Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải

Hoàng đế bệ hạ đi dạo một phen, nào ngờ đi từ xa đã nghe tiếng ồn ào, hắn nhận ra trong đó rõ ràng là có sự góp giọng của lão tam nhà hắn.

Đang buồn chán gặp ngay náo nhiệt.

Tội gì không xem?

Hắn và Nguyễn công công đứng nép một bên, ẩn mình sau một cái cây to. Hoàng thượng nghe thấy một loạt tiếng động, nào là tiếng chửi bậy, tiếng cãi nhau, còn có một tiếng ùm của vật rơi xuống nước, phải nói là rất phong phú.

Dựa vào những tiếng động trên, hắn biết rõ là chuyện gì đang xảy ra.

Náo nhiệt này cũng hấp dẫn quá rồi.

Giờ đây, Bắc Viễn đã rời đi. Niềm vui cũng không còn, hắn đứng chắp tay ngắm mặt hồ lóng lánh một chút rồi định rời đi.

Ngay lúc hắn định dời tầm mắt, thì một bóng dáng màu cam đào xuất hiện.

Bóng dáng đó thập thò, lén lút, ngó nghiêng đủ kiểu nhìn thế nào cũng thấy khả nghi.

Màu sắc tươi tắn đó khiến hắn lập tức nhận ra, hình ảnh cô nương bừng sáng trong ánh nắng lướt qua tâm trí hắn như một làn gió xuân thổi bay những ngày buồn chán.

Dáng vẻ khả nghi kia khiến hắn mười phần tò mò, hắn nhìn xuống y phục mình mặc. Thường phục màu vàng nhạt, đơn giản quá mức. Thoạt nhìn không giống y phục Hoàng đế. Vì thế hắn rảo bước tiến về phía kẻ kia.

Châu Ân Hoan lúc này.

Nàng ôm chiếc áo choàng của Bắc Viễn quay lại bờ hồ Hương Liên.

Sở dĩ chuyện nữ tử ướt sũng người trước mặt nam nhân là thất trinh, thanh danh gần như tổn hại tuyệt đối.

Chiếc áo choàng này của Vinh Vương gia tuy lớn, che phủ tốt nhưng không thể choàng trước mặt người khác. Càng không thể để người khác biết được chuyện này, nếu không Yên Yên làm sao sống nổi ở cái thời đại này. Còn chưa kể chuyện tú nữ thất trinh đến tai Hoàng thượng sẽ trở nên kinh thiên động địa thế nào?

Chuyện lần trước Yên Yên được Vinh Vương gia cứu lên vốn là chuyện bất đắc dĩ, có thể ậm ừ cho qua.

Còn chuyện hôm nay thì...

Châu Ân Hoan không dám nghĩ nhiều nữa, nàng nhúng chiếc áo choàng xuống nước làm cho nó ướt mem rồi nhìn trái nhìn phải, khẳng định không có ai mới vờ vớt chiếc áo choàng lên làm như thể là mình vô tình vớt được.

Nàng đứng dậy, tay cầm áo choàng xoay người định đi.

Đập vào mắt nàng là bóng dáng màu vàng đứng lù lù phía sau khiến nàng giật bắn người, áo choàng trên tay cũng rơi xuống đất.

"Tiểu thư, cho tại hạ mạo muội hỏi một chút. Tại hạ lần đầu đến đây vô tình đi lạc, xung quanh lại không có ai cho nên không biết nơi đây là nơi nào?" Bắc Hải nhẹ nhàng nói.

Nguyễn công công nấp sau bụi cây nghe được mấy lời này, trong lòng thầm nghĩ.

Hoàng thượng à! Cách làm quen này thật ấu trĩ.

Nàng thở phào một hơi, hóa ra là người lạc đường, tương đối không nguy hiểm.

Nàng cúi xuống nhặt chiếc áo, phủi phủi mấy cái mới đứng dậy trả lời: "Đây là hồ Hương Liên, lối ra vào hơi khó nhớ. Chẳng trách công tử không nhớ đường, ta dẫn công tử ra."

Bắc Hải nở ra một nụ cười ôn hòa, khẽ nói: "Vậy thì tốt quá, đa tạ tiểu thư."

