Chương 4: Áo Cam Đào

Hồ Hương Liên.

Nhà thủy tạ gần hồ buông những tấm màn lụa phất phơ trong gió. Nhìn từ xa không thể thấy rõ được hình dáng của người ở bên trong chỉ thấy được một vài mảng màu sắc thấp thoáng mờ mờ ảo ảo nhường như là của y phục.

Bắc Viễn tay cầm một quân cờ đen, y đắn đo suy nghĩ nên hạ xuống ở điểm nào trên bàn cờ vây.

Bắc Viễn mải mê suy nghĩ thì một giọng nói cắt ngang mạch suy nghĩ của y.

"Tam đệ tuổi cũng không còn nhỏ, cũng nên lập chính thất rồi. Những tú nữ này đều tài sắc vẹn toàn không có nửa điểm chê, chi bằng chọn lấy một người làm Vương phi đi?"

Y ngẩng đầu lên nhìn nam nhân trước mắt, Bắc Hải - Nhị ca của y, đương kim thánh thượng. Bây giờ  mắt hắn dán chăm chăm vào bàn cờ nhưng đáy mắt không chút lưu tâm. Người này khí chất vương giả, bộ dạng toát ra vẻ hời hợt lười nhác. Đôi mắt sâu thẳm tựa hồ không biết trong đó ẩn chứa những gì, vẻ mặt thì hờ hững cũng không nóng không lạnh. Ngũ quan đường nét sắc bén, anh tuấn vô ngần.

Y nhìn hắn rồi lại cúi xuống nhìn bàn cờ.

"Nhị ca vẫn còn giận thần đệ sao?" Y khẽ nói.

Hắn nâng mí mắt nhìn y một khoảng lâu.

Giận y?

Hắn sao có thể giận y được chứ, mà phải nói là hận y.

Bắc Hải hắn đây từ bé đến lớn ghét nhất là dính phải phiền phức, thân thiết với hắn nhất cũng chỉ có vị đệ đệ này. Tính tình hắn thế nào vị Vương gia nào đó biết tỏng. Vậy mà nhân lúc hắn từ biên cương thắng lợi trở về vì lao lực quá độ đã ngủ mê man ba ngày ba đêm. Khốn nạn thay vừa tỉnh dậy đã thấy mình thân hoàng bào thêu chín rồng, mũ mão tinh tươm. Ai ai cũng đều trông thấy. Nếu hắn không sải bước trước mặt bá quan đường đường chính chính đăng cơ thành Hoàng đế thì sẽ thành nghịch tặc mưu phản, phạm vào trọng tội khoác hoàng bào lên người khi vua cha chưa thoái vị.

Thử hỏi hắn còn đường nào để lui?

Phụ hoàng lớn tuổi muốn thoái vị truyền ngôi cho hắn nhưng hắn lại nói rằng không ai mua dây buộc mình vì thế nhất quyết cự tuyệt.

Vị đệ đệ tốt này sợ cái hoàng vị kia tới tay y nhanh chóng nhanh trí bày mưu tính kế đặt nhị ca của mình ngồi lên. Phụ hoàng lúc bấy giờ còn bồi thêm một câu: "Ngươi không tự mua dây buộc mình thì trẫm mua, còn A Viễn buộc cho ngươi, được chưa?"

Đời này làm Hoàng đế là nhiều phiền phức nhất, cả đống phiền phức đổ dồn vào ấy chứ.

Ngày nào cũng có chuyện phải làm, sáng chầu triều nghe cả đống chuyện trong thiên hạ cần giải quyết, triều thần cãi nhau như vỡ chợ, hạ triều về tới cung phải cắm mặt vào thượng thư phòng duyệt tấu chương, bàn việc nước với trọng thần, tấu chương chất đầy như núi, làm cho hắn vừa phiền toái vừa bực dọc vô cùng.

Bây giờ mấy lão thần kia lại đòi mở rộng hậu cung rõ ràng là muốn bức chết hắn mà, lắm chuyện như vậy còn chê là chưa đủ phiền. Thêm cái hậu cung ba ngàn giai nhân lại phát sinh ra thêm một vạn chuyện phiền toái.

Hoàng thượng trong lòng chửi rủa Bắc Viễn một vạn lần nhưng ngoài mặt lại nở nụ cười bao dung.

"Sao vi huynh có thể giận đệ được chứ, đệ chính là đệ đệ tốt nhất của trẫm. Trẫm yêu thương Tam đệ còn không hết nữa là."

Bắc Viễn dán mắt nhìn bàn cờ, nói không giận có đần mới tin. Nhìn xem, nước cờ toàn đi thế hiểm, phong cách đuổi cùng giết tận tuyệt đối không cho đối thủ có cơ hội thở.

