CHƯƠNG 3: Em đừng làm anh lo lắng nha

Đúng, chuyện hắn giấu liên quan đến mạng sống hắn.

Không muốn dây anh vào, không muốn anh phải chịu đau khổ cùng hắn...

"Hì hì, em có giấu anh chuyện gì đâu". Trong giọng nói Phong Tình có chút run, hắn mỉm cười ôm chặt anh ở trong lòng như thể sợ sẽ không bao giờ cảm nhận hơi ấm này nữa.

Nếu hắn không muốn nói anh sẽ không ép buộc, nhưng nếu hắn có chuyện gì thì anh sẽ hối hận ngày hôm nay không khuyên cản.

Phong Tình hôn lên mái tóc mềm mại thoang thoảng hương bạc hà của anh: "Thôi, muộn rồi đi ngủ thôi".

Mưa ngoài trời lâm râm dần tạnh khi kim đồng hồ chỉ đến đúng điểm ba giờ sáng. Phong Tình mở choàng mắt tựa hồ chuông báo thức cài đặt sẵn trong đầu, đúng giờ liền tỉnh giấc. Giống như điềm báo cho hắn biết thời điểm này thích hợp để đối mặt với 'tử'.

Cơn đau đầu ập đến, hắn nhíu mày khẽ cử động vì không muốn người đang nằm trong lòng thức giấc. Nhẹ nhàng ngồi dậy day huyệt thái dương, hắn mở điện thoại lên xem thì đúng lúc đó một tin nhắn gửi đến.

"?!".

Tin nhắn này khiến hắn kinh ngạc giây sau gương mặt liền lạnh tanh siết chặt điện thoại trong tay. Cẩn thận bước xuống giường, cử chỉ cùng hành động vô cùng từ tốn thay một bộ com lê trắng. Dùng băng bịt mắt che giấu đồng tử mang màu sắc đỏ thẳm quỷ dị khiến người nhìn cảm thấy bị cuốn vào địa ngục. Mái tóc dài bạch kim được buột gọn gàng, toát ra phong thái tiêu sái.

Chiếc bóng dài in dưới ánh vàng đèn ngủ, hắn đứng bên đầu giường ngắm nhìn nhung nhan người đang ngủ say sưa trên giường. Trong lòng bỗng đau nhói, vì lần này khi đi sẽ không trở lại, sẽ không thể nào được nhìn thấy anh hạnh phúc. Cảm thấy chính bản thân hắn thật tồi tệ, có lẽ không xứng đáng để thấy anh cười thêm một lần nào nữa.

Giọt lệ pha lê nhỏ xuống gối, hắn khẽ hôn lên má anh. Cười khổ, thì thào bên tai anh: "Thanh Nhân à, em xin lỗi...".

"Em yêu anh rất nhiều... Hi vọng sau này anh có thể sống một cuộc đời đầy ước mơ tràn ngập hạnh phúc sẽ không đau khổ dằn vặt vì em nữa".

"Xin đừng hận em".

"Tạm biệt anh".

Gặp mặt anh lần cuối để ra đi không gì hối tiếc, hắn đóng cổng rồi khởi động chiếc mô tô phân khối mang màu trắng khí chất giống hắn.

Một thân cô độc xuyên thấu màn đêm hướng đến nơi gọi là quãng đường đời dĩ vãng vô tận mà tiến mãi không dừng lại. Những giọt lệ lấp lánh theo gió cuốn bay, tạm biệt nhân sinh muôn màu.

Sau cơn mưa trời lại sáng, mặt trời lên cao khởi động cho một ngày mới. Chim hót líu lo bên cửa sổ, ánh nắng ban mai chiếu vào mái tóc đen huyền rối bời. Thanh Nhân dần mở mắt tiếp nhận ánh sáng, phát giác bên cạnh đã trống trải lạnh lẽo từ bao giờ.

Anh thở dài ôm lấy chiếc gối nằm của Phong Tình còn vương lại hương dầu gội bạc hà. Vùi đầu trong gối: "Phong Tình à, em đừng làm chuyện gì dại dột...".

Anh tiếc vì đêm qua không nói câu này với hắn, ít ra cũng là lời khuyên.

Sau khi sửa soạn cá nhân, anh ăn sáng. Bữa sáng đơn giản thôi, một tô mì trứng với ly cà phê sữa cũng khiến anh no đến chiều. Những lúc Phong Tình ngày nào cũng ở nhà, nhìn thấy anh ăn như vậy liền cấm anh ăn mấy thứ qua lo này vì không có chất dinh dưỡng, làm sao mà đi làm nổi. Hắn hằng ngày đều dẫn anh đi ăn sáng, mua đồ ăn trưa đem đến tận công ty cho anh. Nhớ lại khi đó hạnh phúc biết nhường nào.

Nhưng bây giờ con người ai cũng phải thay đổi thôi.

