Chap 11_ Vương Khải Dung
Hạ Vũ vẫn như thường lệ thức dậy từ rất sớm. Chưa có việc gì làm hắn sẽ thường ngồi đó và nhìn về phía cửa phòng của Lâm Kiều.
Hạ Vũ
Chắc nay lại ngủ đến chiều à?
Lâm Kiều
Oáp ~
// Vươn vai//
Hạ Vũ
Chào... chào buổi sáng.
Lâm Kiều
Sao anh dậy sớm vậy?
Hạ Vũ
Tôi tưởng... cô phải trưa chiều mới dậy chứ?
Lâm Kiều
Không. Nay tôi sẽ đi làm ban ngày.
Lâm Kiều
Phải theo lịch của khách thôi.
Lâm Kiều
Vậy cũng tốt hơn là đêm khuya đứng ngoài đường.
Lâm Kiều
Có đi ngay không? Tôi nấu bữa sáng luôn cho nhé!
Lâm Kiều
Đợi tôi đi đánh răng cái đã.
__________________________________
Tại con hẻm mà đám côn đồ hay tụ tập với nhau, rượu chè, hút thuốc, chửi bới.
An Nhược Phong
Hôm qua là đám nào đấm lũ côn đồ ở khu bên cạnh thế?
Nhân vật phụ 1
Bọn tao đấy. Thấy ngứa mắt nên cho vài đạp.
An Nhược Phong
Gây sự vừa chứ.
An Nhược Phong
Động đến đại ca bên đó, chưa chắc anh Cương đã ra mặt giúp chúng mày đâu.
Nhân vật phụ 1
Mấy thằng loắt choắt ấy thì việc gì?
An Nhược Phong
Thì tao cứ bảo vậy trước.
Nhân vật phụ 1
Lát hai đứa chúng mày đi đòi nợ nhà nào?
Nhân vật phụ 1
Lão ta trả hết đợt này là hết đúng không?
Nhân vật phụ 1
Hạ Vũ! Lần này mày đừng có dở người mà tự gia hạn thêm cho lão đấy.
Nhân vật phụ 1
Đại ca mà biết thì mày ăn đủ.
Hạ Vũ
Không phải chuyện của mày.
________________________________
Đâu phải chỉ có những nơi Hạ Vũ đến mới khiến người ta ngán ngẩm lắc đầu. Nơi trước mặt Lâm Kiều lúc này còn kinh khủng hơn như vậy gấp vạn.
Nơi đó nghiễm nhiên trở thành chốn địa ngục trần gian đối với Lâm Kiều. Nhưng dù không có muốn cô vẫn phải bước vào đó.
Đi qua một con đường ngoằn ngoèo chật hẹp với thứ ánh sáng xanh đỏ nhức mắt, Lâm Kiều cuối cùng cũng bước đến một căn phòng, xung quanh là đám đàn ông cao lớn mặt mày hầm hố, xăm trổ kín người.
Hít lấy một hơi thật sâu, Lâm Kiều cất giọng chào với người phụ nữ đang ngồi chính giữa sau chiếc bàn dài.
Vương Khải Dung là má mì của cái động điếm này. Ả cũng vừa ngoài 30 nhưng do tỉ mỉ chăm sóc nên nét xuân vẫn còn đọng lại.
Nhìn thấy Lâm Kiều, ả không đáp lại, đôi môi đỏ gắt nhả ra một làn khói trắng, cứ im như vậy để Lâm Kiều tự hiểu mà nói tiếp.
Lâm Kiều
Em... đến nộp tiền tháng này.
Lâm Kiều vội vàng móc ra từ trong túi xách một bọc tiền, vừa bước tới chỗ bàn má mì ngồi vừa vuốt phẳng lại mấy tờ tiền vừa mới kiếm được .
Chỉnh chu mới dám đặt xuống dâng lên cho ả. Dáng vẻ rụt rè hèn mọn làm ả kia càng thêm chướng mắt.
