CHƯƠNG 14: Anh khóc trước mặt tôi

Mèo hoang khi say rượu trông thật dễ gần, mèo hoang tỉnh táo mỗi lần gặp Du Thành Nghĩa đều sẽ giơ vuốt nhọn nhảy bổ vào hắn mà cào. Nhưng dù tỉnh hay say thì mèo hoang vẫn chẳng thể làm hắn bị thương được. Du Thành Nghĩa lặng thinh nhìn người trước mặt trong giây phút thời gian ngưng động. Đăm chiêu, hắn nhếch mép nhích ghế lại sát bên Thanh Nhân. Hắn chống cằm, bàn tay khẽ vuốt ve mái tóc đen mềm mại mang hương thơm bạc hà kia.

"Thế anh có nhớ ra tôi không?".

Bỗng bị một người xa lạ động chạm vào người nhất là khi say rượu, rất dễ bị kích thích. Bởi lúc này thân nhiệt của anh rất nóng, nếu có da thịt kẻ nào mát rượi đụng vào anh thì chẳng khác nào núi băng đổ xuống dòng nham thạch. Khiến ham muốn được dập lửa bên trong anh trỗi dậy, rất muốn được giải tỏa. Thanh Nhân không né đi, muốn được động chạm nhiều hơn. Liền ngồi yên như một con mèo ngoan ngoãn biết nghe lời, để người ta cưng chiều, xoa nựng.

Tiểu Lung đặt ly bia đã được pha chế xong liền lén lút lui vào phòng nghỉ ngơi, đợi khi xong xuôi hai người khách đáng sợ này đi cậu ta sẽ đóng cửa rồi phắn đi cho nhanh. Hai khách hàng này thật sự quá là áp lực với tiểu Lung, con báo và con rắn độc đối mặt với nhau ít nhiều gì cũng sẽ lây vạ qua cậu ta. Thà chuồng lẹ, biến khỏi mắt hai kẻ điên này càng sớm càng tốt.

Trong mơ màng, Thanh Nhân cảm thấy sự dịu dàng này rất quen thuộc, mùi hương trên người của người này liền quyến luyến quấn lấy anh. Bỗng nhiên những hồi ức khi xưa anh nằm trong lòng Phong Tình, được âu yếm vuốt ve, chìm đắm trong nồng nàn không thể buông.

Giống hệt cái cảm giác hiện tại!

Những đóm nhòe mờ nhập nhoạng trong mắt anh nhìn Du Thành Nghĩa dần nối lại kết hợp thành dáng hình một người. Thanh Nhân mở to đôi mắt long lanh ánh nước, đôi môi mấp máy, chốc sau mới có thể thốt ra: "Phong Tình?".

Du Thành Nghĩa trước mặt đã biến thành Phong Tình, người đàn ông mà anh yêu nhất. Đột nhiên anh nắm lấy tay Du Thành Nghĩa, đặt bàn tay mát lạnh trên má mình. Giọng nói nghẹn ngào: "Phong Tình à, anh nhớ em lắm".

Du Thành Nghĩa bất ngờ, một thoáng hắn liền cau mày giật tay lại: "Gì chứ? Tôi và thằng bội bạc đó giống nhau đến vậy sao mà gọi Phong Tình?".

Thực sự, Du Thành Nghĩa và Phong Tình có những đường nét trên gương mặt gần như giống hệt nhau. Đến cả vóc dáng nhìn từ đằng sau lưng cứ tưởng cả hai là cùng một người. Nhưng khác biệt ở chỗ hai con người hai tính cách trái ngược. Phong Tình lạnh lùng, trầm tĩnh. Còn Du Thành Nghĩa ngông cuồng, thần kinh. Cho nên hoàn toàn không thể nào giống.

