Chương 8: Lệnh Bài

 khi Lý Thái y rời khỏi Hoa Hiên điện, Châu Ân Hoan và Cố Tử Yên mới bắt đầu nghiêm túc bàn chuyện.

"Dạo này nhiều chuyện xảy ra quá nên ta quên mất một chuyện." Châu Ân Hoan nói.

Cố Tử Yên ngắm nghía chén trà trên tay, khẽ hỏi: "Chuyện gì thế?"

Châu Ân Hoan chau mày bộ mặt nghiêm túc hơn hẳn.

"Rõ ràng là ai ai cũng biết Châu tiểu thư và Cố tiểu thư bất hòa, ta cũng đã hỏi qua vài người. Bọn họ đều nói trong mười lăm vị tú nữ kia chỉ có ta và ngươi bị sắp xếp ở chung một điện mà thôi."

Cố Tử Yên đặt chén trà lên bàn, nhỏ quay sang nhìn nàng, nói: "Có người cố ý sắp xếp chăng?"

Châu Ân Hoan thở dài một hơi, nàng do dự đáp: "Cái này ta cũng không rõ nữa, chuyện hai vị này rơi xuống nước cũng đáng ngờ lắm, nghĩ thử xem, ở đây khác hẳn thế giới hiện đại. Hai chủ thể cũ thân phận cao quý, người hầu kẻ hạ thành đàn, vậy tại sao lúc hai người họ rơi xuống nước thì không có ai cứu."

Cố Tử Yên gật đầu tỏ ý tán đồng, nhỏ nói: "Đúng vậy, hai chúng ta xuyên đến đây cũng được coi như là 'sống lại' vậy tức là hai vị tiểu thư kia đã rơi xuống nước vùng vẫy một lúc không có ai đến cứu nên bọn họ mới chết đi."

"Phải, phải, một lúc sau khi A Tố vớt ta lên, Vinh Vương gia vớt ngươi lên thì xác còn mà hồn đổi chủ rồi." Nàng đáp lời của nhỏ rồi tiếp tục nói "Có lẽ là có sự sắp đặt."

"Nhưng bây giờ chúng ta không có thông tin gì, phải sắp xếp một hệ thống tai mắt mới được." Nhỏ nói rồi đứng dậy tiến đến chiếc giường êm ái, thư thái ngả lưng xuống.

Cố Tử Yên ngáp mấy cái, lười nhác nói: "Mấy cái lấy thông tin này là chuyên ngành của muội đấy, giao cho muội muội yêu dấu hết, tỷ tỷ mệt rồi phải ngủ trưa thôi."

"Cố Tử Yên khốn kiếp! Mau mở mắt dậy cho bổn tiểu thư, dù có là chuyên ngành của ta đi chăng nữa, ngươi cũng phải gánh với ta." Châu Ân Hoan bất mãn gào lên, nàng bổ nhào lên giường điên cuồng lắc lắc người Cố Tử Yên.

Nhỏ làm như không thấy, không nghe, không biết quyết tâm nhắm mắt thật chặt, kệ hết trời đất.

"Tỷ tỷ có phải là mệt mỏi trong người lắm đúng không? Tỷ tỷ ngất rồi ư?" Châu Ân Hoan vỗ vỗ má Cố Tử Yên thấy nhỏ nằm bất động.

Được lắm! Giả chết với bổn tiểu thư.

Cố Tử Yên kia mau tiếp chiêu.

Cố Tử Yên: "..."

Châu Ân Hoan lấy khăn tay chấm chấm nước mắt, nàng lớn tiếng gọi A Tố: "Mau truyền Thái y đến ấn nhân trung cho Cố tỷ tỷ, A Tố ngươi đưa ta đi tìm Vinh Vương gia xin người mang Thái y tốt hơn đến giúp Cố tỷ tỷ."

Châu Ân Hoan giả vờ chạy ra khỏi cửa, nàng đụng phải một bóng dáng cao lớn, nàng đau đến nỗi phải lùi về sau mấy bước, nước mắt chực trào khỏi khóe mắt vì quá đau.