"Hoàng huynh à, trong chuyện đó thần đệ cũng có nỗi khổ tâm thầm kín." Y thở dài, khẽ nói.

"Ồ, đáng thương thật đấy! Nếu vậy thì vi huynh thưởng cho đệ hết mười lăm vị tú nữ. Có người bầu bạn mỗi ngày, nỗi khổ của đệ cũng được san sẻ phần nào." Hoàng thượng thản nhiên nói, giọng điệu đáng ghét khinh người.

Bắc Viễn nghe thế thì giật mình ngay, nghĩ tới vị tiểu thư hôm qua hắn cứu vừa tỉnh đã mắng y là đồ khốn. Lấy hết mười lăm vị tú nữ, vị nào cũng như vị tiểu thư kia, há chẳng phải mỗi ngày mở mắt sẽ nghe mắng đồ khốn mười lăm lần.

"Thần đệ có việc gấp, xin được phép cáo lui." Y đứng dậy hành lễ mặc kệ hắn có cho phép hay không, đi thẳng ra ngoài chạy trối chết.

Đối thủ cùng đánh cờ đã bỏ đi. Hoàng thượng cũng không hứng thú duy trì bàn cờ nữa, hắn cất giọng nói: "Hồi cung."

Hắn vén màn lụa bước ra khỏi nhà thủy tạ, chân chưa kịp bước bước thứ hai đã có người tiến đến thỉnh an.

"Thần nữ Đồng Ninh, thỉnh an Hoàng thượng." Một giọng nói trong trẻo cất lên, tương xứng với giọng nói kia là một gương mặt sáng sủa, hai bên má phúng phính thoạt nhìn đáng yêu, khả ái vô cùng.

Hoàng đế bệ hạ thoáng nhìn Đồng Ninh một cái, trong lòng thầm nghĩ hóa ra là tú nữ. Hắn bây giờ tâm trạng không được tốt, không muốn dính lấy phiền phức.

Hoàng thượng qua loa đáp miễn lễ toan xoay người bỏ đi.

Nào ngờ Đồng Ninh không biết tại sao lại loạng choạng chao đảo, hai chân mềm như bùn ngã nhào về phía hắn. Hoàng thượng nhanh chân tránh sang một bên để Nguyễn công công đỡ lấy vị tú nữa kia. Nguyễn công công theo hắn nhiều năm, tay chân nhanh nhẹn, rất được việc, tuy không vừa lòng hắn một cách tuyệt đối nhưng có thể tạm chấp nhận.

"Đồng tiểu thư cẩn thận chút, tiểu thư sức khỏe không tốt lắm thì phải?" Nguyễn công công vừa đỡ Đồng Ninh vừa liếc mắt sang nhìn nha hoàn đi theo nàng ta.

Nha hoàn kia thấy ánh mắt Nguyễn công công nhìn mình thì vội vã chạy đến đỡ Đồng Ninh.

"Hoàng thượng thứ lỗi cho Đồng Ninh tội thất lễ, sáng nay Đồng Ninh đi dạo một vòng cho khuây khỏa không biết tại sao lại choáng váng thế này." Đồng tiểu thư lí nhí nói, hai má ửng hồng, dáng vẻ thẹn thùng đáng yêu.

Hoàng thượng trầm ngâm một lúc, nét mặt như đang suy nghĩ điều gì đó. Cuối cùng, hắn chốt hạ một câu: "Trẫm nghĩ ngươi đừng đi dạo buổi sáng nữa, đi dạo buổi chiều biết đâu không còn choáng váng nữa?"

Nguyễn công công nghe hắn nói câu này nhất thời trong lòng nhảy ra một câu hỏi.

Đây là chính là trọng điểm ư?

Tâm trạng Đồng tiểu thư cũng không khác Nguyễn công công là bao. Hình như chiêu này của nàng ta có vẻ là thất bại rồi, nhưng nàng ta từ nhỏ đã được chỉ dạy nuôi dưỡng tâm cơ, kế này không xong thì nhảy ra kế khác ngay quyết không lỡ thời cơ. Nghĩ đoạn nàng nói: "Hoàng thượng hôm nay có nhã hứng đi dạo thưởng cảnh, thần nữ không tài cán gì, nguyện đi sau bồi Hoàng thượng."

Hắn hờ hững quay chắp tay sau lưng, xoay người bước đi vài bước.

Đồng tiểu thư cũng lớn gan đi theo sau.

"Nếu đã nhận mình không tài cán gì, thì đi theo trẫm có ích gì? Lui về nghỉ ngơi đi." Hắn nói xong chầm chậm bước tiếp nhưng Đồng tiểu thư không nối bước theo nữa.