Nhìn sấp tiền, ả không đếm ngay mà thư thả nói, giọng nhẹ nhàng nhưng ý tứ lại khiến Lâm Kiều run sợ.
Vương Khải Dung
Mấy đứa khác đóng tiền cho chị đầy đủ từ hôm qua rồi. Tiểu Kiều có biết không?
Lâm Kiều
Em... em xin lỗi. Tại tháng này ít khách... em gom mãi đến vừa nãy mới đủ.
Lâm Kiều
Vừa lấy tiền xong em liền mang qua chỗ chị luôn.
Lâm Kiều
Mong... mong chị Dung thông cảm cho em.
Vương Khải Dung
Vừa có tiền liền mang qua cho chị?
Ả bỗng đứng dậy, đường cong quyến rũ bỗng hiện ra sau lớp sườn sám bó sát. Vừa bước vòng qua đầu bàn vừa nói, ngón tay vung vẩy điếu thuốc đang cháy dở.
Vương Khải Dung
Nói như thể chị ép Tiểu Kiều... vừa leo xuống khỏi giường khách liền bắt phải qua đây cống nạp nhỉ?
Vương Khải Dung
Mong chị thông cảm sao?
Chỉ cảm nhận cơn rát nạt trên mặt, Lâm Kiều choáng váng ngã xuống sàn. Cả một bên má và vành tai đều nóng rực, đau đến mức tê dại.
Hai mắt Lâm Kiều ẫng nước vì đau, ngay sau đó lại bị Khải Dung túm lấy cổ áo kéo ngược lên, giọng gắt gỏng.
Vương Khải Dung
Đứa nào tao cũng phải thông cảm như mày, thì cái động này chết đói à?
Vương Khải Dung
Không phải tao đã dặn rồi sao? Đóng đúng hạn và đủ tiền.
Lâm Kiều
Chị Dung... tha cho em ... nốt lần này thôi.
Lâm Kiều
Em hứa lần sau sẽ không vậy nữa đâu.
Vương Khải Dung
Mày biết nếu như không nộp đủ tiền thì sẽ thế nào rồi mà đúng không?
Vương Khải Dung
Cái tát này đâu có là gì?
Lâm Kiều trợn tròn mắt, sự sợ hãi gộp lại vào giọt nước mắt lớn mà lăn xuống.
Quy định đã đặt ra rõ ràng kể từ ngày cô sa vào cái vũng lầy này nên cô hiểu rõ cái hình phạt đó hơn ai hết. Kinh khủng đến mức Lâm Kiều không cả dám nghĩ tới.
Run rẩy từng đợt mà nhìn Khải Dung, Lâm Kiều cố nín lại nước mắt trực trào ra, khẽ đáp lại ả.
Vương Khải Dung
Biết thì tốt.
________________________________________
Nhân vật phụ 1
Về rồi đấy à? Nay thuận lợi không?
An Nhược Phong
Lão vẫn chưa có tiền. Chưa thu được
Nhân vật phụ 1
Vậy là chúng mày lại chơi trò bồ tát sống nữa đấy à? Không sợ đại ca sao?
Hạ Vũ
Đại ca mấy nay bận chuyện khác rồi, không để ý đâu.
Hạ Vũ
Lão ta cũng hứa ngày kia trả. Mày không nói thì không ai biết đâu.
Nhân vật phụ 1
Sao mày dám chắc là tao không nói với đại ca?
An Nhược Phong
Mày thử xem.
Nhân vật phụ 1
Không phải thách. Tao chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thôi là đại ca sẽ muốn gặp hai đứa chúng mày liền.
An Nhược Phong
Mày thích phá hoại chuyện của bọn tao vậy à? Muốn ăn đấm không?
Hạ Vũ
Nhược Phong. Kệ nó đi. Nó không nói đâu.
Nhân vật phụ 1
Chậc! Đã nghèo hèn rồi còn bày đặt sống lương thiện cho ai coi thế?
Cả Hạ Vũ và An Nhược Phong đều làm ngơ hắn ta. Với những loại nhiều lời thế này đôi co chỉ thêm phí sức.