Lúc này y nhìn nàng nước mắt nước mũi tèm lem, lại nhìn Cố Tử Yên giả chết trên giường.

Vị Vương gia nào đó tin mười phần Cố Tử Yên ngất thật, y chau mày nhìn nàng, hỏi: "Bổn vương đây, có chuyện gì?"

Châu Ân Hoan trong lòng cười một tràng âm hiểm vô đối nhưng ngoài mặt nàng nước mắt cứ tuôn thành hàng, nàng vội vã hành lễ với y. Đây cũng là lần đầu tiên nàng hành lễ với y, mấy lần trước gặp nhau chưa nói được câu nào ra hồn, y và nhỏ đã cãi nhau đến gà bay chó sủa rồi.

"Cố Tử Yên... Cố tỷ tỷ từ hôm đó đổ bệnh ba ngày liền không xuống giường nổi... hức, hức sáng nay vừa mới khởi sắc còn có thể đi dạo một vòng, bây giờ lại ngất đi rồi." Nàng sụt sịt.

Cố Tử Yên nằm bất động trên giường, trán lấm tấm mồ hôi, hạt nào hạt nấy to như hạt đậu.

Đồ chết tiệt nhà ngươi! Khóc hay lắm! Tại sao nhỏ lại có đứa bạn báo đời thế này. Tình nghĩa bao nhiêu năm nay đến bây giờ là hồi kết. Cố Tử Yên ta nhất định sẽ từ mặt Châu Ân Hoan.

Bắc Viễn liếc mắt nhìn nữ nhân trên giường một cái, y thầm nghĩ nữ tử mạnh miệng bốn ngày trước sức khỏe tỉ lệ nghịch với độ mạnh miệng.

Rõ ràng đã khỏi rồi, sao bây giờ lại ngất đi chứ.

Nói đi cũng phải nói lại, Cố Tử Yên kia cũng là do y trêu đùa mới ra tình cảnh này. Cảm giác day dứt lương tâm của y dấy lên mãnh liệt, y tự nhủ sức khỏe người khác yếu không phải lỗi của họ.

"Đi mời Thái y từ chỗ của bổn vương đến đây!" Bắc Viễn ra lệnh cho tùy tùng.

Châu Ân Hoan rất muốn ở lại xem kịch hay.

Nhưng nàng lại cảm thấy mình ở lại nơi đây rất giống kỳ đà cản muỗi. Nàng đắn đo một chút rồi quyết định giả ngơ tìm cớ chuồn khỏi đây, để lại sân khấu cho Cố Tử Yên quay cuồng.

"Ta... ta có vài việc phải làm thay Yên Yên tỷ, việc rất quan trọng, ta đi một chút sẽ quay lại ngay. Xin phép cáo lui." ChâuÂn Hoan ném lại một câu rồi sải bước đi ra khỏi Hoa Hiên Điện.

Nàng bước ra khỏi điện thì gặp phải đoàn tùy tùng theo hầu Vương gia, nàng nhìn một lượt từ trên xuống dưới tất cả bọn họ nhưng lại không thấy Trình Hải có trong đoàn.

Châu Ân Hoan có chút khó hiểu nhưng vội gạt sang một bên, nàng còn có việc quan trọng phải làm.

Trong phòng Cố Tử Yên lúc này.

Thái y từ chỗ của Vương gia đã đến, nhìn vị này từ trên xuống dưới đều toát lên vẻ xịn sò, cao cấp khác hẳn Lý Thái y ban nãy.

Vị Thái y này độ tuổi khá cao, mái tóc hoa râm với chồm râu dài thoạt nhìn rất phúc hậu.

Tác phong làm việc chuyên nghiệp, lão Thái y không nói không rằng rút từ trong hộp đồ nghề một bộ kim châm, lão nói: "Thần phải kích thích huyệt đạo để cho tiểu thư tỉnh dậy."

Bắc Viễn ừ một tiếng.