Thanh Nhân dọn dẹp rồi bắt đầu đi làm.

Một giám đốc như anh sẽ có tài xế đưa đón sao? Hoặc lái ô tô riêng? Không đó là giám đốc nhà người ta, còn anh đi xe máy. Nợ nần sau lưng nên không dám hé môi nói với người nâng đỡ cần một chiếc ô tô đi cho đỡ khói bụi, đỡ mệt nhọc. Từ nhà anh đến ngân hàng ít nhất cũng mất hai tiếng, đi xe máy có thể sẽ mất một tiếng rưỡi, nhưng nếu đi ô tô thời gian sẽ được rút ngắn hơn còn lại ba mươi phút.

Chấp nhận thôi chứ sao giờ.

Khóa cửa lại, đến chỗ đậu xe bỗng đen mặt: "Xe đâu rồi?".

Chiếc mô tô phân khối lớn của anh bốc hơi, không để lại bất kỳ dấu tích. Không lẽ có tên trộm nào chán sống động đến đồ anh? Suy nghĩ đó cũng nhanh chống vụt qua, liền nhớ đến Phong Tình. Chắc hắn đã mượn xe đi đâu đó rồi. Tính hắn là vậy đấy, chuyên gia lấy đồ của anh mà không hỏi sự cho phép.

Nếu là kẻ khác anh nhất định cho kẻ đó một bài học, thật may mắn đó là Phong Tình. Tuy nhiều lúc hắn quá đáng nhưng hắn chính là người anh thương yêu nhất, anh luôn sẵn sàng trao đi mọi thứ của anh cho hắn kể cả trái tim đang đập trong lòng ngực.

Hôm nay anh đành bắt taxi đi làm.

Ngoài việc điều hành toàn bộ hoạt động và suy nghĩ bước đi cùng chiến lược của chi nhánh ngân hàng Long Á ra thì anh chẳng có nhiệm vụ gì nữa cả. Xong việc xem bản thống kê đã hai giờ chiều, anh vươn vai tựa lưng ra ghế vuốt sóng mũi. Chẳng có một chút năng lượng làm việc nào, mở điện thoại lướt tin nhắn.

Anh không trông chờ điều gì quan trọng, bởi đối với anh hơn cả sinh mạng chính là tin nhắn của Phong Tình phản hồi anh.

Điện thoại hoàn toàn không có thông báo, mở lại tin nhắn thì thấy tin nhắn từ sáng đến giờ anh nhắn chẳng nhận được câu trả lời của hắn.

"Em đừng làm việc gì quá nguy hiểm nha".

"Anh chờ em buổi tối về ăn cơm cùng anh".

Hai câu tin nhắn không bất kỳ đòi hỏi gì ngoài việc muốn ăn cơm tối với hắn.

Chẳng lẽ anh thật sự rất phiền sao?

Trong lòng có chút tủi thân nhưng cũng thoáng qua nhanh, anh nghĩ rằng chắc hắn bận công việc nên không có thời gian trả lời tin nhắn.

"Sếp ơi, đây là danh sách những người vay nợ chưa trả".

Thư ký Tiêu Trúc cầm trên tay sổ xanh, sổ vàng bước vào, thái độ nhiệt tình còn lễ phép đưa bằng hai tay cho anh.

"Được rồi cậu để đó rồi ra ngoài làm việc tiếp". Anh vẫn không rời mắt khỏi điện thoại.

Tiêu Trúc: "........".

Thấy cậu vẫn cứ đứng im không nhúc nhích, anh tưởng có việc gì ngẩng đầu: "Còn có việc gì nữa không?".

Tiêu Trúc nghiêng đầu mỉm cười: "Anh có chuyện gì không vui hay sao mà hôm nay trông anh uể oải vậy?".

Thanh Nhân vô biểu cảm, nhướng mày: "Có sao?".

Tiêu Trúc mỉm cười trong gượng gạo, sếp cậu chính là kiểu lạnh lùng làm người khác mất hứng thú.

Thanh Nhân trong mắt người ngoài chính là một nam nhân băng sơn tuyệt lạnh, những chuyện như tán gẫu, chuyện ngoài lề công việc anh sẽ không bao giờ muốn tốn nhiều lời. Cho nên lúc nào cũng thấy anh đơn độc lủi thủi một mình, hết giờ làm việc thì về nhà không thấy anh đi đâu.

Nhưng Thanh Nhân chỉ dành hết mọi sự thương yêu dịu dàng của mình cho đúng một người anh xem là cả thiên hà. Dù có mất phương hướng trong vũ trụ thì anh luôn có phi thuyền sát bên khi anh cần. Phong Tình chính là chiếc phi thuyền mà phi hành gia Thanh Nhân có thể quay về khi bị cuốn vào lỗ hỏng không gian.

"Sếp.. Tối nay anh rảnh chứ?". Tiêu Trúc gãi đầu ngập ngừng.

