cho rằng trẻ nhỏ làm sai bị phạt là chuyện thường tình, còn đối với truyền thông thì bà ta luôn ra vẻ hiền từ thục đức là một quý phu nhân. Bà ta đâu biết rằng những trận đòn ấy sau này bị anh âm thầm gắn camera quay lại từng trận một.

"Bà…. Nghĩ có thể đánh tôi sao? Cố ý gây thương tích, hành hung người khác thì phạt cũng không nhẹ đấy nhưng bà nghĩ sao nếu bản mặt của bà lên trang nhất các bài báo nhỉ?"

Cao Tuấn nhướng mày mà hỏi bà ta, bộ dạng tức giận không nói lại hiện rõ lên khuôn mặt y: "mày dám."

"Tôi có gì mà không dám, bà nên tự cầu phúc cho mình thì hơn." Cao Tuấn dứt lời liền chỉ vào camera nằm ngay góc trước cửa phòng mình: "Tôi quên nói với bà đây là camera có thể ghi âm, chúc bà may mắn."

Bộ dạng tức tối, trừng mắt nhìn cậu của Cao phu nhân khiến cậu không khỏi thở dài lùi lại vươn tay đóng cửa phòng nếu để lâu tối cậu lại gặp ma quá. Cậu quay lại phòng dọn dẹp hành lí chuẩn bị trở về Cục cảnh sát gặp Cục trưởng nhận nhiệm vụ thôi.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play