Cố Tử Yên thấy tay mình hơi run, đồ khốn Châu Ân Hoan đã chạy đi mất. Đời của nhỏ sợ nhất là kim tiêm, kim châm các loại. Tên khốn Vương gia kia lại đem tới một lão lang băm, chưa bắt mạch khám bệnh gì đã đòi châm lên người nhỏ rồi.

Có phải là tên Vương gia này muốn tranh thủ thời cơ giết tận giường không?

Nhỏ đành vờ ngọ ngoạy cái đầu hai cái một cách yếu ớt, hai mắt dần mở ra.

Lão Thái y kia thấy nhỏ mở mắt, tay đang cầm kim châm cũng tùy tiện vứt sang một bên, lão nói: "Chà, may quá tỉnh rồi! Thần hôm nay tay hơi run, trong bụng cũng sợ châm vỡ huyệt tiểu thư."

Cố Tử Yên: "..."

Bắc Viễn: "..."

"Không... không cần châm đâu, ta say nắng thôi, đã khỏe hơn nhiều rồi."

Lão Thái y kia nở nụ cười cao thâm khó lường, đưa mắt nhìn Bắc Viễn.

Bắc Viễn cảm thấy ánh mắt của lão rất kỳ quái, bèn lên tiếng đổi chủ đề: "Chung Thái y hôm nay  chẩn mạch cho hoàng huynh, sức khỏe huynh ấy thế nào rồi?"

Chung Thái y lại nhớ lại tình cảnh lúc mình bị gọi đi.

Lão đang chẩn mạch cho đương kim thánh thượng thì tùy tùng của Vương gia tới đòi người.

Hoàng thượng nghe thấy thì sắc mặt tối đen.

"Khôn nhà dại chợ! Đưa Thái y riêng của hắn đến bắt mạch cho trẫm, còn chưa xem được mạch đã đòi người. Lão già nhà ngươi đi nói với hắn, trẫm hộc ra ba thau máu vì cái thứ nghịch đệ như hắn rồi."

Chung Thái y đưa tay lau mồ hôi, lão không biết có nên thuật lại lời này cho Vinh Vương gia nghe không?

"Hoàng thượng hôm nay thần sắc không tốt lắm, e là do tức giận quá độ." Lão nói.

Bắc Viễn gật đầu một cái, y nói: "Hoàng huynh lao lực vì triều chính, ngươi để lại đơn thuốc rồi đến trông nôm sức khỏe bệ hạ, đừng chọc giận người."

Chung Thái y giao đơn thuốc cho nha hoàn, dặn dò mấy câu rồi cung kính cáo lui.

Tiếp theo chính là tình trạng bốn mắt nhìn nhau.

Nha hoàn trong điện đã đi lấy thuốc, một số thì đun nước, đun thuốc, A Liên thì phải đứng bên ngoài hầu hạ không được vào trong.

Không khí ngột ngạt đến khó chịu.

"Chuyện ngày trước... ta... xin lỗi ngươi." Y quay mặt nhìn ra cửa sổ, nói khẽ đến mức như không.

Tuy y nói rất nhỏ nhưng Cố Tử Yên vẫn có thể nghe được. Nhỏ mở to đôi mắt, không tin vào tai mình lắm, y là đang xin lỗi.

Cố Tử Yên trước giờ không hay làm khó người khác, tính tình nhỏ so với Châu Ân Hoan thì rộng rãi hơn, dễ chịu hơn một chút, chỉ cần thấy đối phương đủ chân thành nhỏ sẽ không có cách nào kháng cự. Cố Tử Yên cũng biết rằng bản thân mình đã càn quấy mấy ngày qua.

"Ta không trách ngài nữa, lần trước ta cũng lỗ mãng rồi." Nhỏ lí nhí.

Bắc Viễn đứng dậy tiến tới trước mặt Cố Tử Yên, y chìa tay ra đưa cho nhỏ một cái lệnh bài.