Thị giác cùng thính giác của Thanh Nhân bị chuốc say đến hoang tưởng. Trong mắt chính là gương mặt Phong Tình dịu dàng nhìn anh, bên tai là những lời nói êm dịu, ngọt ngào từ giọng nói trầm ấm. Chứ không phải là âm thanh ngông ngông, nói năng khó nghe của Du Thành Nghĩa. Anh ngẩn ngơ, đôi mắt chứa đựng thâm tình nhìn Du Thành Nghĩa. Điều này khiến hắn trong chốc lát khó chịu, vung tay bóp cằm anh: "Đừng có dùng ánh mắt kinh tởm này nhìn tôi nữa được không?! Có tin tôi móc mắt anh ra không?".

Thanh Nhân bị bóp đến đau đớn, khẽ rên rỉ: "Ư, đau... Anh xin lỗi".

Du Thành Nghĩa trợn to mắt hất anh ra, con mèo hoang vừa rồi đã làm hắn phản ứng! Hắn thế mà chỉ vì âm thanh kêu đau của Thanh Nhân mà lại ngoi lên!

Du Thành Nghĩa không thích đụng vào đồ vật của kẻ mình ghét. Cảm thấy chính mình bị quỷ mê hoặc rồi. Không ngờ trêu ghẹo anh lại thành hắn bị trêu rồi!

Thanh Nhân đột nhiên đứng lên, không vững nổi liền ngã vào lòng Du Thành Nghĩa. Nhân cơ hội đó anh ôm lấy hắn, tựa đầu lên bờ vai rộng rắn chắc.

Du Thành Nghĩa: "?!".

Hắn cứng người bất động, Thanh Nhân nhướng người thổi hơi vào tai hắn. Thì thào bằng âm giọng nũng nịu: "Phong Tình à, anh yêu em nhiều lắm, anh sẽ đòi mạng lại cho em... Anh sẽ băm thằng khốn Du Thành Nghĩa thành thịt vụn bỏ vào máy xay, xay nhuyễn thật nhuyễn thành nước anh uống vào bụng coi như trả thù thành công... Phong Tình à, chờ anh, anh sẽ đến với em".

Du Thành Nghĩa nghe âm thanh ngọt đến phát ơn của anh, nhanh chống đen mặt. Gân xanh bên thái dương giật nãy, mạnh tay đẩy anh ngã ra ghế. Thanh Nhân ngã không chống đỡ liền gục mặt xuống bàn. Va chạm khiến ly brandy đang uống dang dở đổ ra hết.

"Ha! Mịa nó! Anh gan lắm! Haha, anh thế mà đòi giết tôi trả thù cho nó! Mịa, hôm nay tôi sẽ cho anh gặp nó ngay!". Du Thành Nghĩa giật giật khóe mắt, đá văng chiếc ghế mình đang ngồi. Xách cổ áo Thanh Nhân ném anh xuống mặt đất lạnh lẽo.

Thanh Nhân nằm xải tay trong miên man, không biết chính mình làm gì, bị người ta làm gì.

Tiểu Lung nghe động tĩnh thì chạy ra ngoài xem, cậu ta xanh mặt nhanh chống phi mình ra chắn trước người Thanh Nhân: "Du tổng, anh bình tĩnh đi ạ, có gì từ từ nói ạ".

Cậu ta đột nhiên nhìn lại, mới phát hiện chính mình đi lo chuyện bao đồng. Rõ ràng không muốn rước họa vào thân, nhưng không hiểu vì điều gì xuôi khiến mà lại xen vào hai tên điên này. Mồ hôi lạnh chảy trên trán, tiểu Lung hết đường rút lui đành cắn răng đánh cược một lần này. Chỉ là gãy thêm cái tay hoặc cái chân nữa thôi, không ảnh hưởng gì đến mạng sống.

Ánh mắt tràn ngập nọc độc của rắn hổ mang trừng cậu ta. Đôi chân tiểu Lung run lẩy bẩy, cậu ta thật sự muốn nghỉ việc làm bartender ở đây. Hôm nay hắn không đánh cậu ta đến cong người thì ngày mai sẽ bẻ cổ cậu ta quăng xuống biển.

