Chương 11: Cảnh Xuân

Châu Ân Hoan về tới Hoa Hiên Điện đã thấy Cố Tử Yên đứng khoanh tay chờ nàng, vẻ mặt của nhỏ y hệt như đao phủ sắp chém chết tội nhân.

Nàng rùng mình một cái rồi giả lả chạy đến bên cạnh nhỏ.

"Cố tỷ tỷ tỉnh lại rồi ư? Thái y của Vương gia thật là lợi hại."

Cố Tử Yên nheo mắt nhìn nàng một lượt, nhỏ nói: "Ta nghĩ nếu mà ngươi có cái đuôi chắc cũng vẫy được mấy chục cái rồi."

Nàng dắt nhỏ vô trong, ân cần hỏi: "Có bị ấn nhân trung hay là châm cứu không?"

Cố Tử Yên lườm nàng một cái không thèm trả lời.

A Tố từ mọi nơi trong hành cung quay về, dâng cho nàng một tờ giấy dài, trên đó ghi chi chít tên họ và hoàn cảnh từng người, còn có cả địa chỉ.

"Nô tì đã chọn qua, đây là những người lai lịch trong sạch, hoàn cảnh thảm thương có thể dùng." A Tố nói.

Nàng nhìn qua một lượt những cái tên cũng hoàn cảnh của họ, người nào cũng là nghịch cảnh, người thì thiếu nợ ngập đầu, người thì phụ mẫu bệnh nặng, người thì bệnh tật không dứt. Kết quả này rất vừa ý nàng, muốn có người tốt để dùng đương nhiên phải cho họ lợi ích trước để họ nợ một cái ân tình thì mọi chuyện dễ nói hơn rất nhiều. Than ấm trong mùa đông, ra tay cứu giúp lúc khó khăn nhất chính là điểm mấu chốt lấy được lòng trung thành.

Nàng đưa tờ giấy cho A Tố.

"Ngươi gửi cái này đến phụ thân ta, nhờ cha chiếu cố từng người bọn họ."

"Mang đến Cố phủ một nửa danh sách, cũng đừng quên nhắc nhở bọn họ, sau khi nhận ân tình hãy nhớ chủ tử của bọn họ là ai." Cố Tử Yên lúc này mới lên tiếng.

A Tố dạ vâng một lát rồi xoay người làm việc ngay.

"Hoan Hoan, tất cả cung nhân trong cái sớ đó rất nhiều, có phải chúng ta cần nhiều người quá rồi không?" Nhỏ hơi nghiêng nghiêng đầu hỏi nàng.

Nàng lắc đầu đáp lời nhỏ: "Không nhiều, chúng ta không chỉ dùng người để lấy tin mà còn dùng để tung tin nữa, người càng nhiều thông tin lan càng rộng, biến thể càng ly kỳ."

Nhỏ gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi moi trong tay áo ra một tấm lệnh bài đẩy về phía nàng.

"Ân công cho ngươi kim bài miễn tử hả?" Châu Ân Hoan nhìn nhìn cái lệnh bài kia.

Cố Tử Yên xùy một tiếng.

"Dễ ăn của ngoại lắm! Cái lệnh bài kia có thể dùng để xuất thành một lần, hiệu lực trong vòng ba ngày." Nhỏ nói.

Châu Ân Hoan ồ lên một tiếng, trong bụng nàng nghĩ cái kế hoạch lúc sáng bàn với Trình Hải nếu đổi địa điểm thực hiện thì càng tuyệt.

Nàng cầm lệnh bài khắc chữ Vinh lên ngắm nghía một lát rồi đặt xuống.

"Ngươi định khi nào xuất thành?" Nàng hỏi.

Cố Tử Yên cắn một cái bánh điểm tâm, miệng nhỏ nhai nhồm nhoàm, tay chóng lên má.

"Ta tính xong xuôi hết rồi, sáng mai chúng ta đi ở bên ngoài cả một ngày đến tối mới về."

Thời gian cả một ngày ở bên ngoài khá dài, trong lòng nàng có chút lo lắng: "Tú nữ xuất cung là chuyện không hay, Vương gia đảm bảo sao?"