Thanh Nhân đáp ngay: "Không rảnh".

Cậu biết ngay anh sẽ trả lời như thế, Thanh Nhân không mấy thân thiện với người lắm lời như cậu. Hít sâu rồi thở ra, cậu lấy trong túi quần mình ra hai tấm vé đưa lên trước mặt anh.

"Tối nay có chương trình phỏng vấn tác giả Tạ Anh với tiêu đề , nghe nói chương trình có những khách mời đặc biệt... Còn bí ẩn nữa. Hì hì, em quen biết bạn làm bên chương trình nên xin anh ta hai tờ vé để đi xem cùng anh".

Cậu gãi đầu quay mặt sang chỗ khác nhưng ánh mắt lại lén lút nhìn anh: "Vì em thấy anh hình như cũng đọc sách của tác giả Tạ Anh, nghĩ anh cũng có hứng thú...".

Thanh Nhân bỗng sáng mắt, gương mặt lộ vẻ thích thú lấy tấm vé mà đọc kỹ nội dung bên trên: "Được".

Giây sau anh quay về vẻ nghiêm nghị nhưng vẫn không giấu được chữ fan cứng to đùng trên trán.

Quyển sách mang tên là tiểu thuyết giả tưởng nói về cuộc phiêu lưu đầy rẫy thử thách khi sinh tồn trong lời nguyền. Vừa xuất bản đã bán được mấy chục nghìn bản, đến nay trên thế giới khi nhắc đến đến tác giả Tạ Anh họ liền nhớ rõ ràng cốt truyện kịch tính và ám ảnh đến cỡ nào. Mấy triệu fan hâm mộ đang muốn gặp mặt cậu ta xin chữ ký mà không được kìa.

Thanh Nhân cũng không ngoại lệ, vô cùng hâm mộ tác giả Tạ Anh, rất muốn một lần gặp mặt cậu ta xem người này khí chất thế nào mà dám viết tiểu thuyết làm rúng động thế giới như vậy.

Buổi chiều đến nhanh thoáng chốc đã năm giờ, Thanh Nhân tan làm đứng trước ngân hàng đợi Tiêu Trúc. Đây là lần đầu tiên anh phải chờ đợi ai đó ở nơi làm việc. Cảm giác có chút mất kiên nhẫn, khó chịu nhất là mấy chị em gái lúc đi ra ngân hàng đều quay đầu nhìn anh rồi đỏ mặt ngại ngùng, cười hihi haha. Cứ như thấy nam thần duy nhất trong đây xuất đầu lộ diện, điều này làm những nhân viên nam khác trong lòng ghen ăn tức ở.

Thanh Nhân không chỉ đẹp mã, cao ráo điển trai mà còn có người nâng đỡ lên vị trí giám đốc, cho nên những tên nhân viên làm mất mấy năm với bò lên được một chức vị gì đó thấy rất bất mãn. Không công bằng cho bọn họ, anh chính là cái gai trong mắt bọn họ.

Nói chứ có kẻ ghét kẻ thương, không phải ai cũng nói xấu bàn tán anh. Vẫn còn có hàng tá người âm thầm ngưỡng mộ Thanh Nhân.

Bíp bíp.

Tiêu Trúc lái chiếc BMW đến trước mọi ánh mắt của dân chúng, chiếc xe tỏa ra nồng nặc mùi tiền đến từ dân nhà giàu.

Không sai, Tiêu Trúc chính là con trai út của chủ tịch tập đoàn Tiêu thị. Cậu ban đầu chỉ là tên nhóc long bong thích ăn chơi, nhưng từ khi gặp gỡ Thanh Nhân bỗng thay đổi tánh tình. Từ một cậu ấm quen sống trong nhung lụa, gia cảnh cao thượng nay tự hạ thấp mình đi làm thư ký cho giám đốc chi nhánh ngân hàng.

"Sếp, mời sếp lên xe". Tiêu Trúc bước xuống xe, hí hửng mở cửa xe.

Cảm thấy cậu lố lăng, anh lắc đầu thở dài đành bước vào: "Được rồi, để tôi tự lên xe".

"Nhưng anh là sếp em mà, thì em làm tròn bổn phận cấp dưới chứ". Như chó con lông xù mà long lanh ánh mắt tỏ vẻ đáng thương nhìn anh.

"Bớt nói, lái xe đi". Thanh Nhân thấy hơi bực mình.

"Vâng ~".

Trước cổng vào quảng trường, đã kẹt kín mít dòng người cùng xe cộ. Tiếng bóp kèn in ỏi, hò hét om tỏi thành một đống hỗn độn.

Xem buổi phỏng vấn của tác giả tiểu thuyết mới nổi còn hơn xem buổi cát- xê nghệ sĩ minh tinh đình đám nào đó. Đám fan nữ ầm ĩ cầm cờ in mặt tác giả đứng trước cổng mấy trăm người chặn cửa làm ùn tắc giao thông. Thế mà không thấy bảo vệ ở đâu, như thế này sao mà vào kịp xem chương trình.