"Du tổng, chúng ta, chúng ta có gì từ từ nói chuyện nhé". Tiểu Lung quỳ xuống ôm chân hắn.

Du Thành Nghĩa rút chân lại đá cậu ta ra sang một bên. Tiểu Lung không thể đỡ được cú đó nên ăn trọn cơn đau điến. Lăn ra như con chuột con bị người ta giẫm bẹp. Cậu ta sợ hãi liền bỏ lại Thanh Nhân, loạng choạng đẩy cửa chạy ra ngoài.

Quán bar chỉ còn lại hai người. Hắn xách cổ kẻ say Thanh Nhân lên, giơ tay định cho anh nếm mùi. Bỗng dưng khựng lại, tay liền buông thõng xuống. Thanh Nhân mếu máo khóc nấc lên như một đứa trẻ đang bị bắt nạt: "Phong Tình à, anh xin em đừng làm điều gì nguy hiểm cho bản thân nữa... Làm ơn, làm ơn. Đừng khiến anh phải đau khổ vì em nữa...".

"Anh..?!". Du Thành Nghĩa đơ người nhìn người đàn ông bị hơi men nấu cho rã đầu óc trước mặt. Một kẻ luôn mang gương mặt lạnh lùng cùng điệu bộ khinh thường hắn thế mà lại khóc một cách đau khổ trước mặt hắn.

Đây lần thứ hai anh rơi lệ trước mặt hắn. Lần trước là nét mặt kiên định, kiên cường đến mức khiến hắn tức giận đến phát run. Nhưng lần này dòng lệ nóng hỏi tuôn trào nhỏ từng giọt xuống tay hắn, cảm giác vừa rát vừa khó chịu.

Hắn ghét nhất là nhìn thấy ai đó khóc trước mặt hắn.

Mà, hắn không ghét bỏ khi nhìn Thanh Nhân khóc. Ngược lại khiến sâu tận trong tim hắn có gì đó rung lên một nhịp. Cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Đột nhiên hắn ôm lấy anh vào lòng xoa đầu vỗ về, như đang dỗ một đứa trẻ nín khóc: "Anh đừng khóc nữa...".

Thanh Nhân tựa đầu lên vai hắn, rút mình trong lòng ngực người đàn ông mà tuôn hết thảy những đớn đau sâu thẳm trong trái tim. Dù có xả hết nhưng trái tim rướm đầy máu cũng không thể lau sạch, không thể băng bó.

Chẳng hiểu tại sao hắn lại đi ôm con mèo hoang này, để khóc ướt hết cả áo hắn. Du Thành Nghĩa cảm thấy rằng mình bị điên mất rồi. Nhưng mà điều này lại khiến hắn vô cùng hưng phấn.

Không ngờ Phong Tình lại yêu được một kẻ thú vị thế này. Hắn bắt đầu cảm thấy có gì đó ghen tị với Phong Tình. Nhưng cảm giác đó trôi qua rất nhanh, bởi Phong Tình bây giờ có còn tồn tại trên cõi đời nữa đâu. Chỉ là một cái xác chôn vùi dưới đất, dù hắn có làm gì tình nhân bé bỏng này thì Phong Tình cũng không thể nào bật tung nấp mồ mà dậy đánh ghen.

Hắn cũng nên chơi đùa với con mèo hoang này trước khi phanh thây nó. Để lâu sẽ mất vui.

Du Thành Nghĩa bỗng trở nên dịu dàng, nâng mặt Thanh Nhân áp trán hắn vào trán anh, khẽ thì thào: "Tôi và Phong Tình anh chọn ai?".

Thanh Nhân đáp trong hơi men: "Em là Phong Tình, anh chọn em".