Nghe nàng nhắc tới Vương gia nhỏ mới nghĩ tới người này, y đã đưa lệnh bài cho nhỏ thì xem như là bảo đảm cho nhỏ rồi, nhỏ không tin là y làm việc mà không tính đường lui. Chuyện thi thố hay gặp mặt Hoàng thượng cũng chưa có động tĩnh gì, lúc này tú nữ không phải là tâm điểm, hai vị tú nữ một ngày ở trong điện dưỡng bệnh cũng chẳng có mấy người quan tâm.

"Ta nghĩ là hắn đảm bảo, có bất trắc gì cứ đổ tội cho tên đáng ghét đó đi." Cố Tử Yên trả lời một câu rất vô lương tâm.

"..."

Nửa đêm canh ba.

Châu Ân Hoan đang ngủ say như chết thì bị Cố Tử Yên kéo dậy cho bằng được.

"Hoan Hoan à, chúng ta đi dạo vườn Ngọc Uyển đi." Cố Tử Yên kéo kéo tay nàng.

Châu Ân Hoan tức tối nghiến răng nghiến lợi càm ràm: "Ta đá chết đồ khốn kiếp nhà ngươi! Nửa đêm đi dạo ngươi muốn dạo quỷ môn quan à?"

"Ây da, Châu muội muội, hai chúng ta là tỷ muội tốt, ta đi dạo tất nhiên phải có ngươi đi theo, đó là nghĩa tình đó." Nhỏ vừa nói vừa cười hề hề.

Nàng bực dọc ngồi bật dậy, chỉ tay vào mặt của nhỏ gào lên: "Chứ không phải là ngươi nôn nóng ngày mai được đi chơi mà ngủ không được à? Không phải ngươi sợ ma sợ quỷ nên không dám đi một mình à? Ta nói ngươi hay ngươi chính là ma quỷ đấy! Ngươi còn sợ đồng loại cơ à?"

Cố Tử Yên bỏ ngoài tai mấy lời mắng nhiếc của nàng, nhỏ híp mắt cười nói: "Tỉnh ngủ rồi sao? Chúng ta đi dạo thôi."

"..."

Châu Ân Hoan cũng hết cách đành lết xuống giường hậm hực đi theo nhỏ.

Cả hai người ngáp ngắn ngáp dài lay lắt đi đến vườn Ngọc Uyển, tuy là ban đêm đèn trong hành cung được thắp vô số đèn đóm nhưng mà cái vườn hoa chết tiệt kia mấy ngọn đèn kia số lượng giảm đáng kể, hầu như ánh sáng ở đây là do ánh trăng rọi vào. Cảnh vật trong vườn mờ mờ ảo ảo, không khí thì lạnh băng băng.

Châu Ân Hoan vừa đi vừa ngủ gục, nàng cảm nhận được nhiệt độ buổi đêm lạnh giá mà giật mình tỉnh giấc.

"Ôi ôi! Ta xuyên tới tầng địa ngục nào rồi?"

Cố Tử Yên vỗ lưng nàng một cái đau điếng.

"Ngươi tỉnh lại cho ta! Nhìn xem đi dạo như thế này có phải là mới lạ lắm không?"

Nàng trừng mắt nhìn nhỏ như hận không thể gõ vào cái bẹ sườn của nhỏ lập tức.

Châu Ân Hoan ú ớ, nàng toan miệng mắng Cố Tử Yên mấy cái bỗng có tiếng động lạ lẫm khiến nàng im bặt.

"Ưm... a... a..." Tiếng kêu mị hoặc của ai đó phát ra the thé.

Châu Ân Hoan và Cố Tử Yên trố mắt nhìn nhau.

"Hoan Hoan, ngươi có nghe tiếng... tiếng con gì kêu không?" Cố Tử Yên hoang mang hỏi nàng.

Châu Ân Hoan không đáp, nàng kéo tay của nhỏ chầm chậm lén lút đến gần nơi phát ra tiếng kêu kia.

"Hoàng... thượng... chậm đã... nô tì... nô tì... a..."

Đó chính là tiếng kêu khi nữ nhân hoan ái, vừa mị hoặc vừa kích thích pha lẫn một chút câu dẫn.

Nửa đêm nửa hôm, vườn Ngọc Uyển lại thanh vắng, chỗ mờ chỗ ảo chỉ có ánh trăng soi sáng. Nữ tử kia mặc y phục cung nữ, trời khá tối nên nàng nhìn không rõ được gương mặt. Cô ta nằm ngửa dưới mặt đất, cả người không dính một mảnh vải, những chỗ nên cong thì rất cong, những chỗ nên phẳng thì phẳng băng, phải nói là thân hình khá chuẩn.

