Diệp Hân thơ thẩn bên trong xe. Cô không biết mình đang ở đâu nhưng bên tai vẫn nghe thấy tiếng hệ thống thiết lập.
“Khởi động máy. Khởi động người chơi... Hoàn tất khởi động.”
Cho tới bây giờ, Diệp Hân vẫn chưa thật sự chấp nhận cô không còn ở thế giới của mình nữa. Cô bị ép buộc tiến vào một cốt truyện mà cô không hề biết gì về nó.
“Người chơi có đồng ý thiết lập hệ thống hay không?” Tiếng của AA vang lên trong đầu của Diệp Hân.
Trên mặt Diệp Hân khẽ tối sầm. Họ tự ý đưa cô đến đây và bây giờ lại đưa ra một câu hỏi vô nghĩa. Cô lạnh lùng nói, “nếu tôi không đồng ý?”
AA vui vẻ giải đáp, “người chơi sẽ sống nghèo khổ suốt cuộc đời này và không thể ngóc đầu lên được.”
AA vờ như không nghe thấy tiếng nghiến răng và bẻ tay răng rắc của Diệp Hân. Cô nhìn lại hai sự lựa chọn đồng ý và không đồng ý rồi thoáng ngạc nhiên. Thì ra sự lựa chọn bắt đầu cuộc chơi cũng được cộng thêm điểm. Diệp Hân nhún vai, xem như hệ thống này vẫn còn tính người. “Tôi đồng ý.”
Giây sau, Diệp Hân lập tức rút lại lời khen ngợi dành cho hệ thống. Cô nhìn mức điểm trên thanh chỉ số của mình. Số điểm nhích lên nhỏ đến mức dù Diệp Hân có dùng kính lúp cũng không thể thấy rõ. Điều này làm cô bật cười trong sự tức giận.
Khi Diệp Hân định mở miệng chửi hệ thống, cánh cửa xe bất ngờ được mở ra. Nhìn người phụ nữ trước mắt, trong đầu Diệp Hân tự động hiện lên thông tin của cô ấy, Mã Lệ, quản lý của Diệp Hân.
“Em có ổn không, Diệp Hân?” Mã Lệ lo lắng nhìn sắc mặc không tốt mấy của Diệp Hân rồi nói vài lời an ủi. “Vẫn còn hai tháng trước khi bộ phim diễn ra buổi tuyển chọn. Chúng ta vẫn còn thời gian để luyện tập. Em đừng để cảm xúc chi phối chính mình rồi đưa ra quyết định sai lầm.”
Diệp Hân cảm thấy lời thoại này khá quen mắt. Trong một phút ngẩn người, cô lờ mờ nhận ra điều gì đó về thân phận của mình nhưng lại không chắc chắn lắm. “Tôi là một diễn viên?”
Sự ngơ ngác của Diệp Hân thành công làm Mã Lệ hoảng hốt. “Diệp Hân, có phải em bị chấn động quá nên đầu óc có vấn đề luôn không? Chúng ta đi đến bệnh viện kiểm tra thử xem.”
“Cô… chị bình tĩnh đã,” Diệp Hân nhanh chóng đổi lại xưng hô để không bị Mã Lệ nghi ngờ, “em chỉ muốn hỏi em có phải là một nữ diễn viên hay không?”
Mã Lệ tuy chưa hết lo lắng cho Diệp Hân nhưng vẫn chiều theo ý cô. “Em là Diệp Hân, một nữ diễn viên hạng năm. Chị biết em bị đả kích vì bị những người khác khinh thường nhưng chúng ta phải biết chấp nhận và nhẫn nại. Hiện giờ, em vẫn chưa có danh tiếng và thực lực mạnh mẽ để lấn áp sự đàm tiếu của họ. Chỉ cần em cố gắng luyện tập, cơ hội thử vai vẫn còn vào hai tháng sau...”