"Haha, để đêm nay tôi hóa thành Phong Tình để cùng anh mặn nồng đến sáng nha". Du Thành Nghĩa cười nham hiểm, ngậm lấy cánh môi mỏng nóng hỏi của Thanh Nhân. Anh cũng tự động phối hợp động tác, đem lưỡi mình quấn lấy lưỡi hắn. Du Thành Nghĩa mở to mắt, ngay sau đó khóe mi cong lên mang theo muôn vạn ý đồ xấu xa. Nhắm mắt hưởng thức nụ hôn của kẻ say nhầm người này.

Hắn đã hôn qua vô số giai nhân tuyệt thế, đại mỹ nhân hoa ngọc tuyết ưng. Nhưng không có bất kỳ người nào khiến hắn kích thích từ kẽ răng đến dây thần kinh não bộ, đâm thẳng xuống bụng thế này. Con mèo hoang trước mắt thế mà khiến hắn quyến luyến, càng hôn càng ham muốn đi sâu hơn. Không muốn buông ra dễ dàng được.

Du Thành Nghĩa đè Thanh Nhân vào trụ cột giữa quán bar, hôn đắm đuối. Khiến đối phương muốn ngạt thở mà chết dưới nụ hôn chấp niệm vũ trụ đầy sao trời này. Buông đôi môi, kéo dài theo sợi chỉ kim tuyến trong suốt ám muội. Nhiệt nóng từ cơ thể Thanh Nhân đã truyền qua cho hắn. Du Thành Nghĩa bức bối cởi bỏ vài cúc áo sơ mi của mình. Ngay tức khắc giật phanh áo của anh, những cúc áo văng ra rơi xuống đất. Để lộ lòng ngực phập phồng ửng hồng, mặt anh đỏ bừng. Nhắm mắt: "Phong Tình à, đừng làm ở chỗ này".

Bộ dạng câu dẫn thật sự khiến hắn rất muốn đè ngửa anh dưới sàn mà thô bạo đâm vào. Yết hầu Du Thành Nghĩa chuyển động nhấp nhô. Hắn đang cố kiềm nén thú tính của bản thân. Nếu không Thanh Nhân chẳng còn gì trên thân trong cái quán bar này đâu. Chỉ còn lại cơ thể chằn chịt dấu cắn, dấu yêu thương đau buốt.

Du Thành Nghĩa vuốt ngược mái tóc dài của mình mà nhếch mép cười ha hả. Hắn gấp gáp bế Thanh Nhân lên, đá văng cửa quán nhanh chân đem anh ném vào xe. Sau đó lái đi trong vội vã.

Loại rượu này nồng độ quá mạnh, khiến một kẻ tửu lượng cũng khá ổn như Thanh Nhân phải bị chuốc say đến mất đi giác quan cảm nhận thế giới bên ngoài trong như thế nào. Những thứ anh nhìn thấy trong mắt bây giờ chỉ có một Phong Tình duy nhất ở bên cạnh anh, âu yếm nói những lời ngọt ngào tựa hoa tựa mây bay với anh. Hoàn toàn không hay biết chính mình vừa rồi đã quấn lưỡi với kẻ thù. Lúc này nằm ở ghế sau, bên dưới của anh rất trống rỗng lại còn ngứa ngáy. Rất muốn được lấp đầy trong yêu thương.

__________

[Lời tác giả]

Liệu đêm nay chó điên có ăn thịt mèo hoang không :))?

Hot

Comments

A Ly.

A Ly.