Thanh Nhân ngồi trong xe ôm tay mất kiên nhẫn lườm Tiêu Trúc đang đổ mồ hôi lạnh ướt áo. Run trong lòng, cậu gượng cười quay mặt qua chấn an: "Sếp.. Cái này chúng ta không đi cổng trước, đi cổng sau nha".

Xe chưa vào đến giữa đám hỗn loạn nên dễ dàng lui ra, cổng sau người không phận sự cấm vào nhưng Tiêu Trúc là ai chứ? Họ dám không cho vào đi thì biết tay cậu.

Hai người nhẹ nhàng đi vào, không cần chen lấn mệt mỏi như ở cổng trước.

________

[Lời tác giả]

|Tạ Anh Lưu Bút Ký| cũng là tác phẩm của tui á. (o´▽`o)

Tên nguyên phẩm là truyện:

Thể loại: Đam mỹ, kinh dị, thám hiểm.

Nội dung cũng kịch tính cũng lọt tùm lum hố. (o´▽`o)

Hot

Comments

A Ly.

A Ly.

Tự đào hố cho mình luôn:)

2023-08-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 0: Giới Thiệu
2 CHƯƠNG 1: Tôi chỉ là muốn quan tâm em
3 CHƯƠNG 2: Tôi muốn ôm lấy em thật lâu
4 CHƯƠNG 3: Em đừng làm anh lo lắng nha
5 CHƯƠNG 4: Thư ký muốn kết bạn với tôi
6 CHƯƠNG 5: Dự đám tang
7 CHƯƠNG 6: Bầu chọn
8 CHƯƠNG 7: Tôi nhớ ngày đầu tổ chức sinh nhật
9 CHƯƠNG 8: Bán nhà
10 CHƯƠNG 9: Tôi Muốn Giết Thỏ
11 CHƯƠNG 10: Tôi bị siết cổ
12 CHƯƠNG 11: Tôi tự đánh tôi ngất
13 CHƯƠNG 12: Căn cứ của băng Chợ Đời
14 CHƯƠNG 13: Đêm nay tôi say
15 CHƯƠNG 14: Anh khóc trước mặt tôi
16 Chương 15: Đừng khóc nữa
17 CHƯƠNG 16: Bàn công việc
18 CHƯƠNG 17: Tôi cho người đập phá ngân hàng Long Á
19 CHƯƠNG 18: Ký giấy
20 CHƯƠNG 19: Hắn khiến tôi tức lên
21 CHƯƠNG 20: Tôi cảm thấy có lỗi
22 CHƯƠNG 21: Có kẻ đòi đánh sập băng Chợ Đời
23 CHƯƠNG 22: Đến trụ sở tổ chức Cửa Trắng
24 CHƯƠNG 23: Tôi bị ảo giác
25 CHƯƠNG 24: Điện thoại mới
26 CHƯƠNG 25: Kẻ đeo mặt nạ bạc
27 CHƯƠNG 26: Tôi không phải người yêu của anh
28 CHƯƠNG 27: Liệu em ấy có còn sống?
29 CHƯƠNG 28: Tôi uống quá say nên hóa mộng
30 CHƯƠNG 29: Hồi xưa của tôi
31 CHƯƠNG 30: Mảnh đất vàng
32 CHƯƠNG 31: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện tặng quà
33 CHƯƠNG 32: Đội trưởng Ngũ Bang bị truy sát
34 CHƯƠNG 33: Hồ sơ về cô gái tóc ngắn
35 CHƯƠNG 34: Tôi chiều theo ý hắn
36 CHƯƠNG 35: Bí mật của hai ta
37 CHƯƠNG 36: Lý do
38 CHƯƠNG 37: Được chứ?
39 CHƯƠNG 38: Đội trưởng Tứ Bang cho tôi thẻ VIP
40 CHƯƠNG 39: Người lạ nhưng lại là người quen
41 CHƯƠNG 40: Mạt Chược Ma Jong Ji
42 CHƯƠNG 41: Lời mời gia nhập tổ chức Hi Vọng
43 CHƯƠNG 42: Nơi ẩn trú là hầm cống