Nói đoạn hắn đưa mắt nhìn chiếc áo choàng trên tay nàng rồi nói tiếp: "Chiếc áo choàng này... là của tiểu thư sao?"

"Không... không phải, ta vô tình vớt được thôi." Châu Ân Hoan vội đáp.

Bắc Hải ồ lên một tiếng.

Nheo mắt nhìn chiếc áo choàng.

Hành động này của hắn khiến Châu Ân Hoan bật chế độ cảnh giác, nàng nhìn chằm chằm vào hắn.

Hoàng đế bệ hạ thấy nàng thay đổi thái độ, vội nói: "Chẳng giấu gì tiểu thư, đây là áo choàng của chủ nhân tại hạ, không biết vì sao lại rơi xuống hồ để tiểu thư vớt được."

Nguyễn công công ở phía sau bụi cây lại thầm nghĩ.

Hoàng thượng ơi! Thân phận này quá thấp kém rồi.

Châu Ân Hoan nghe hắn nói hắn chính là tùy tùng của Bắc Viễn, nàng vui vẻ hơn hẳn.

Vốn dĩ đang tìm cách trả lại áo cho Vinh Vương gia, ngờ đâu lại gặp được tùy tùng của y.

Quả là thuận lợi.

"Ồ, chiếc áo này ta vô tình vớt được thôi. Còn chủ nhân của công tử làm rơi như thế nào ta không biết. Công tử mang chiếc áo này trả lại cho chủ nhân ngài đi, biết đâu sẽ được thưởng." Châu Ân Hoan cười tít mắt, dúi cái áo vào tay hắn.

Hắn cười cười trong bụng lại nghĩ.

Trẫm nhổ vào!

Trẫm cần tên hỗn đản đó ban thưởng à?

Tuy trong lòng khạc nhổ mười lần nhưng ngoài mặt hắn vẫn vui vẻ đáp một chữ được.

"Chúng ta đi thôi!" Nàng tiến lên phía trước dẫn đường cho hắn.

Bắc Hải bước theo sau, bước đi không nhanh không chậm, cách nàng ba bước chân.

Hoàng thượng nhìn bóng lưng của nàng, thẳng tắp thanh tao, dù là bước ngắn hay bước dài đều toát lên khí chất danh giá. Chẳng hiểu sao càng nhìn càng thấy hài hòa.

Thấy bầu không khí yên lặng quá mức.

Châu Ân Hoan mở lời trước.

"Chẳng hay danh xưng của công tử là gì? Công tử giúp ta trả lại áo choàng sau này có cơ hội hậu tạ."

"Tại hạ tên Trình Hải, tiểu thư gọi một tiếng A Hải là được rồi. Không cần khách sáo xa cách." Hắn nói xong khóe môi cũng cong cong.

Nguyễn công công đi theo hắn, nấp sau mấy góc cây, trong bụng lại thầm nghĩ lần ba.

Hoàng thượng hỡi! Gọi như vậy có hơi buồn nôn.

Nàng ừ một cái rồi thôi.

"Chẳng hay quý danh của tiểu thư là gì? Hình như người là tú nữ." Hắn lên tiếng.

Trong lòng  Châu Ân Hoan đang muốn đi nhanh về xem tình trạng của Cố Tử Yên, cũng không có tâm tư giấu giếm thân phận, người kia hỏi gì nàng cũng đáp nấy.

"Ta là Châu Ân Hoan, là tú nữ." Nàng nói xong thì dừng bước.

Vốn định gọi người kia là A Hải nhưng có vẻ gọi như thế là thân mật quá mức, lời tới cổ họng lại nuốt ngược vào.

"Trình Hải, chúng ta đã ra khỏi hồ Hương Liên rồi, ta phải về trông tỷ tỷ. Ngươi đi tìm chủ nhân đi, ta đi đây." Nàng nói, vừa dứt lời liền rẽ sang phải đi thẳng một mạch không nhìn hắn lấy một cái.

Hắn cũng dừng bước, dõi theo bóng nàng.

"Châu Ân Hoan." Hắn lẩm bẩm.