Hôn đắm đuối 🙈🙈

2023-08-27

1

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 0: Giới Thiệu
2 CHƯƠNG 1: Tôi chỉ là muốn quan tâm em
3 CHƯƠNG 2: Tôi muốn ôm lấy em thật lâu
4 CHƯƠNG 3: Em đừng làm anh lo lắng nha
5 CHƯƠNG 4: Thư ký muốn kết bạn với tôi
6 CHƯƠNG 5: Dự đám tang
7 CHƯƠNG 6: Bầu chọn
8 CHƯƠNG 7: Tôi nhớ ngày đầu tổ chức sinh nhật
9 CHƯƠNG 8: Bán nhà
10 CHƯƠNG 9: Tôi Muốn Giết Thỏ
11 CHƯƠNG 10: Tôi bị siết cổ
12 CHƯƠNG 11: Tôi tự đánh tôi ngất
13 CHƯƠNG 12: Căn cứ của băng Chợ Đời
14 CHƯƠNG 13: Đêm nay tôi say
15 CHƯƠNG 14: Anh khóc trước mặt tôi
16 Chương 15: Đừng khóc nữa
17 CHƯƠNG 16: Bàn công việc
18 CHƯƠNG 17: Tôi cho người đập phá ngân hàng Long Á
19 CHƯƠNG 18: Ký giấy
20 CHƯƠNG 19: Hắn khiến tôi tức lên
21 CHƯƠNG 20: Tôi cảm thấy có lỗi
22 CHƯƠNG 21: Có kẻ đòi đánh sập băng Chợ Đời
23 CHƯƠNG 22: Đến trụ sở tổ chức Cửa Trắng
24 CHƯƠNG 23: Tôi bị ảo giác
25 CHƯƠNG 24: Điện thoại mới
26 CHƯƠNG 25: Kẻ đeo mặt nạ bạc
27 CHƯƠNG 26: Tôi không phải người yêu của anh
28 CHƯƠNG 27: Liệu em ấy có còn sống?
29 CHƯƠNG 28: Tôi uống quá say nên hóa mộng
30 CHƯƠNG 29: Hồi xưa của tôi
31 CHƯƠNG 30: Mảnh đất vàng
32 CHƯƠNG 31: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện tặng quà
33 CHƯƠNG 32: Đội trưởng Ngũ Bang bị truy sát
34 CHƯƠNG 33: Hồ sơ về cô gái tóc ngắn
35 CHƯƠNG 34: Tôi chiều theo ý hắn
36 CHƯƠNG 35: Bí mật của hai ta
37 CHƯƠNG 36: Lý do
38 CHƯƠNG 37: Được chứ?
39 CHƯƠNG 38: Đội trưởng Tứ Bang cho tôi thẻ VIP
40 CHƯƠNG 39: Người lạ nhưng lại là người quen
41 CHƯƠNG 40: Mạt Chược Ma Jong Ji
42 CHƯƠNG 41: Lời mời gia nhập tổ chức Hi Vọng
43 CHƯƠNG 42: Nơi ẩn trú là hầm cống
44 CHƯƠNG 43: Tôi không biết mình đã lầm
45 CHƯƠNG 44: Làm bạn tình của hắn
46 CHƯƠNG 45: Tôi từng là thành viên của tổ chức Cửa Trắng
47 CHƯƠNG 46: Tôi chủ động
48 CHƯƠNG 47: Tôi buồn
49 CHƯƠNG 48: Bến cảng Nẻo Thương
50 CHƯƠNG 49: Tôi làm rơi đồ
51 CHƯƠNG 50: Nhìn bụng đoán dạ dày
52 CHƯƠNG 51: Hắn muốn làm gì?
53 CHƯƠNG 52: Tôi vờ tức giận
54 CHƯƠNG 53: Mồi
55 CHƯƠNG 54: Tôi hiểu lầm
56 CHƯƠNG 55: Tôi đi họp
57 CHƯƠNG 56: Tôi gặp lại kẻ nhặt đồ mình
