Chương 12: Xuất Thành

Sáng hôm sau.

Châu Ân Hoan và Cố Tử Yên nhìn nhau, hai mắt thâm quầng, cảnh tượng đêm hôm qua đúng là chấn động, đã nhìn một lần thì không tài nào ngủ nổi nữa.

Lý Thái y đến bắt mạch cho hai nàng, dặn dò mấy câu rồi rời đi.

Châu Ân Hoan thầm nghĩ người này đúng là có thể dùng được, hắn chẩn mạch rất kỹ lưỡng, dặn dò chuẩn bị thuốc điều dưỡng chu đáo, là người khi được giúp đỡ một sẽ báo đáp mười.

Lý Bách trước khi rời khỏi còn đưa cho nàng một lọ thuốc bôi quầng thâm ở mắt, ngày bôi ba lần sẽ nhanh chóng mờ thâm.

Nàng kéo nhỏ lại bôi thuốc lên mắt, động tác bôi vừa kết thúc thì A Liên tiến vào.

"Thưa chủ tử, xe ngựa đã chuẩn bị xong." A Liên bẩm báo.

Cố Tử Yên gật đầu một cái.

A Tố lấy hai cái mũ có rèm che bên ngoài hầu hạ hai vị chủ tử đội.

Cái nón kia có vành to, lớp rèm rũ xuống che phủ khuôn mặt, người ngoài nhìn thoáng qua không thể thấy rõ mặt, A Tố còn cẩn thận dùng một lớp lụa mỏng che một nửa gương mặt hai vị chủ tử, đảm bảo không thể nhìn rõ dung nhan.

Nàng và nhỏ cân nhắc một lúc lâu thì quyết định không mang theo A Liên và A Tố, xuất cung không nên đi nhiều người, một phần vì nàng và nhỏ không phải người của thế giới này, mang theo hai tì nữ kia có nhiều chuyện nói ra sẽ bất tiện. Ngoài ra ở trong điện cần phải có người lo liệu sự cố phát sinh. Cho nên nàng và nhỏ nghĩ để hai tì nữ thân cận ở lại cũng là hợp tình hợp lý.

Trí nhớ của Cố Tử Yên về phương diện đi lại rất tốt ngoài ra còn có phu xe, một vài tùy tùng đi theo, chắc chắn hai người sẽ không bị lạc.

Châu Ân Hoan nhìn tới nhìn lui mấy lượt, nàng thấy xung quanh không có ai, trong lòng mới yên tâm leo lên xe ngựa cùng Cố Tử Yên. Nàng và nhỏ vẫn còn đóng vở kịch bất hòa, để người ngoài trong thấy hai người đi chung thế này thì không hay lắm.

Cỗ xe ngựa và một vài tùy tùng lẳng lặng rời khỏi hành cung.

Ở một khung trời khác.

Bắc Viễn ngồi trên xe ngựa, y trừng mắt nhìn chằm chằm người ngồi đối diện.

"Hoàng đế bệ hạ hôm nay không nghị sự ạ?"

Hắn uể oải ngã người dựa vào thành xe, hai mắt nhắm nghiền dưỡng thần.

Yên lặng một khoảng lâu, hắn mới cất giọng đáp lời Bắc Viễn.

"Ngươi muốn trẫm làm việc tới chết mới hả dạ đúng không? Trẫm muốn nghỉ một ngày cũng phải xin phép Vương gia nhà ngươi à?"

Bắc Viễn đưa mắt nhìn vị Hoàng thượng nào đó, bộ dạng lười nhác, uể oải, ra vẻ không màn chính sự, mở miệng là trách móc hờn dỗi. Y chắc chắn chín phần người này là trốn tấu chương không sai vào đâu được.

Y nhìn hắn một lúc lại mủi lòng, hắn gánh trên vai đại nghiệp thiên thu, đứng đầu một phương làm vua một cõi, hắn ôm giấc mộng của bao người nhưng đó không phải là giấc mộng hắn khát khao.

"Thần đệ không dám, chỉ là hoàng huynh nên ở trong điện tịnh dưỡng kẻo hao tốn sức lực ảnh hưởng long thể." Bắc Viễn dịu giọng.