An Nhược Phong
Làm điếu thuốc không?
Hạ Vũ nhìn điều thuốc đang cháy dở mà An Nhược Phong đưa cho sau đó liền quay đầu đi
An Nhược Phong
Làm một hơi thôi. Anh sẽ thích liền .
Nhân vật phụ 1
Hạ Vũ! Mày có phải đàn ông không đấy?
Hạ Vũ
Gì vậy? Tự dưng nói tao?
Nhân vật phụ 1
Thuốc không hút, rượu không uống, gái không chơi.
Nhân vật phụ 1
Có vấn đề à?
An Nhược Phong
Có mày mới có vấn đề ấy.
Hạ Vũ
Tao không có thích mấy cái đó.
Nhân vật phụ 1
Chứ thích cái gì?
Nhân vật phụ 1
Đám không tiền bạc lại lông bông thì còn có cái gì khác có thể thích được à?
An Nhược Phong
Tao đấm mày đấy thằng khốn.
Nhân vật phụ 1
Tao nói đúng mà.
An Nhược Phong
Câm mồm lại đi.
Nghe riết cũng quen, Hạ Vũ chẳng bao giờ để tâm đến lời nói đểu đó. Dù cho có là đùa giỡn hay thật sự chửi hắn đi nữa
Chúng nói vậy cũng đâu có sai. Một gã lông bông như hắn có cái gì để có quyền thích thứ gì khác nữa?
Bỗng nhiên một tiếng gọi quen thuộc vang lên, vừa nghe qua đã khiến tim hắn xốn xang một chút
An Nhược Phong
Con nhỏ hôm bữa kìa.
Lâm Kiều đứng ở đầu con hẻm nhòm vào, vừa cười vừa gọi tên hắn thật lớn.
Nhân vật phụ 1
Cô em nào lại chui vô đây tìm người vậy?
Tên kia tính mon men lại gần, nhưng còn chưa kịp đi đến liền bị ai đó túm lấy cổ áo rồi kéo ngược lại ra sau.
Nhân vật phụ 1
Gì? Tao thấy trước mà. Tính tranh à?
An Nhược Phong
Mày bị điếc à? Nhỏ đó gọi " Vũ" mày không nghe sao?
Nhân vật phụ 1
Thằng đó cũng có người quen khác ngoài mày à?
Nói câu chạm đúng chỗ đau, An Nhược Phong chẳng biết phải nói sao ngoài việc tặc lưỡi cho qua, vẻ mặt vẫn lộ ra chút bất mãn
Hạ Vũ bước đến, nhìn thấy Lâm Kiều thì sắc mặt bỗng tươi tỉnh hẳn ra, khác hẳn với lúc ở cùng đám kia.
Lâm Kiều
Tôi đi ngang qua thôi. Thấy ồn nên ngó vào.
Lâm Kiều
Liền nhìn thấy anh
Lâm Kiều
Nay mệt. Tôi về sớm chút.
Hạ Vũ
// Quay lại phía sau//
Nhược Phong! Tao về trước đây.
An Nhược Phong
Sao đã về rồi?
Hắn chỉ nói có vậy rồi cùng Lâm Kiều rời đi mất.
An Nhược Phong
Có gái cái bỏ anh em liền được.
Nhân vật phụ 1
Nhỏ đó là gì của nó thế?
An Nhược Phong
Chẳng là gì cả.
Nhân vật phụ 1
Chẳng là gì mà gọi nhau thân thiết vậy à?
An Nhược Phong
Khổ nhỉ? Đừng hỏi tao
An Nhược Phong
Thắc mắc thì đuổi theo mà hỏi họ.
Comments
Cọng ăng-ten của Ichi👽❤
để ý là sao trong đây không thấy ai chửi thề ấy nhể🐸💦
2023-09-29
0
Quinn
s lại gọi chị là " con nhỏ " hả 🤡🤡🤡
2023-04-29
3
Quinn
rồi m giàu zữ chx mà chê ngta? 🙂
vô da vô duyên
2023-04-29
1