58 CHƯƠNG 57: Tôi đập chuột
59 CHƯƠNG 58: Tôi muốn Kim Đại Đế hợp tác
60 CHƯƠNG 59: Kim mài thành dao ở tổ chức Cửa Trắng
61 CHƯƠNG 60: Tôi bị ném xuống hồ sâu
62 CHƯƠNG 61: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện
63 CHƯƠNG 62: Tôi thích anh đấy, rồi sao?
64 CHƯƠNG 63: 30 tỷ thì quá rẻ!
65 CHƯƠNG 64: Cảm xúc của tôi dành cho anh ấy là gì ư?
66 CHƯƠNG 65: Ngọc Vương Đại Thần
67 CHƯƠNG 66: Cho tôi
68 CHƯƠNG 67: Tài liệu về Thanh Nhân trước khi gia nhập tổ chức Cửa Trắng
69 CHƯƠNG 68: Tôi áy náy
70 CHƯƠNG 69: Tôi suýt bị lộ bí mật với anh ấy
71 CHƯƠNG 70: Liệu có phải là người quen năm xưa?
72 CHƯƠNG 71: Họp Liên Minh Bang Hội
73 CHƯƠNG 72: Tôi muốn ôm hắn
74 CHƯƠNG 73: Hắn cho phép tôi gặp lại "người yêu cũ"
75 CHƯƠNG 74: "Đóng vai diễn kịch" cũng không khó
76 Phần 2: CHƯƠNG 75: Ngày đó
77 Chương 76: Tôi nghe trộm kẻ phản bội
78 CHƯƠNG 77: Lần đầu gặp gỡ
79 CHƯƠNG 78: Anh cứ xuất hiện trong đầu tôi
80 CHƯƠNG 79: Dẫn anh đi trốn
81 CHƯƠNG 80: Anh ấy ôm tôi
82 CHƯƠNG 81: Anh đã mỉm cười
83 CHƯƠNG 82: Anh ấy thích đọc sách
84 CHƯƠNG 83: Hơi thất vọng vì biết người anh từng yêu
85 CHƯƠNG 84: Lo lắng và nhờ cậy
86 CHƯƠNG 85: Cái tát từ người thân yêu
87 CHƯƠNG 86: Xuôi xẻo càng thêm xuôi xẻo
88 CHƯƠNG 87: Bị bắt cóc
89 CHƯƠNG 88: Cún con nhớ mèo lớn
90 CHƯƠNG 89: Ánh mắt đã thay đổi
91 CHƯƠNG 90: Tôi không nhường nhịn
92 CHƯƠNG 91: Bị anh ấy hù dọa
93 CHƯƠNG 92: Tờ giấy manh mối trên bản tin hẹn tôi
94 CHƯƠNG 93: Bị thương vì em ấy
95 CHƯƠNG 94: Tôi nghĩ mình bị sốt rồi
96 CHƯƠNG 95: Giông bão là điềm báo chẳng lành
97 CHƯƠNG 96: Cùng phối hợp đi
98 CHƯƠNG 97: Tại sao em lại giấu tôi?
99 CHƯƠNG 98: Bữa tối ngại ngùng
100 CHƯƠNG 99: Ngày giao chiến
101 CHƯƠNG 100: Bị ném vào nhà giam
102 CHƯƠNG 101: Hòa đồng hay bốc đồng?
103 CHƯƠNG 102: Tôi say, tôi nghe anh ấy nói
104 CHƯƠNG 103: Lễ tốt nghiệp phát ghen
105 CHƯƠNG 104: Bí mật được vô tình nghe thấy
106 CHƯƠNG 105: Tôi bị tên nhóc mộng mơ cắn
107 CHƯƠNG 106: Lời xin lỗi có thật lòng?
108 CHƯƠNG 107: Tỉnh dậy sau cơn ác mộng
109 Phần 3: CHƯƠNG 108: Tôi muốn ân ái cùng em