Mặc kệ Mã Lệ huyên thiên, Diệp Hân hơi nhíu mày và rơi vào suy nghĩ của chính mình. Thông qua tất cả hình ảnh khi cô ngất đi trong chính căn phòng của mình cùng những lời thoại quen thuộc, cô dường như đã hiểu ra rằng cô bị ép buộc xuyên vào cuốn truyện ‘Tổng Tài và Tiểu Bạch Thỏ’. Nếu Diệp Hân có hệ thống nữ phụ, điều đó sẽ đồng nghĩa với việc cô chỉ làm nền cho nhân vật chính.
Diệp Hân xoa cằm và suy nghĩ, “nhân vật nào có tên là Diệp Hân trong truyện nhỉ?”
Trong vòng một giây trôi qua, cả thân người Diệp Hân cứng lại. Cô đoán ra được thân phận thật sự của mình rồi. Nữ diễn viên ‘Diệp Hân’, trùng với tên của cô, cũng chính là nữ phản diện xuyên suốt mạch truyện và đến cuối cùng bị bắn chết vì ra tay hãm hại nữ chính.
“Chúc mừng người chơi bộc phát sự thông minh trước khi được hệ thống giải thích tình hình!” AA khích lệ cùng tiếng vỗ tay có lệ của máy tính.
Diệp Hân thoáng giật mình vì có giọng nói bất ngờ trong đầu mình. Nhưng sau đó, cô nắm chặt bàn tay để kiềm chế ham muốn giết người của mình lại. Chỉ số trên thanh điểm bỗng dưng nhấp nháy và tăng lên một ít.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Diệp Hân tự hỏi. Cô nhớ cô vẫn chưa nhận được nhiệm vụ hay thực hiện thành công cái nào.
“Thanh điểm này vừa tượng trưng cho số nhiệm vụ hoàn thành cũng như sự phát triển theo chiều hướng tốt đẹp cho vai trò nữ phụ của câu truyện khi vượt qua các thử thách của cuộc sống, chẳng hạn như sự bộc phát thông minh vừa rồi của người chơi.” AA giải thích cho sự trầm tư của Diệp Hân.
Diệp Hân thoáng gật đầu. Có lẽ từ bây giờ cô nên chấp nhận việc mình sống ở một thế giới khác. Lúc trước, Diệp Hân từ bàn tay trắng đi lên thành diễn viên kịch truyền thanh nổi tiếng. Cô không tin cô có thể bị hạ gục ở đây. Cô nhìn vào mức thưởng giàu sang cuối cùng và hừng hực sức chiến đấu.
“Tiền tài ơi, hãy đợi ta đến lần nữa.” Diệp Hân tự cổ vũ bản thân và bỏ mặc ngoài tai lời động viên của AA cùng máy tính. Cô quay sang nhìn Mã Lệ, “còn hai tháng nữa là tới buổi thử vai cho phim gì vậy chị?”
Mã Lệ cũng dần chấp nhận sự kỳ lạ của Diệp Hân nên trả lời về thông tin mà ‘Diệp Hân’ trước cũng đã biết đến. “Buổi thử vai cho bộ phim ‘Giày cao gót tuổi 18’. Mặc dù chúng ta chỉ thử một vai nhỏ nhưng đó có thể là bước tiến đầu tiên của chúng ta. Có điều, hiện giờ em cần phải giảm cân.”
Diệp Hân lục lại trí nhớ về cốt truyện và khẽ thở phào. May mắn cô xuyên vào giai đoạn đầu của cuốn truyện. Đây là lúc ‘Diệp Hân’ vừa mới gia nhập làng giải trí không lâu, nhưng vì có hậu thuẫn phía sau nên cô có được những tài nguyện tốt hơn với những diễn viên hạng năm khác. Bộ phim ‘Giày cao gót tuổi 18’ là bộ phim đưa Diệp Hân đến gần với khán giả hơn nhưng không phải do tài năng diễn xuất mà là bởi vụ bê bối của cô.
Updated 39 Episodes
Comments
NT Thảo Vyy
vãi hệ thống này tấu hài v
2023-07-29
0
Hana
Sao sau câu chị bình tĩnh đã lại là dấu phẩy vậy bà?
2022-12-16
1
Hana
Tui nghĩ là nên dùng dấu chấm hỏi sẽ ok hơn?
2022-12-16
0