44 CHƯƠNG 43: Tôi không biết mình đã lầm
45 CHƯƠNG 44: Làm bạn tình của hắn
46 CHƯƠNG 45: Tôi từng là thành viên của tổ chức Cửa Trắng
47 CHƯƠNG 46: Tôi chủ động
48 CHƯƠNG 47: Tôi buồn
49 CHƯƠNG 48: Bến cảng Nẻo Thương
50 CHƯƠNG 49: Tôi làm rơi đồ
51 CHƯƠNG 50: Nhìn bụng đoán dạ dày
52 CHƯƠNG 51: Hắn muốn làm gì?
53 CHƯƠNG 52: Tôi vờ tức giận
54 CHƯƠNG 53: Mồi
55 CHƯƠNG 54: Tôi hiểu lầm
56 CHƯƠNG 55: Tôi đi họp
57 CHƯƠNG 56: Tôi gặp lại kẻ nhặt đồ mình
58 CHƯƠNG 57: Tôi đập chuột
59 CHƯƠNG 58: Tôi muốn Kim Đại Đế hợp tác
60 CHƯƠNG 59: Kim mài thành dao ở tổ chức Cửa Trắng
61 CHƯƠNG 60: Tôi bị ném xuống hồ sâu
62 CHƯƠNG 61: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện
63 CHƯƠNG 62: Tôi thích anh đấy, rồi sao?
64 CHƯƠNG 63: 30 tỷ thì quá rẻ!
65 CHƯƠNG 64: Cảm xúc của tôi dành cho anh ấy là gì ư?
66 CHƯƠNG 65: Ngọc Vương Đại Thần
67 CHƯƠNG 66: Cho tôi
68 CHƯƠNG 67: Tài liệu về Thanh Nhân trước khi gia nhập tổ chức Cửa Trắng
69 CHƯƠNG 68: Tôi áy náy
70 CHƯƠNG 69: Tôi suýt bị lộ bí mật với anh ấy
71 CHƯƠNG 70: Liệu có phải là người quen năm xưa?
72 CHƯƠNG 71: Họp Liên Minh Bang Hội
73 CHƯƠNG 72: Tôi muốn ôm hắn
74 CHƯƠNG 73: Hắn cho phép tôi gặp lại "người yêu cũ"
75 CHƯƠNG 74: "Đóng vai diễn kịch" cũng không khó
76 Phần 2: CHƯƠNG 75: Ngày đó
77 Chương 76: Tôi nghe trộm kẻ phản bội
78 CHƯƠNG 77: Lần đầu gặp gỡ
79 CHƯƠNG 78: Anh cứ xuất hiện trong đầu tôi
80 CHƯƠNG 79: Dẫn anh đi trốn
81 CHƯƠNG 80: Anh ấy ôm tôi
82 CHƯƠNG 81: Anh đã mỉm cười
83 CHƯƠNG 82: Anh ấy thích đọc sách
84 CHƯƠNG 83: Hơi thất vọng vì biết người anh từng yêu
85 CHƯƠNG 84: Lo lắng và nhờ cậy
86 CHƯƠNG 85: Cái tát từ người thân yêu
87 CHƯƠNG 86: Xuôi xẻo càng thêm xuôi xẻo
88 CHƯƠNG 87: Bị bắt cóc
89 CHƯƠNG 88: Cún con nhớ mèo lớn
90 CHƯƠNG 89: Ánh mắt đã thay đổi
91 CHƯƠNG 90: Tôi không nhường nhịn
92 CHƯƠNG 91: Bị anh ấy hù dọa
93 CHƯƠNG 92: Tờ giấy manh mối trên bản tin hẹn tôi
94 CHƯƠNG 93: Bị thương vì em ấy
95 CHƯƠNG 94: Tôi nghĩ mình bị sốt rồi
96 CHƯƠNG 95: Giông bão là điềm báo chẳng lành
97 CHƯƠNG 96: Cùng phối hợp đi
98 CHƯƠNG 97: Tại sao em lại giấu tôi?
99 CHƯƠNG 98: Bữa tối ngại ngùng
100 CHƯƠNG 99: Ngày giao chiến
101 CHƯƠNG 100: Bị ném vào nhà giam
102 CHƯƠNG 101: Hòa đồng hay bốc đồng?
103 CHƯƠNG 102: Tôi say, tôi nghe anh ấy nói
104 CHƯƠNG 103: Lễ tốt nghiệp phát ghen