Cố Tử Yên cầm lấy lệnh bài rồi nhìn y với ánh mắt khó hiểu.

"Lệnh bài này coi như bồi thường cho cô, là lệnh bài xuất cung một lần, hiệu lực trong ba ngày."

Hai mắt Cố Tử Yên sáng rực, trong lòng nhỏ gào lên một câu thời cơ đã tới. Nét mặt mệt mỏi lập tức biến mất thay vào đó là sự vui vẻ đến lạ. Có trời mới biết nhỏ muốn ra ngoài thế nào.

Bắc Viễn thấy Cố Tử Yên vui vẻ như thế, lương tâm y cũng được an ủi phần nào, y cảm thấy không còn gì để nói. Bắc viễn cáo từ một tiếng rồi quay lưng đi.

"Đa tạ! Đa tạ ngài đã cứu ta" Giọng nói khẽ như tan trong không khí.

Bắc Viễn vừa bước vài bước, y bỗng khựng lại một chút, khóe môi cong lên, y sải bước dài bước ra khỏi điện.

Hot

Comments

Phuong Pham

Phuong Pham

tui rất thích bộ này cười đau ruột luôn /Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm/

2023-11-29

4

Mọt Sách - giã từ

Mọt Sách - giã từ

bẩm bệ hạ hộc thêm một thau nữa cho tròn

2023-07-01

4

Mọt Sách - giã từ

Mọt Sách - giã từ

ha ha đọc đến đây cười quá trời
nhỡ đâm vào chj thì sao nhỉ?