Hắn rảo bước đi được vài bước.

"Con mẹ nó! Cố tỷ tỷ mau lăn ra đây xem kịch hay."

Hoàng thượng nghe thấy tiếng chửi bậy vẻ mặt thoáng ngẩn ra, hắn vô thức đưa mắt nhìn về phía giọng nói cất lên.

Trước mặt hắn là một nữ nhân vận y phục màu cam đào, hoa thêu tinh xảo. Dưới ánh nắng mặt trời, bộ y phục kia vừa nhẹ nhàng vừa tỏa sáng. Gương mặt thanh tú như đang sáng bừng lên dưới ánh nắng soi chiếu, đường nét gương mặt nhẹ nhàng hài hòa tạo nên một nét tao nhã khó tả.

Nhưng mà diện mạo không khớp với lời ăn tiếng nói cho lắm.

Trong Thanh Hạ hành cung, tú nữ gia giáo, xuất thân cao quý, lễ nghi thấu triệt, lời nói nhẹ nhàng khôn khéo.

Không ngờ cũng có một vị chửi bậy không chút ngượng miệng, thốt ra lời đấy một cách thản nhiên như đọc một câu thơ nào đó.

"Hoàng thượng, vị tú nữ kia thật không có phép tắc." Nguyễn công công cúi người khẽ nói.

Hắn nghe thấy lời Nguyễn công công nhưng lại không trả lời, ánh mắt chăm chú nhìn về bóng dáng bên kia hồ. Nàng nở nụ cười hồn nhiên dưới ánh nắng, tươi tắn tao nhã tạo ra một cảm giác khác biệt với những kẻ xung quanh, làm cho hắn thoáng ngẩn ngơ đôi chút. Bắc Hải thầm nghĩ.

Thì ra nụ cười thiếu nữ có thể đẹp đến nhường này.

Thiếu nữ bên kia hồ bị một nữ tử vận y phục lam nhạt kéo đi mất.

Bên bờ hồ vắng lặng tiếng cười, mặt hồ trong vắt sóng sánh gợn nước.

Hắn thu lại tâm tư, chậm rãi bước tiếp tựa như một thoáng xao động ban nãy chỉ là một chút tư vị cho một buổi sớm tẻ nhạt.

Hot

Comments

Bầu Khí Quyển⛅☁

Bầu Khí Quyển⛅☁

Cái mõ em hỗm nhưng tâm em tịnh:)

2023-06-26

20

Meo Ngu

Meo Ngu

Đọc bộ ni chắc tui học được nhìu thứ hay lắm nè. Đi về luyện văn phong thuii, thỉnh thoảng đọc nhấm nháp vài chương hehe