Còn người cùng cô ta đẩy đưa thì sao?

Nam tử này được ánh trăng chiếu sáng thấy rõ từng đường từng nét trên gương mặt, đường nét rõ ràng trông dễ nhìn, khí chất lúc này không nên đề cập tới, mặt trắng trẻo hai bên má có chút ửng hồng hẳn là do thân mật, thân hình cường tráng, động tác thì...

Ây da, mấy cái này không dành cho trẻ em.

Không kể, không kể.

"Linh nhi ngoan, trẫm giúp nàng thoải mái." Tên kia phát ra chất giọng khàn khàn cũng mị hoặc không kém tiếng kêu kia là bao.

Châu Ân Hoan mặt mũi tỉnh bơ, nhìn chằm chằm vào cảnh xuân trước mắt, nàng đưa tay che mắt Cố Tử Yên rồi thản nhiên nói: "Yên Yên, chuyện này phi lễ chúng ta chớ nhìn."

"Ngươi nói chớ nhìn tại sao mắt ngươi sáng quắc như thế hả?" Nhỏ gạt tay nàng ra rồi lấy trong tay áo một túi gì đó nhét vào tay nàng, nói: "Cắn đi, cắn đi."

Nàng nhìn cái gói mờ mờ ảo ảo trong tay, rồi nhìn nhỏ.

"Cái gì đây? Ngươi bảo ta cắn chất cấm lúc này hả? Kiểu hưởng thụ này phạm pháp đấy!"

Nhỏ nhìn nàng với vẻ mặt ghét bỏ rồi nói: "Là hạt hướng dương, hóng chuyện phải cắn hạt mới đúng bài bản."

"..."

Nàng cũng không biết phải mô tả tình huống tối nay như thế nào.

Xa xa trong vườn hoa một đôi nam nữ điên cuồng triền miên, gần gần nơi đó có hai khán giả cắn hạt theo dõi bọn họ diễn cảnh.

Khoan khoan!

Nam tử kia xưng là trẫm, cung nữ kia gọi y là Hoàng thượng.

Đây là thị tẩm trong truyền thuyết ư?

Nàng đã đọc mấy chục quyển ngôn tình cung đình, cung đấu rồi, cũng đã xem ít nhiều bộ phim cổ trang nổi tiếng nhưng đây là lần đầu tiên thấy cảnh thị tẩm đời thật như thế này, vị Hoàng thượng kia cũng quá gấp rồi.

"Con mẹ nó! Có phòng, có tẩm điện không vào, lăn ra đây đóng mấy cảnh bỏng mắt này, thật khó coi." Cố Tử Yên phun vỏ hạt hướng dương sang một bên, lên tiếng chỉ trích.

"Ngươi ngây ngô quá, ngươi nhìn xem chỗ hoang vắng, gió mát trăng thanh, mờ ảo. Đây là tình thú đó, cảm giác kích thích phải hơn hẳn lúc trong tẩm điện rồi." Nàng cắn hạt hướng dương rồi giải thích cho nhỏ hiểu, nàng lại nói "Ngươi xem tư thế này đã một khắc rồi, chán chết đi được."

"Ta sang bên đó bảo hai người họ đổi kiểu." Châu Ân Hoan thản nhiên nói, nàng còn xắn tay áo chuẩn bị rẽ lá nhảy ra.

"..."

Cố Tử Yên cảm thấy Châu Ân Hoan nhất định sẽ nhảy ra thật, nhỏ vội vàng kéo tay nàng bỏ đi. Nếu nàng thật sự nhảy ra đó khuyên bọn họ đổi tư thế, thì thật sự bọn họ sẽ đổi.

Đổi từ tư thế hoan ái thành tư thế quăng lệnh bài xuống đất, hô to một tiếng: "Chém đầu!"