Bắc Hải từ từ mở mắt, mắt y đón ánh sáng hơi nheo lại, rất nhanh sau đó đã mở to như bình thường, hắn nhướng mày nói: "Trẫm thân là thiên tử trách nhiệm trên vai là dân chúng thiên hạ, trẫm cải trang vi hành đi xem đời sống người dân thế nào, có khó khăn gì, giúp đỡ nước nhà thịnh vượng. Ở trong điện thì được cái tích sự gì?"

Bắc Viễn nghe mấy lời này trong lòng vô cùng xúc động, mặc dù hoàng huynh của y không cam tâm tình nguyện ngồi lên ngôi vua. Nhưng một khi hắn đã ngồi thì dốc hết ruột gan tận lực vì thiên hạ, nếu đã không làm thì thôi, một khi đã làm nhất định sẽ là Hoàng đế tốt nhất.

"Hoàng huynh nghĩ cho thiên hạ là phước phần của con dân." Y nói.

Nhưng mà có trời mới biết, mục đích của Trình Hải trong chuyến đi này là dàn xếp cho y một màn kịch hay.

Bắc Hải càng nghĩ càng phấn khích, khóe môi cong cong.

Bắc Viễn nhìn hắn, trong lòng tự nhủ là có điều gì không đúng lắm nhưng y lại không biết là điều gì.

Ánh mắt của Bắc Viễn dừng lại trên y phục khoác lên người Hoàng thượng, là một bộ thường phục hết sức bình thường, chất liệu vải vóc tầm thường, kiểu dáng trông giống na ná trang phục tùy tùng.

Y cau mày: "Hoàng thượng cải trang vi hành cũng không cần mặc những bộ y phục thô sơ như vậy, cải trang thành công tử thế gia cũng được mà."

"Trẫm thích."

"..."

Thanh Hạ hành cung là nơi tránh nắng của hoàng thất nên được xây dựng cách xa trung tâm vùng An Ly mục đích là đón được gió mát, an tĩnh tịnh dưỡng.

Châu Ân Hoan và Cố Tử Yên ngồi xe ngựa hơn một canh giờ mới đến được Thành An Ly.

Thành An Ly tuy không nhộn nhịp đông đúc như kinh thành nhưng cũng được xem là huyên náo, con người ở nơi đây vui vẻ, mộc mạc mang đến cho người khác cảm giác thân thiện, dễ gần.

Cỗ xe ngựa chậm rãi tiến vào thành, đời sống của nhân dân như một bức tranh sống động phủ trước mặt nàng, đây là hình ảnh đang tưởng tượng rất nhiều lần nhưng thế nào cũng không hình dung được. Khác hẳn với chốn phồn hoa đô thị của thế giới hiện đại, tiếng kèn xe inh ỏi được thay vào bằng một loạt âm thanh như tiếng cười của trẻ con, tiếng rao vang của đủ loại cửa hàng, tiếng xì xầm giữa người mua và kẻ bán. Bầu không khí nặng nề đủ loại tạp chất của thế kỷ XXI cũng được thay bằng bầu không khí trong trẻo, pha lẫn với hương thơm của món ngon, thi thoảng còn thoang thoảng mùi phấn thơm của các nàng khuê nữ yểu điệu lướt ngang qua. Huyên náo nhưng không ồn ào, bình yên nhưng không tĩnh lặng.

Châu Ân Hoan hơi thất thần, nàng nhấc váy nắm lấy tay Cố Tử Yên bước xuống xe ngựa.

Nàng lấy một hơi dài hít lấy hít đề bầu không khí trong trẻo này, hít đến khi lồng ngực căng phồng mới chịu thở ra.

Cố Tử Yên như tuy rằng lúc này người mất hồn nhưng đôi mắt sáng rực tựa như đã tìm thấy được một món đồ quý giá, nàng đoán là trong lòng của nhỏ đang tiếc hùi hụi vì thế giới này không có máy ảnh, nhỏ muốn chụp lại, chụp cho bằng hết những thứ đẹp đẽ này.

Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa tràn đến, mặt đất tựa hồ hơi rung chuyển, bụi đất từ vó ngựa bay lên mịt mù.

"Tránh ra!" Một tiếng kinh hô.