2023-05-31

2

Meo Ngu

Meo Ngu

*dường như

2023-05-31

1

Toàn bộ
Chapter
1 Mở Đầu
2 Chương 1: Tỉnh Lại
3 Chương 2: Bắc Viễn
4 Chương 3: Tuyển Tú
5 Chương 4: Áo Cam Đào
6 Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7 Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8 Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9 Chương 8: Lệnh Bài
10 Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11 Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12 Chương 11: Cảnh Xuân
13 Chương 12: Xuất Thành
14 Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15 Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16 Chương 15: Có như nàng không?
17 Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18 Chương 17: Dưới đáy hồ
19 Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20 Chương 19: Đề thi đầu tiên
21 Chương 20: Sự cố bất ngờ
22 Chương 21: Món ăn bất ổn
23 Chương 22: Tính toán
24 Chương 23: Hộp son
25 Chương 24: Xích đu
26 Chương 25: Thị phạm
27 Chương 26: Bát cháo
28 Chương 27: Thủ phạm
29 Chương 28: Cẩm tú cầu
30 Chương 29: Trúng độc
31 Chương 30: Cấm túc
32 Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33 Chương 32: Phòng củi
34 Chương 33: Tóm gọn
35 Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36 Chương 35: Diễn xiếc
37 Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38 Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39 Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40 Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41 Chương 40: Thỏa thuận mới
42 Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43 Chương 42: Gấp ba
44 Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45 Chương 44: Vào rừng
46 Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47 Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48 Chương 47: Kề vai sát cánh
49 Chương 48: Cứu mạng
50 Chương 49: Treo ngược
51 Chương 50: Quả báo
52 Chương 51: Kết thúc tranh tài
53 Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54 Chương 53: Oan gia
55 Chương 54: Chanh mật ong
56 Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57 Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58 Chương 57: Thư mật
59 Chương 58: Lều Tây
60 Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61 Chương 60: Tày trời
62 Chương 61: Quỳ ba ngày
63 Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64 Chương 63: Không đi
65 Chương 64: Mưa tuôn
66 Chương 65: Chẩn mạch
67 Chương 66: Định tình
68 Chương 67: Dối gạt
69 Chương 68: Để nàng đi
70 Chương 69: Rời khỏi vi trường
71 Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72 Chương 71: Vua lì đòn
73 Chương 72: Phát giác
74 Chương 73: Đến thăm
75 Chương 74: Hưu thư
76 Chương 75: Uống rượu
77 Chương 76: Ghệ iu
78 Chương 77: Ngọt Ngào
79 Chương 78: Thành đôi
80 Chương 79: Diễn kịch
81 Chương 80: Lên kế hoạch
82 Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83 Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84 Chương 83: Sen ở Hương Liên
85 Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86 Chương 85: Cáu giận
87 Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88 Chương 87: Khai Yến
89 Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90 Chương 89: Ân điển
91 Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92 Chương 91: Phản chủ
93 Chương 92: Hỏi đáp
94 Chương 93: Hoàng cung
95 Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96 Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97 Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98 Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99 Chương 98: Bất Ngờ
100 Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101 Chương 100: Bệnh là giả
102 Chương 101: Chết Thay
103 Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104 Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105 Chương 104: Hoại Độc
106 Chương 105: Hai Tháng
107 Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108 Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109 Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110 Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111 Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112 Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113 Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114 Chương 113: Hứa Bách An
115 Chương 114: Đại Hôn
116 Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117 Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118 Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Mở Đầu
2
Chương 1: Tỉnh Lại
3
Chương 2: Bắc Viễn
4
Chương 3: Tuyển Tú
5
Chương 4: Áo Cam Đào
6
Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7
Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8
Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9
Chương 8: Lệnh Bài
10
Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11
Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12
Chương 11: Cảnh Xuân
13
Chương 12: Xuất Thành
14
Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15
Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16
Chương 15: Có như nàng không?
17
Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18
Chương 17: Dưới đáy hồ
19
Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20
Chương 19: Đề thi đầu tiên
21
Chương 20: Sự cố bất ngờ
22
Chương 21: Món ăn bất ổn
23
Chương 22: Tính toán
24
Chương 23: Hộp son
25
Chương 24: Xích đu
26
Chương 25: Thị phạm
27
Chương 26: Bát cháo
28
Chương 27: Thủ phạm
29
Chương 28: Cẩm tú cầu
30
Chương 29: Trúng độc
31
Chương 30: Cấm túc
32
Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33
Chương 32: Phòng củi
34
Chương 33: Tóm gọn
35
Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36
Chương 35: Diễn xiếc
37
Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38
Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39
Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40
Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41
Chương 40: Thỏa thuận mới
42
Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43
Chương 42: Gấp ba
44
Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45
Chương 44: Vào rừng
46
Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47
Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48
Chương 47: Kề vai sát cánh
49
Chương 48: Cứu mạng
50
Chương 49: Treo ngược
51
Chương 50: Quả báo
52
Chương 51: Kết thúc tranh tài
53
Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54
Chương 53: Oan gia
55
Chương 54: Chanh mật ong
56
Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57
Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58
Chương 57: Thư mật
59
Chương 58: Lều Tây
60
Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61
Chương 60: Tày trời
62
Chương 61: Quỳ ba ngày
63
Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64
Chương 63: Không đi
65
Chương 64: Mưa tuôn
66
Chương 65: Chẩn mạch
67
Chương 66: Định tình
68
Chương 67: Dối gạt
69
Chương 68: Để nàng đi
70
Chương 69: Rời khỏi vi trường
71
Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72
Chương 71: Vua lì đòn
73
Chương 72: Phát giác
74
Chương 73: Đến thăm
75
Chương 74: Hưu thư
76
Chương 75: Uống rượu
77
Chương 76: Ghệ iu
78
Chương 77: Ngọt Ngào
79
Chương 78: Thành đôi
80
Chương 79: Diễn kịch
81
Chương 80: Lên kế hoạch
82
Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83
Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84
Chương 83: Sen ở Hương Liên
85
Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86
Chương 85: Cáu giận
87
Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88
Chương 87: Khai Yến
89
Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90
Chương 89: Ân điển
91
Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92
Chương 91: Phản chủ
93
Chương 92: Hỏi đáp
94
Chương 93: Hoàng cung
95
Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96
Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97
Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98
Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99
Chương 98: Bất Ngờ
100
Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101
Chương 100: Bệnh là giả
102
Chương 101: Chết Thay
103
Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104
Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105
Chương 104: Hoại Độc
106
Chương 105: Hai Tháng
107
Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108
Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109
Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110
Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111
Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112
Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113
Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114
Chương 113: Hứa Bách An
115
Chương 114: Đại Hôn
116
Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117
Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118
Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play