110 CHƯƠNG 109: Sớm muộn gì Liên Minh Bang Hội cũng sẽ giải tán
111 CHƯƠNG 110: Ngắm đom đóm trong đêm mặn nồng
112 CHƯƠNG 111: Tôi thấy điều trùng hợp
113 CHƯƠNG 112: Biết sự thật về em gái nuôi của hai mươi mấy năm về trước
114 CHƯƠNG 113: Đồng đội lâu ngày gặp lại
115 CHƯƠNG 114: Xuất hiện thêm kẻ thù mới
116 CHƯƠNG 115: Tôi gặp ác mộng
117 CHƯƠNG 116: Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác
118 CHƯƠNG 117: Gia đình đoàn tụ
119 CHƯƠNG 118: Hiểu lầm rồi bị ăn tát
120 CHƯƠNG 119: Từng là một người chính nghĩa
121 CHƯƠNG 120: Giúp đỡ tổ chức Ngũ Hoa Xà
122 CHƯƠNG 121: Nói cho anh nghe bí mật
123 CHƯƠNG 122: Thằng khờ cô độc
124 CHƯƠNG 123: Lý do con người đáng ghét như vậy
125 CHƯƠNG 124: Kẻ lạ đáng nghi đột ngột muốn bắt tay làm bạn
126 CHƯƠNG 125: Ngọn cỏ trên đảo có tình ý với hắn
127 CHƯƠNG 126: Tôi đánh ghen tên trà xanh, nhưng càng tức
128 CHƯƠNG 127: Tôi giả vờ say để kẻ đáng nghi lộ sơ hở
129 CHƯƠNG 128: Tôi và anh đồng lòng phát hiện khu vực khả nghi
130 CHƯƠNG 129: Mèo hoang bị lạnh được cún ngốc ôm
131 CHƯƠNG 130: Kế hoạch của "Cừu"
132 CHƯƠNG 131: Nhà máy sản xuất "thuốc" trong đảo
133 CHƯƠNG 132: Vô tình gặp lại "bạn cũ"
134 CHƯƠNG 133: Chủ nhân của mảnh đất vàng không phải là Du gia
135 CHƯƠNG 134: Cứu kẻ mà mình không ưa
136 CHƯƠNG 135: Lấy cớ bị đau để hôn anh
137 CHƯƠNG 136: Bị gài bẫy
138 CHƯƠNG 137: Thiên thần bị vấy bẩn
139 CHƯƠNG 138: Em muốn anh cười
140 CHƯƠNG 139: Tôi muốn em phải sống tiếp
141 CHƯƠNG 140: Thấy em bình an, lòng tôi yên ổn
142 CHƯƠNG 141: Mơ thấy chúng ta thành đôi
143 CHƯƠNG 142: Chuẩn bị đi dự lễ ra mắt Hoàng Tử Liên Bang
144 CHƯƠNG 143: Tôi giấu em chuyện thân phận mình... Em có giận không?
145 CHƯƠNG 144: Bóng lưng là anh, nhưng tôi không nhận ra
146 CHƯƠNG 145: Tôi giận dỗi, tôi muốn anh ấy dỗ dành
147 CHƯƠNG 146: Kết thúc một đời sương gió
148 Ngoại truyện 1: "Ăn mì" nhớ "hương vị"
149 Ngoại truyện 2: Màu hồng
150 Ngoại truyện 3: Nhận con nuôi
151 Ngoại truyện 3.1: Đứa nhỏ này vậy mà lại giống anh!
152 Ngoại truyện 4: Bị phát hiện nơi ẩn thân
153 Ngoại truyện 5: Sau cùng ai cũng có đôi có cặp
154 Kết Thúc
Chapter