2023-07-01

3

Toàn bộ
Chapter
1 Mở Đầu
2 Chương 1: Tỉnh Lại
3 Chương 2: Bắc Viễn
4 Chương 3: Tuyển Tú
5 Chương 4: Áo Cam Đào
6 Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7 Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8 Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9 Chương 8: Lệnh Bài
10 Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11 Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12 Chương 11: Cảnh Xuân
13 Chương 12: Xuất Thành
14 Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15 Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16 Chương 15: Có như nàng không?
17 Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18 Chương 17: Dưới đáy hồ
19 Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20 Chương 19: Đề thi đầu tiên
21 Chương 20: Sự cố bất ngờ
22 Chương 21: Món ăn bất ổn
23 Chương 22: Tính toán
24 Chương 23: Hộp son
25 Chương 24: Xích đu
26 Chương 25: Thị phạm
27 Chương 26: Bát cháo
28 Chương 27: Thủ phạm
29 Chương 28: Cẩm tú cầu
30 Chương 29: Trúng độc
31 Chương 30: Cấm túc
32 Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33 Chương 32: Phòng củi
34 Chương 33: Tóm gọn
35 Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36 Chương 35: Diễn xiếc
37 Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38 Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39 Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40 Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41 Chương 40: Thỏa thuận mới
42 Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43 Chương 42: Gấp ba
44 Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45 Chương 44: Vào rừng
46 Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47 Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48 Chương 47: Kề vai sát cánh
49 Chương 48: Cứu mạng
50 Chương 49: Treo ngược
51 Chương 50: Quả báo
52 Chương 51: Kết thúc tranh tài
53 Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54 Chương 53: Oan gia
55 Chương 54: Chanh mật ong
56 Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57 Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58 Chương 57: Thư mật
59 Chương 58: Lều Tây
60 Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61 Chương 60: Tày trời
62 Chương 61: Quỳ ba ngày
63 Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64 Chương 63: Không đi
65 Chương 64: Mưa tuôn
66 Chương 65: Chẩn mạch
67 Chương 66: Định tình
68 Chương 67: Dối gạt
69 Chương 68: Để nàng đi
70 Chương 69: Rời khỏi vi trường
71 Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72 Chương 71: Vua lì đòn
73 Chương 72: Phát giác
74 Chương 73: Đến thăm
75 Chương 74: Hưu thư
76 Chương 75: Uống rượu
77 Chương 76: Ghệ iu
78 Chương 77: Ngọt Ngào
79 Chương 78: Thành đôi
80 Chương 79: Diễn kịch
81 Chương 80: Lên kế hoạch
82 Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83 Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84 Chương 83: Sen ở Hương Liên
85 Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86 Chương 85: Cáu giận
87 Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88 Chương 87: Khai Yến
89 Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90 Chương 89: Ân điển
91 Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92 Chương 91: Phản chủ
93 Chương 92: Hỏi đáp
94 Chương 93: Hoàng cung
95 Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96 Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97 Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98 Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99 Chương 98: Bất Ngờ
100 Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101 Chương 100: Bệnh là giả
102 Chương 101: Chết Thay
103 Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104 Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105 Chương 104: Hoại Độc
106 Chương 105: Hai Tháng
107 Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108 Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109 Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110 Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111 Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112 Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113 Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114 Chương 113: Hứa Bách An
115 Chương 114: Đại Hôn
116 Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117 Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118 Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Mở Đầu
2
Chương 1: Tỉnh Lại
3
Chương 2: Bắc Viễn
4
Chương 3: Tuyển Tú
5
Chương 4: Áo Cam Đào
6
Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7
Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8
Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9
Chương 8: Lệnh Bài
10
Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11
Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12
Chương 11: Cảnh Xuân
13
Chương 12: Xuất Thành
14
Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15
Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16
Chương 15: Có như nàng không?
17
Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18
Chương 17: Dưới đáy hồ
19
Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20
Chương 19: Đề thi đầu tiên
21
Chương 20: Sự cố bất ngờ
22
Chương 21: Món ăn bất ổn
23
Chương 22: Tính toán
24
Chương 23: Hộp son
25
Chương 24: Xích đu
26
Chương 25: Thị phạm
27
Chương 26: Bát cháo
28
Chương 27: Thủ phạm
29
Chương 28: Cẩm tú cầu
30
Chương 29: Trúng độc
31
Chương 30: Cấm túc
32
Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33
Chương 32: Phòng củi
34
Chương 33: Tóm gọn
35
Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36
Chương 35: Diễn xiếc
37
Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38
Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39
Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40
Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41
Chương 40: Thỏa thuận mới
42
Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43
Chương 42: Gấp ba
44
Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45
Chương 44: Vào rừng
46
Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47
Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48
Chương 47: Kề vai sát cánh
49
Chương 48: Cứu mạng
50
Chương 49: Treo ngược
51
Chương 50: Quả báo
52
Chương 51: Kết thúc tranh tài
53
Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54
Chương 53: Oan gia
55
Chương 54: Chanh mật ong
56
Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57
Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58
Chương 57: Thư mật
59
Chương 58: Lều Tây
60
Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61
Chương 60: Tày trời
62
Chương 61: Quỳ ba ngày
63
Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64
Chương 63: Không đi
65
Chương 64: Mưa tuôn
66
Chương 65: Chẩn mạch
67
Chương 66: Định tình
68
Chương 67: Dối gạt
69
Chương 68: Để nàng đi
70
Chương 69: Rời khỏi vi trường
71
Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72
Chương 71: Vua lì đòn
73
Chương 72: Phát giác
74
Chương 73: Đến thăm
75
Chương 74: Hưu thư
76
Chương 75: Uống rượu
77
Chương 76: Ghệ iu
78
Chương 77: Ngọt Ngào
79
Chương 78: Thành đôi
80
Chương 79: Diễn kịch
81
Chương 80: Lên kế hoạch
82
Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83
Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84
Chương 83: Sen ở Hương Liên
85
Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86
Chương 85: Cáu giận
87
Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88
Chương 87: Khai Yến
89
Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90
Chương 89: Ân điển
91
Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92
Chương 91: Phản chủ
93
Chương 92: Hỏi đáp
94
Chương 93: Hoàng cung
95
Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96
Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97
Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98
Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99
Chương 98: Bất Ngờ
100
Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101
Chương 100: Bệnh là giả
102
Chương 101: Chết Thay
103
Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104
Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105
Chương 104: Hoại Độc
106
Chương 105: Hai Tháng
107
Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108
Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109
Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110
Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111
Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112
Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113
Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114
Chương 113: Hứa Bách An
115
Chương 114: Đại Hôn
116
Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117
Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118
Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play