Hot

Comments

tvt

tvt

tui cx muốn hóng ké

2023-11-28

2

hy.huen

hy.huen

quá trời quá đất v

2023-07-04

2

hy.huen

hy.huen

🤭🤭

2023-07-04

0

Toàn bộ
Chapter
1 Mở Đầu
2 Chương 1: Tỉnh Lại
3 Chương 2: Bắc Viễn
4 Chương 3: Tuyển Tú
5 Chương 4: Áo Cam Đào
6 Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7 Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8 Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9 Chương 8: Lệnh Bài
10 Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11 Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12 Chương 11: Cảnh Xuân
13 Chương 12: Xuất Thành
14 Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15 Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16 Chương 15: Có như nàng không?
17 Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18 Chương 17: Dưới đáy hồ
19 Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20 Chương 19: Đề thi đầu tiên
21 Chương 20: Sự cố bất ngờ
22 Chương 21: Món ăn bất ổn
23 Chương 22: Tính toán
24 Chương 23: Hộp son
25 Chương 24: Xích đu
26 Chương 25: Thị phạm
27 Chương 26: Bát cháo
28 Chương 27: Thủ phạm
29 Chương 28: Cẩm tú cầu
30 Chương 29: Trúng độc
31 Chương 30: Cấm túc
32 Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33 Chương 32: Phòng củi
34 Chương 33: Tóm gọn
35 Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36 Chương 35: Diễn xiếc
37 Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38 Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39 Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40 Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41 Chương 40: Thỏa thuận mới
42 Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43 Chương 42: Gấp ba
44 Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45 Chương 44: Vào rừng
46 Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47 Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48 Chương 47: Kề vai sát cánh
49 Chương 48: Cứu mạng
50 Chương 49: Treo ngược
51 Chương 50: Quả báo
52 Chương 51: Kết thúc tranh tài
53 Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54 Chương 53: Oan gia
55 Chương 54: Chanh mật ong
56 Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57 Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58 Chương 57: Thư mật
59 Chương 58: Lều Tây
60 Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61 Chương 60: Tày trời
62 Chương 61: Quỳ ba ngày
63 Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64 Chương 63: Không đi
65 Chương 64: Mưa tuôn
66 Chương 65: Chẩn mạch
67 Chương 66: Định tình
68 Chương 67: Dối gạt
69 Chương 68: Để nàng đi
70 Chương 69: Rời khỏi vi trường
71 Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72 Chương 71: Vua lì đòn
73 Chương 72: Phát giác
74 Chương 73: Đến thăm
75 Chương 74: Hưu thư
76 Chương 75: Uống rượu
77 Chương 76: Ghệ iu
78 Chương 77: Ngọt Ngào
79 Chương 78: Thành đôi
80 Chương 79: Diễn kịch
81 Chương 80: Lên kế hoạch
82 Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83 Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84 Chương 83: Sen ở Hương Liên
85 Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86 Chương 85: Cáu giận
87 Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88 Chương 87: Khai Yến
89 Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90 Chương 89: Ân điển
91 Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92 Chương 91: Phản chủ
93 Chương 92: Hỏi đáp
94 Chương 93: Hoàng cung
95 Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96 Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97 Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98 Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99 Chương 98: Bất Ngờ
100 Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101 Chương 100: Bệnh là giả
102 Chương 101: Chết Thay
103 Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104 Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105 Chương 104: Hoại Độc
106 Chương 105: Hai Tháng