105 CHƯƠNG 104: Bí mật được vô tình nghe thấy
106 CHƯƠNG 105: Tôi bị tên nhóc mộng mơ cắn
107 CHƯƠNG 106: Lời xin lỗi có thật lòng?
108 CHƯƠNG 107: Tỉnh dậy sau cơn ác mộng
109 Phần 3: CHƯƠNG 108: Tôi muốn ân ái cùng em
110 CHƯƠNG 109: Sớm muộn gì Liên Minh Bang Hội cũng sẽ giải tán
111 CHƯƠNG 110: Ngắm đom đóm trong đêm mặn nồng
112 CHƯƠNG 111: Tôi thấy điều trùng hợp
113 CHƯƠNG 112: Biết sự thật về em gái nuôi của hai mươi mấy năm về trước
114 CHƯƠNG 113: Đồng đội lâu ngày gặp lại
115 CHƯƠNG 114: Xuất hiện thêm kẻ thù mới
116 CHƯƠNG 115: Tôi gặp ác mộng
117 CHƯƠNG 116: Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác
118 CHƯƠNG 117: Gia đình đoàn tụ
119 CHƯƠNG 118: Hiểu lầm rồi bị ăn tát
120 CHƯƠNG 119: Từng là một người chính nghĩa
121 CHƯƠNG 120: Giúp đỡ tổ chức Ngũ Hoa Xà
122 CHƯƠNG 121: Nói cho anh nghe bí mật
123 CHƯƠNG 122: Thằng khờ cô độc
124 CHƯƠNG 123: Lý do con người đáng ghét như vậy
125 CHƯƠNG 124: Kẻ lạ đáng nghi đột ngột muốn bắt tay làm bạn
126 CHƯƠNG 125: Ngọn cỏ trên đảo có tình ý với hắn
127 CHƯƠNG 126: Tôi đánh ghen tên trà xanh, nhưng càng tức
128 CHƯƠNG 127: Tôi giả vờ say để kẻ đáng nghi lộ sơ hở
129 CHƯƠNG 128: Tôi và anh đồng lòng phát hiện khu vực khả nghi
130 CHƯƠNG 129: Mèo hoang bị lạnh được cún ngốc ôm
131 CHƯƠNG 130: Kế hoạch của "Cừu"
132 CHƯƠNG 131: Nhà máy sản xuất "thuốc" trong đảo
133 CHƯƠNG 132: Vô tình gặp lại "bạn cũ"
134 CHƯƠNG 133: Chủ nhân của mảnh đất vàng không phải là Du gia
135 CHƯƠNG 134: Cứu kẻ mà mình không ưa
136 CHƯƠNG 135: Lấy cớ bị đau để hôn anh
137 CHƯƠNG 136: Bị gài bẫy
138 CHƯƠNG 137: Thiên thần bị vấy bẩn
139 CHƯƠNG 138: Em muốn anh cười
140 CHƯƠNG 139: Tôi muốn em phải sống tiếp
141 CHƯƠNG 140: Thấy em bình an, lòng tôi yên ổn
142 CHƯƠNG 141: Mơ thấy chúng ta thành đôi
143 CHƯƠNG 142: Chuẩn bị đi dự lễ ra mắt Hoàng Tử Liên Bang
144 CHƯƠNG 143: Tôi giấu em chuyện thân phận mình... Em có giận không?
145 CHƯƠNG 144: Bóng lưng là anh, nhưng tôi không nhận ra
146 CHƯƠNG 145: Tôi giận dỗi, tôi muốn anh ấy dỗ dành
147 CHƯƠNG 146: Kết thúc một đời sương gió
148 Ngoại truyện 1: "Ăn mì" nhớ "hương vị"
149 Ngoại truyện 2: Màu hồng
150 Ngoại truyện 3: Nhận con nuôi
151 Ngoại truyện 3.1: Đứa nhỏ này vậy mà lại giống anh!
152 Ngoại truyện 4: Bị phát hiện nơi ẩn thân
153 Ngoại truyện 5: Sau cùng ai cũng có đôi có cặp
154 Kết Thúc
Chapter