Là con gái của lão già Thừa tướng đây mà, hằng ngày thượng triều nước bọt của lão ta văng nhiều nhất. Nữ nhi của lão cũng xem như là có cá tính.

Nguyễn công công thấy nàng đi khuất, mới lù lù bước ra, cung kính đứng phía sau hắn.

"Hoàng thượng, người nhìn trúng vị hiểu thư đó rồi sao? Người nhanh chóng về lấy trâm phượng cài lên cho nàng ấy đi. Đánh nhanh thắng nhanh, trăm trận trăm thắng." Nguyễn công công háo hức.

Vị chủ tử này tâm tính quái gở, thái độ lúc nào cũng hờ hững cợt nhả, rất khó hầu hạ. Biết đâu lấy được vợ rồi tâm tính thay đổi đến lúc đó công công hắn đây hầu hạ cũng dễ dàng hơn.

Vì thế Nguyễn Phúc đương nhiên phải xông xáo đốc thúc chủ tử lập hậu.

Vị Hoàng thượng nào đó ngáp một cái rồi uể oải nói: "Rảnh rỗi trêu đùa chút thôi."

Hắn ném cái áo trong tay cho Nguyễn công công.

"Vứt cái này đến chỗ tên nghịch đệ kia đi."

Hắn bước đi trước.

Nguyễn công công theo sau.

Cả hai dần khuất bóng cuối con đường.

Lúc này sau một gốc cây to lớn, một người nhẹ nhàng bước ra, tất cả mọi chuyện đều thu vào trong mắt người đó.

Hot

Comments

Hana🌻

Hana🌻

Tử Cấm Thành của ngài cũng thật có nhiều người hóng chuyện🤣

2023-12-02

4

hy.huen

hy.huen

ngonn

2023-07-04

0

iu.

iu.

để hoàng thượng biết là xong luôn đấy:)