107 Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108 Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109 Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110 Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111 Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112 Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113 Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114 Chương 113: Hứa Bách An
115 Chương 114: Đại Hôn
116 Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117 Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118 Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Mở Đầu
2
Chương 1: Tỉnh Lại
3
Chương 2: Bắc Viễn
4
Chương 3: Tuyển Tú
5
Chương 4: Áo Cam Đào
6
Chương 5: Tên tiểu nhân kia! Ngươi rõ ràng là cố ý!
7
Chương 6: Tại Hạ Tên Trình Hải
8
Chương 7: Chạm Mặt Đồng Ninh
9
Chương 8: Lệnh Bài
10
Chương 9: Đi dạo lúc chính ngọ
11
Chương 10: Ta cùng ngươi lập thỏa thuận
12
Chương 11: Cảnh Xuân
13
Chương 12: Xuất Thành
14
Chương 13: Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu!
15
Chương 14: Cảnh xuân phiên bản lỗi
16
Chương 15: Có như nàng không?
17
Chương 16: Kế hoạch thứ n+
18
Chương 17: Dưới đáy hồ
19
Chương 18: Thánh chỉ tranh tài
20
Chương 19: Đề thi đầu tiên
21
Chương 20: Sự cố bất ngờ
22
Chương 21: Món ăn bất ổn
23
Chương 22: Tính toán
24
Chương 23: Hộp son
25
Chương 24: Xích đu
26
Chương 25: Thị phạm
27
Chương 26: Bát cháo
28
Chương 27: Thủ phạm
29
Chương 28: Cẩm tú cầu
30
Chương 29: Trúng độc
31
Chương 30: Cấm túc
32
Chương 31: Tình cờ gặp Châu tiểu thư
33
Chương 32: Phòng củi
34
Chương 33: Tóm gọn
35
Chương 34: Kiếp ngựa nâu
36
Chương 35: Diễn xiếc
37
Chương 36: Báo Báo và Hại Hại
38
Chương 37: Lấy thân báo đáp, ứng tuyển phu quân
39
Chương 38: Vi trường Đại Nguyên
40
Chương 39: Thể lệ vòng thứ hai
41
Chương 40: Thỏa thuận mới
42
Chương 41: Tâm nguyện của Trình Hải
43
Chương 42: Gấp ba
44
Chương 43: Khai mạc cuộc tranh tài
45
Chương 44: Vào rừng
46
Chương 45: Phượng hoàng lăn lộn trên lửa
47
Chương 46: Chúa (hề) sơn lâm
48
Chương 47: Kề vai sát cánh
49
Chương 48: Cứu mạng
50
Chương 49: Treo ngược
51
Chương 50: Quả báo
52
Chương 51: Kết thúc tranh tài
53
Chương 52: Tiến không được, lui không xong
54
Chương 53: Oan gia
55
Chương 54: Chanh mật ong
56
Chương 55: Âm Thủy Nguyệt Dạ
57
Chương 56: Vẫn sẽ thích hắn
58
Chương 57: Thư mật
59
Chương 58: Lều Tây
60
Chương 59: Chỉ còn cách này (H)
61
Chương 60: Tày trời
62
Chương 61: Quỳ ba ngày
63
Chương 62: Không muốn nàng cô đơn
64
Chương 63: Không đi
65
Chương 64: Mưa tuôn
66
Chương 65: Chẩn mạch
67
Chương 66: Định tình
68
Chương 67: Dối gạt
69
Chương 68: Để nàng đi
70
Chương 69: Rời khỏi vi trường
71
Chương 70: Nhắm đến hậu vị
72
Chương 71: Vua lì đòn
73
Chương 72: Phát giác
74
Chương 73: Đến thăm
75
Chương 74: Hưu thư
76
Chương 75: Uống rượu
77
Chương 76: Ghệ iu
78
Chương 77: Ngọt Ngào
79
Chương 78: Thành đôi
80
Chương 79: Diễn kịch
81
Chương 80: Lên kế hoạch
82
Chương 81: Đơn thuốc và tì bà
83
Chương 82: Tìm Ly Nguyệt
84
Chương 83: Sen ở Hương Liên
85
Chương 84: Ma Kéo Xuống Nước
86
Chương 85: Cáu giận
87
Chương 86: Quỷ Hồn A Lương
88
Chương 87: Khai Yến
89
Chương 88: Đệ nhất tì bà khúc
90
Chương 89: Ân điển
91
Chương 90: Bị quỷ hồn bắt
92
Chương 91: Phản chủ
93
Chương 92: Hỏi đáp
94
Chương 93: Hoàng cung
95
Chương 94: Tiểu Hầu Bao
96
Chương 95: Gặp được tiểu Vương gia
97
Chương 96: Sự Nghi Ngờ Của Thái Hậu
98
Chương 97: Đến Thăm Thiều Hoa Hiên
99
Chương 98: Bất Ngờ
100
Chương 99: Suy tính của Quận chúa
101
Chương 100: Bệnh là giả
102
Chương 101: Chết Thay
103
Chương 102: Trục Xuất Khỏi Cung
104
Chương 103: Lần Cuối Gặp Đồng Ninh
105
Chương 104: Hoại Độc
106
Chương 105: Hai Tháng
107
Chương 106: Vật Đổi Sao Dời
108
Chương 107: Tất Cả Sự Thật Phơi Bày
109
Chương 108: Kết Cục Của Thủy Lạc
110
Chương 109: Đưa Người Bỏ Trốn
111
Chương 110: Lời Hứa Vĩnh Cửu
112
Chương 111: Rước Cố Tử Yên về Vinh vương phủ
113
Chương 112: Nữ tử như trăng như hoa say ngủ, kẻ si tình ngã quỵ trên thảm hoa
114
Chương 113: Hứa Bách An
115
Chương 114: Đại Hôn
116
Chương 115: Động Phòng Hoa Chúc
117
Chương 116: Năm Tháng Phồn Hoa
118
Ngoại Truyện: Thần Y Bị Truy Nã

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play