Updated 154 Episodes

1
CHƯƠNG 0: Giới Thiệu
2
CHƯƠNG 1: Tôi chỉ là muốn quan tâm em
3
CHƯƠNG 2: Tôi muốn ôm lấy em thật lâu
4
CHƯƠNG 3: Em đừng làm anh lo lắng nha
5
CHƯƠNG 4: Thư ký muốn kết bạn với tôi
6
CHƯƠNG 5: Dự đám tang
7
CHƯƠNG 6: Bầu chọn
8
CHƯƠNG 7: Tôi nhớ ngày đầu tổ chức sinh nhật
9
CHƯƠNG 8: Bán nhà
10
CHƯƠNG 9: Tôi Muốn Giết Thỏ
11
CHƯƠNG 10: Tôi bị siết cổ
12
CHƯƠNG 11: Tôi tự đánh tôi ngất
13
CHƯƠNG 12: Căn cứ của băng Chợ Đời
14
CHƯƠNG 13: Đêm nay tôi say
15
CHƯƠNG 14: Anh khóc trước mặt tôi
16
Chương 15: Đừng khóc nữa
17
CHƯƠNG 16: Bàn công việc
18
CHƯƠNG 17: Tôi cho người đập phá ngân hàng Long Á
19
CHƯƠNG 18: Ký giấy
20
CHƯƠNG 19: Hắn khiến tôi tức lên
21
CHƯƠNG 20: Tôi cảm thấy có lỗi
22
CHƯƠNG 21: Có kẻ đòi đánh sập băng Chợ Đời
23
CHƯƠNG 22: Đến trụ sở tổ chức Cửa Trắng
24
CHƯƠNG 23: Tôi bị ảo giác
25
CHƯƠNG 24: Điện thoại mới
26
CHƯƠNG 25: Kẻ đeo mặt nạ bạc
27
CHƯƠNG 26: Tôi không phải người yêu của anh
28
CHƯƠNG 27: Liệu em ấy có còn sống?
29
CHƯƠNG 28: Tôi uống quá say nên hóa mộng
30
CHƯƠNG 29: Hồi xưa của tôi
31
CHƯƠNG 30: Mảnh đất vàng
32
CHƯƠNG 31: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện tặng quà
33
CHƯƠNG 32: Đội trưởng Ngũ Bang bị truy sát
34
CHƯƠNG 33: Hồ sơ về cô gái tóc ngắn
35
CHƯƠNG 34: Tôi chiều theo ý hắn
36
CHƯƠNG 35: Bí mật của hai ta
37
CHƯƠNG 36: Lý do
38
CHƯƠNG 37: Được chứ?
39
CHƯƠNG 38: Đội trưởng Tứ Bang cho tôi thẻ VIP
40
CHƯƠNG 39: Người lạ nhưng lại là người quen
41
CHƯƠNG 40: Mạt Chược Ma Jong Ji
42
CHƯƠNG 41: Lời mời gia nhập tổ chức Hi Vọng
43
CHƯƠNG 42: Nơi ẩn trú là hầm cống
44
CHƯƠNG 43: Tôi không biết mình đã lầm
45
CHƯƠNG 44: Làm bạn tình của hắn
46
CHƯƠNG 45: Tôi từng là thành viên của tổ chức Cửa Trắng
47
CHƯƠNG 46: Tôi chủ động
48
CHƯƠNG 47: Tôi buồn
49
CHƯƠNG 48: Bến cảng Nẻo Thương
50
CHƯƠNG 49: Tôi làm rơi đồ
51
CHƯƠNG 50: Nhìn bụng đoán dạ dày
52
CHƯƠNG 51: Hắn muốn làm gì?
53
CHƯƠNG 52: Tôi vờ tức giận
54
CHƯƠNG 53: Mồi
55
CHƯƠNG 54: Tôi hiểu lầm
56
CHƯƠNG 55: Tôi đi họp
57
CHƯƠNG 56: Tôi gặp lại kẻ nhặt đồ mình
58
CHƯƠNG 57: Tôi đập chuột
59
CHƯƠNG 58: Tôi muốn Kim Đại Đế hợp tác
60
CHƯƠNG 59: Kim mài thành dao ở tổ chức Cửa Trắng
61
CHƯƠNG 60: Tôi bị ném xuống hồ sâu
62
CHƯƠNG 61: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện
63
CHƯƠNG 62: Tôi thích anh đấy, rồi sao?
64
CHƯƠNG 63: 30 tỷ thì quá rẻ!
65
CHƯƠNG 64: Cảm xúc của tôi dành cho anh ấy là gì ư?
66
CHƯƠNG 65: Ngọc Vương Đại Thần
67
CHƯƠNG 66: Cho tôi
68
CHƯƠNG 67: Tài liệu về Thanh Nhân trước khi gia nhập tổ chức Cửa Trắng
69
CHƯƠNG 68: Tôi áy náy
70
CHƯƠNG 69: Tôi suýt bị lộ bí mật với anh ấy
71
CHƯƠNG 70: Liệu có phải là người quen năm xưa?
72
CHƯƠNG 71: Họp Liên Minh Bang Hội
73
CHƯƠNG 72: Tôi muốn ôm hắn
74
CHƯƠNG 73: Hắn cho phép tôi gặp lại "người yêu cũ"
75
CHƯƠNG 74: "Đóng vai diễn kịch" cũng không khó
76
Phần 2: CHƯƠNG 75: Ngày đó
77
Chương 76: Tôi nghe trộm kẻ phản bội
78
CHƯƠNG 77: Lần đầu gặp gỡ
79
CHƯƠNG 78: Anh cứ xuất hiện trong đầu tôi
80
CHƯƠNG 79: Dẫn anh đi trốn
81
CHƯƠNG 80: Anh ấy ôm tôi
82
CHƯƠNG 81: Anh đã mỉm cười
83
CHƯƠNG 82: Anh ấy thích đọc sách
84
CHƯƠNG 83: Hơi thất vọng vì biết người anh từng yêu