Hai bên đường, người dân buôn bán lập tức kéo hàng hóa sát vào trong, có người dùng tay áo che miệng ho vài tiếng vì bụi bay từ vó ngựa.

Châu Ân Hoan lúc này đã đứng sát bên đường, nàng quay qua quay lại thì không thấy bóng dáng nhỏ đâu, lúc này nàng mới tả hỏa ra là Cố Tử Yên còn đứng thẫn thờ nhìn phong cảnh.

Vó ngựa phi thẳng đến, dồn dập không khoan nhượng, cứ theo đà này Cố Tử Yên sẽ bị vó ngựa kia giẫm chết.

Châu Ân Hoan mặt mũi tái mét, hai chân bủn rủn, nàng đang đà định nhảy ra kéo nhỏ vào thì bóng dáng uy nghiêm cao ráo nhanh như chớp đã kéo được Cố Tử Yên vào trong, khoảnh khắc vó ngựa giẫm chân thật mạnh xuống đất vừa vặn vị trí của Cố Tử Yên, ruột gan của nàng như lộn hết ra ngoài.

May thay, Yên Yên nhà nàng lúc này đang yên ổn trong lòng người kia.

Nàng biết người đó là ai.

Đợi cơn hoảng loạn sợ hãi qua đi, cơn giận lại bùng cháy như ngọn đuốc tẩm dầu.

"Tên khốn kiếp kia! Ngươi cưỡi cỗ xe kiểu đó là sợ cửa mả đóng rồi không có chỗ cho ngươi nằm đúng không?" Châu Ân Hoan mất bình tĩnh, giận dữ quát ầm lên.

Cỗ xe ngựa kia đã dừng lại, phần xe gỗ theo quán tính mà nghiêng sang một bên, bánh xe để lại trên đất một vệt cong cong hơi lún xuống.

"Đều là lỗi tại hạ, tại hạ đáng chết, nhị vị tiểu thư không sao chứ?" Người nọ hơi chao đảo bước từ trên cỗ xe xuống.