2023-07-03

6

Toàn bộ
Chapter
1 Mở Đầu
2 Chương 1: Tỉnh Lại
3 Chương 2: Bắc Viễn
4 Chương 3: Tuyển Tú
5 Chương 4: Áo Cam Đào
6 Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7 Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8 Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9 Chương 8: Lệnh Bài
10 Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11 Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12 Chương 11: Cảnh Xuân
13 Chương 12: Xuất Thành
14 Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15 Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16 Chương 15: Có như nàng không?
17 Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18 Chương 17: Dưới đáy hồ
19 Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20 Chương 19: Đề thi đầu tiên
21 Chương 20: Sự cố bất ngờ
22 Chương 21: Món ăn bất ổn
23 Chương 22: Tính toán
24 Chương 23: Hộp son
25 Chương 24: Xích đu
26 Chương 25: Thị phạm
27 Chương 26: Bát cháo
28 Chương 27: Thủ phạm
29 Chương 28: Cẩm tú cầu
30 Chương 29: Trúng độc
31 Chương 30: Cấm túc
32 Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33 Chương 32: Phòng củi
34 Chương 33: Tóm gọn
35 Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36 Chương 35: Diễn xiếc
37 Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38 Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39 Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40 Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41 Chương 40: Thỏa thuận mới
42 Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43 Chương 42: Gấp ba
44 Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45 Chương 44: Vào rừng
46 Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47 Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48 Chương 47: Kề vai sát cánh
49 Chương 48: Cứu mạng
50 Chương 49: Treo ngược
51 Chương 50: Quả báo
52 Chương 51: Kết thúc tranh tài
53 Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54 Chương 53: Oan gia
55 Chương 54: Chanh mật ong
56 Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57 Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58 Chương 57: Thư mật
59 Chương 58: Lều Tây
60 Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61 Chương 60: Tày trời
62 Chương 61: Quỳ ba ngày
63 Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64 Chương 63: Không đi
65 Chương 64: Mưa tuôn
66 Chương 65: Chẩn mạch
67 Chương 66: Định tình
68 Chương 67: Dối gạt
69 Chương 68: Để nàng đi
70 Chương 69: Rời khỏi vi trường
71 Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72 Chương 71: Vua lì đòn
73 Chương 72: Phát giác
74 Chương 73: Đến thăm
75 Chương 74: Hưu thư
76 Chương 75: Uống rượu
77 Chương 76: Ghệ iu
78 Chương 77: Ngọt Ngào
79 Chương 78: Thành đôi
80 Chương 79: Diễn kịch
81 Chương 80: Lên kế hoạch
82 Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83 Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84 Chương 83: Sen ở Hương Liên
85 Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86 Chương 85: Cáu giận
87 Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88 Chương 87: Khai Yến
89 Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90 Chương 89: Ân điển
91 Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92 Chương 91: Phản chủ
93 Chương 92: Hỏi đáp
94 Chương 93: Hoàng cung
95 Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96 Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97 Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98 Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99 Chương 98: Bất Ngờ
100 Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101 Chương 100: Bệnh là giả
102 Chương 101: Chết Thay
103 Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104 Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105 Chương 104: Hoại Độc
106 Chương 105: Hai Tháng
107 Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108 Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109 Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110 Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111 Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112 Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113 Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114 Chương 113: Hứa Bách An
115 Chương 114: Đại Hôn
116 Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117 Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118 Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Mở Đầu
2
Chương 1: Tỉnh Lại
3
Chương 2: Bắc Viễn
4
Chương 3: Tuyển Tú
5
Chương 4: Áo Cam Đào
6
Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7
Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8
Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9
Chương 8: Lệnh Bài
10
Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11
Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12
Chương 11: Cảnh Xuân
13
Chương 12: Xuất Thành
14
Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15
Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16
Chương 15: Có như nàng không?
17
Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18
Chương 17: Dưới đáy hồ
19
Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20
Chương 19: Đề thi đầu tiên
21
Chương 20: Sự cố bất ngờ
22
Chương 21: Món ăn bất ổn
23
Chương 22: Tính toán
24
Chương 23: Hộp son
25
Chương 24: Xích đu
26
Chương 25: Thị phạm
27
Chương 26: Bát cháo
28
Chương 27: Thủ phạm
29
Chương 28: Cẩm tú cầu
30
Chương 29: Trúng độc
31
Chương 30: Cấm túc
32
Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33
Chương 32: Phòng củi
34
Chương 33: Tóm gọn
35
Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36
Chương 35: Diễn xiếc
37
Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38
Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39
Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40
Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41
Chương 40: Thỏa thuận mới
42
Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43
Chương 42: Gấp ba
44
Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45
Chương 44: Vào rừng
46
Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47
Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48
Chương 47: Kề vai sát cánh
49
Chương 48: Cứu mạng
50
Chương 49: Treo ngược
51
Chương 50: Quả báo
52
Chương 51: Kết thúc tranh tài
53
Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54
Chương 53: Oan gia
55
Chương 54: Chanh mật ong
56
Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57
Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58
Chương 57: Thư mật
59
Chương 58: Lều Tây
60
Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61
Chương 60: Tày trời
62
Chương 61: Quỳ ba ngày
63
Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64
Chương 63: Không đi
65
Chương 64: Mưa tuôn
66
Chương 65: Chẩn mạch
67
Chương 66: Định tình
68
Chương 67: Dối gạt
69
Chương 68: Để nàng đi
70
Chương 69: Rời khỏi vi trường
71
Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72
Chương 71: Vua lì đòn
73
Chương 72: Phát giác
74
Chương 73: Đến thăm
75
Chương 74: Hưu thư
76
Chương 75: Uống rượu
77
Chương 76: Ghệ iu
78
Chương 77: Ngọt Ngào
79
Chương 78: Thành đôi
80
Chương 79: Diễn kịch
81
Chương 80: Lên kế hoạch
82
Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83
Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84
Chương 83: Sen ở Hương Liên
85
Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86
Chương 85: Cáu giận
87
Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88
Chương 87: Khai Yến
89
Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90
Chương 89: Ân điển
91
Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92
Chương 91: Phản chủ
93
Chương 92: Hỏi đáp
94
Chương 93: Hoàng cung
95
Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96
Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97
Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98
Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99
Chương 98: Bất Ngờ
100
Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101
Chương 100: Bệnh là giả
102
Chương 101: Chết Thay
103
Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104
Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105
Chương 104: Hoại Độc
106
Chương 105: Hai Tháng
107
Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108
Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109
Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110
Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111
Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112
Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113
Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114
Chương 113: Hứa Bách An
115
Chương 114: Đại Hôn
116
Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117
Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118
Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play