85
CHƯƠNG 84: Lo lắng và nhờ cậy
86
CHƯƠNG 85: Cái tát từ người thân yêu
87
CHƯƠNG 86: Xuôi xẻo càng thêm xuôi xẻo
88
CHƯƠNG 87: Bị bắt cóc
89
CHƯƠNG 88: Cún con nhớ mèo lớn
90
CHƯƠNG 89: Ánh mắt đã thay đổi
91
CHƯƠNG 90: Tôi không nhường nhịn
92
CHƯƠNG 91: Bị anh ấy hù dọa
93
CHƯƠNG 92: Tờ giấy manh mối trên bản tin hẹn tôi
94
CHƯƠNG 93: Bị thương vì em ấy
95
CHƯƠNG 94: Tôi nghĩ mình bị sốt rồi
96
CHƯƠNG 95: Giông bão là điềm báo chẳng lành
97
CHƯƠNG 96: Cùng phối hợp đi
98
CHƯƠNG 97: Tại sao em lại giấu tôi?
99
CHƯƠNG 98: Bữa tối ngại ngùng
100
CHƯƠNG 99: Ngày giao chiến
101
CHƯƠNG 100: Bị ném vào nhà giam
102
CHƯƠNG 101: Hòa đồng hay bốc đồng?
103
CHƯƠNG 102: Tôi say, tôi nghe anh ấy nói
104
CHƯƠNG 103: Lễ tốt nghiệp phát ghen
105
CHƯƠNG 104: Bí mật được vô tình nghe thấy
106
CHƯƠNG 105: Tôi bị tên nhóc mộng mơ cắn
107
CHƯƠNG 106: Lời xin lỗi có thật lòng?
108
CHƯƠNG 107: Tỉnh dậy sau cơn ác mộng
109
Phần 3: CHƯƠNG 108: Tôi muốn ân ái cùng em
110
CHƯƠNG 109: Sớm muộn gì Liên Minh Bang Hội cũng sẽ giải tán
111
CHƯƠNG 110: Ngắm đom đóm trong đêm mặn nồng
112
CHƯƠNG 111: Tôi thấy điều trùng hợp
113
CHƯƠNG 112: Biết sự thật về em gái nuôi của hai mươi mấy năm về trước
114
CHƯƠNG 113: Đồng đội lâu ngày gặp lại
115
CHƯƠNG 114: Xuất hiện thêm kẻ thù mới
116
CHƯƠNG 115: Tôi gặp ác mộng
117
CHƯƠNG 116: Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác
118
CHƯƠNG 117: Gia đình đoàn tụ
119
CHƯƠNG 118: Hiểu lầm rồi bị ăn tát
120
CHƯƠNG 119: Từng là một người chính nghĩa
121
CHƯƠNG 120: Giúp đỡ tổ chức Ngũ Hoa Xà
122
CHƯƠNG 121: Nói cho anh nghe bí mật
123
CHƯƠNG 122: Thằng khờ cô độc
124
CHƯƠNG 123: Lý do con người đáng ghét như vậy
125
CHƯƠNG 124: Kẻ lạ đáng nghi đột ngột muốn bắt tay làm bạn
126
CHƯƠNG 125: Ngọn cỏ trên đảo có tình ý với hắn
127
CHƯƠNG 126: Tôi đánh ghen tên trà xanh, nhưng càng tức
128
CHƯƠNG 127: Tôi giả vờ say để kẻ đáng nghi lộ sơ hở
129
CHƯƠNG 128: Tôi và anh đồng lòng phát hiện khu vực khả nghi
130
CHƯƠNG 129: Mèo hoang bị lạnh được cún ngốc ôm
131
CHƯƠNG 130: Kế hoạch của "Cừu"
132
CHƯƠNG 131: Nhà máy sản xuất "thuốc" trong đảo
133
CHƯƠNG 132: Vô tình gặp lại "bạn cũ"
134
CHƯƠNG 133: Chủ nhân của mảnh đất vàng không phải là Du gia
135
CHƯƠNG 134: Cứu kẻ mà mình không ưa
136
CHƯƠNG 135: Lấy cớ bị đau để hôn anh
137
CHƯƠNG 136: Bị gài bẫy
138
CHƯƠNG 137: Thiên thần bị vấy bẩn
139
CHƯƠNG 138: Em muốn anh cười
140
CHƯƠNG 139: Tôi muốn em phải sống tiếp
141
CHƯƠNG 140: Thấy em bình an, lòng tôi yên ổn
142
CHƯƠNG 141: Mơ thấy chúng ta thành đôi
143
CHƯƠNG 142: Chuẩn bị đi dự lễ ra mắt Hoàng Tử Liên Bang
144
CHƯƠNG 143: Tôi giấu em chuyện thân phận mình... Em có giận không?
145
CHƯƠNG 144: Bóng lưng là anh, nhưng tôi không nhận ra
146
CHƯƠNG 145: Tôi giận dỗi, tôi muốn anh ấy dỗ dành
147
CHƯƠNG 146: Kết thúc một đời sương gió
148
Ngoại truyện 1: "Ăn mì" nhớ "hương vị"
149
Ngoại truyện 2: Màu hồng
150
Ngoại truyện 3: Nhận con nuôi
151
Ngoại truyện 3.1: Đứa nhỏ này vậy mà lại giống anh!
152
Ngoại truyện 4: Bị phát hiện nơi ẩn thân
153
Ngoại truyện 5: Sau cùng ai cũng có đôi có cặp
154
Kết Thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play