Chapter
1 Mở Đầu
2 Chương 1: Tỉnh Lại
3 Chương 2: Bắc Viễn
4 Chương 3: Tuyển Tú
5 Chương 4: Áo Cam Đào
6 Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7 Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8 Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9 Chương 8: Lệnh Bài
10 Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11 Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12 Chương 11: Cảnh Xuân
13 Chương 12: Xuất Thành
14 Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15 Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16 Chương 15: Có như nàng không?
17 Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18 Chương 17: Dưới đáy hồ
19 Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20 Chương 19: Đề thi đầu tiên
21 Chương 20: Sự cố bất ngờ
22 Chương 21: Món ăn bất ổn
23 Chương 22: Tính toán
24 Chương 23: Hộp son
25 Chương 24: Xích đu
26 Chương 25: Thị phạm
27 Chương 26: Bát cháo
28 Chương 27: Thủ phạm
29 Chương 28: Cẩm tú cầu
30 Chương 29: Trúng độc
31 Chương 30: Cấm túc
32 Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33 Chương 32: Phòng củi
34 Chương 33: Tóm gọn
35 Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36 Chương 35: Diễn xiếc
37 Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38 Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39 Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40 Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41 Chương 40: Thỏa thuận mới
42 Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43 Chương 42: Gấp ba
44 Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45 Chương 44: Vào rừng
46 Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47 Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48 Chương 47: Kề vai sát cánh
49 Chương 48: Cứu mạng
50 Chương 49: Treo ngược
51 Chương 50: Quả báo
52 Chương 51: Kết thúc tranh tài
53 Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54 Chương 53: Oan gia
55 Chương 54: Chanh mật ong
56 Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57 Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58 Chương 57: Thư mật
59 Chương 58: Lều Tây
60 Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61 Chương 60: Tày trời
62 Chương 61: Quỳ ba ngày
63 Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64 Chương 63: Không đi
65 Chương 64: Mưa tuôn
66 Chương 65: Chẩn mạch
67 Chương 66: Định tình
68 Chương 67: Dối gạt
69 Chương 68: Để nàng đi
70 Chương 69: Rời khỏi vi trường
71 Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72 Chương 71: Vua lì đòn
73 Chương 72: Phát giác
74 Chương 73: Đến thăm
75 Chương 74: Hưu thư
76 Chương 75: Uống rượu
77 Chương 76: Ghệ iu
78 Chương 77: Ngọt Ngào
79 Chương 78: Thành đôi
80 Chương 79: Diễn kịch
81 Chương 80: Lên kế hoạch
82 Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83 Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84 Chương 83: Sen ở Hương Liên
85 Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86 Chương 85: Cáu giận
87 Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88 Chương 87: Khai Yến
89 Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90 Chương 89: Ân điển
91 Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92 Chương 91: Phản chủ
93 Chương 92: Hỏi đáp
94 Chương 93: Hoàng cung
95 Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96 Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97 Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98 Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99 Chương 98: Bất Ngờ
100 Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101 Chương 100: Bệnh là giả
102 Chương 101: Chết Thay
103 Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104 Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105 Chương 104: Hoại Độc
106 Chương 105: Hai Tháng
107 Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108 Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109 Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110 Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111 Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112 Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113 Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114 Chương 113: Hứa Bách An
115 Chương 114: Đại Hôn
116 Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117 Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118 Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Mở Đầu
2
Chương 1: Tỉnh Lại
3
Chương 2: Bắc Viễn
4
Chương 3: Tuyển Tú
5
Chương 4: Áo Cam Đào
6
Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7
Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8
Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9
Chương 8: Lệnh Bài
10
Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11
Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12
Chương 11: Cảnh Xuân
13
Chương 12: Xuất Thành
14
Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15
Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16
Chương 15: Có như nàng không?
17
Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18
Chương 17: Dưới đáy hồ
19
Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20
Chương 19: Đề thi đầu tiên
21
Chương 20: Sự cố bất ngờ
22
Chương 21: Món ăn bất ổn
23
Chương 22: Tính toán
24
Chương 23: Hộp son
25
Chương 24: Xích đu
26
Chương 25: Thị phạm
27
Chương 26: Bát cháo
28
Chương 27: Thủ phạm
29
Chương 28: Cẩm tú cầu
30
Chương 29: Trúng độc
31
Chương 30: Cấm túc
32
Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33
Chương 32: Phòng củi
34
Chương 33: Tóm gọn
35
Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36
Chương 35: Diễn xiếc
37
Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38
Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39
Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40
Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41
Chương 40: Thỏa thuận mới
42
Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43
Chương 42: Gấp ba
44
Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45
Chương 44: Vào rừng
46
Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47
Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48
Chương 47: Kề vai sát cánh
49
Chương 48: Cứu mạng
50
Chương 49: Treo ngược
51
Chương 50: Quả báo
52
Chương 51: Kết thúc tranh tài
53
Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54
Chương 53: Oan gia
55
Chương 54: Chanh mật ong
56
Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57
Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58
Chương 57: Thư mật
59
Chương 58: Lều Tây
60
Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61
Chương 60: Tày trời
62
Chương 61: Quỳ ba ngày
63
Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64
Chương 63: Không đi
65
Chương 64: Mưa tuôn
66
Chương 65: Chẩn mạch
67
Chương 66: Định tình
68
Chương 67: Dối gạt
69
Chương 68: Để nàng đi
70
Chương 69: Rời khỏi vi trường
71
Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72
Chương 71: Vua lì đòn
73
Chương 72: Phát giác
74
Chương 73: Đến thăm
75
Chương 74: Hưu thư
76
Chương 75: Uống rượu
77
Chương 76: Ghệ iu
78
Chương 77: Ngọt Ngào
79
Chương 78: Thành đôi
80
Chương 79: Diễn kịch
81
Chương 80: Lên kế hoạch
82
Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83
Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84
Chương 83: Sen ở Hương Liên
85
Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86
Chương 85: Cáu giận
87
Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88
Chương 87: Khai Yến
89
Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90
Chương 89: Ân điển
91
Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92
Chương 91: Phản chủ
93
Chương 92: Hỏi đáp
94
Chương 93: Hoàng cung
95
Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96
Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97
Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98
Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99
Chương 98: Bất Ngờ
100
Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101
Chương 100: Bệnh là giả
102
Chương 101: Chết Thay
103
Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104
Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105
Chương 104: Hoại Độc
106
Chương 105: Hai Tháng
107
Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108
Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109
Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110
Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111
Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112
Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113
Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114
Chương 113: Hứa Bách An
115
Chương 114: Đại Hôn
116
Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117
Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118
Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play