Updated 154 Episodes

1
CHƯƠNG 0: Giới Thiệu
2
CHƯƠNG 1: Tôi chỉ là muốn quan tâm em
3
CHƯƠNG 2: Tôi muốn ôm lấy em thật lâu
4
CHƯƠNG 3: Em đừng làm anh lo lắng nha
5
CHƯƠNG 4: Thư ký muốn kết bạn với tôi
6
CHƯƠNG 5: Dự đám tang
7
CHƯƠNG 6: Bầu chọn
8
CHƯƠNG 7: Tôi nhớ ngày đầu tổ chức sinh nhật
9
CHƯƠNG 8: Bán nhà
10
CHƯƠNG 9: Tôi Muốn Giết Thỏ
11
CHƯƠNG 10: Tôi bị siết cổ
12
CHƯƠNG 11: Tôi tự đánh tôi ngất
13
CHƯƠNG 12: Căn cứ của băng Chợ Đời
14
CHƯƠNG 13: Đêm nay tôi say
15
CHƯƠNG 14: Anh khóc trước mặt tôi
16
Chương 15: Đừng khóc nữa
17
CHƯƠNG 16: Bàn công việc
18
CHƯƠNG 17: Tôi cho người đập phá ngân hàng Long Á
19
CHƯƠNG 18: Ký giấy
20
CHƯƠNG 19: Hắn khiến tôi tức lên
21
CHƯƠNG 20: Tôi cảm thấy có lỗi
22
CHƯƠNG 21: Có kẻ đòi đánh sập băng Chợ Đời
23
CHƯƠNG 22: Đến trụ sở tổ chức Cửa Trắng
24
CHƯƠNG 23: Tôi bị ảo giác
25
CHƯƠNG 24: Điện thoại mới
26
CHƯƠNG 25: Kẻ đeo mặt nạ bạc
27
CHƯƠNG 26: Tôi không phải người yêu của anh
28
CHƯƠNG 27: Liệu em ấy có còn sống?
29
CHƯƠNG 28: Tôi uống quá say nên hóa mộng
30
CHƯƠNG 29: Hồi xưa của tôi
31
CHƯƠNG 30: Mảnh đất vàng
32
CHƯƠNG 31: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện tặng quà
33
CHƯƠNG 32: Đội trưởng Ngũ Bang bị truy sát
34
CHƯƠNG 33: Hồ sơ về cô gái tóc ngắn
35
CHƯƠNG 34: Tôi chiều theo ý hắn
36
CHƯƠNG 35: Bí mật của hai ta
37
CHƯƠNG 36: Lý do
38
CHƯƠNG 37: Được chứ?
39
CHƯƠNG 38: Đội trưởng Tứ Bang cho tôi thẻ VIP
40
CHƯƠNG 39: Người lạ nhưng lại là người quen
41
CHƯƠNG 40: Mạt Chược Ma Jong Ji
42
CHƯƠNG 41: Lời mời gia nhập tổ chức Hi Vọng
43
CHƯƠNG 42: Nơi ẩn trú là hầm cống
44
CHƯƠNG 43: Tôi không biết mình đã lầm
45
CHƯƠNG 44: Làm bạn tình của hắn
46
CHƯƠNG 45: Tôi từng là thành viên của tổ chức Cửa Trắng
47
CHƯƠNG 46: Tôi chủ động
48
CHƯƠNG 47: Tôi buồn
49
CHƯƠNG 48: Bến cảng Nẻo Thương
50
CHƯƠNG 49: Tôi làm rơi đồ
51
CHƯƠNG 50: Nhìn bụng đoán dạ dày
52
CHƯƠNG 51: Hắn muốn làm gì?
53
CHƯƠNG 52: Tôi vờ tức giận
54
CHƯƠNG 53: Mồi
55
CHƯƠNG 54: Tôi hiểu lầm
56
CHƯƠNG 55: Tôi đi họp
57
CHƯƠNG 56: Tôi gặp lại kẻ nhặt đồ mình
58
CHƯƠNG 57: Tôi đập chuột
59
CHƯƠNG 58: Tôi muốn Kim Đại Đế hợp tác
60
CHƯƠNG 59: Kim mài thành dao ở tổ chức Cửa Trắng
61
CHƯƠNG 60: Tôi bị ném xuống hồ sâu
62
CHƯƠNG 61: Thủ lĩnh tổ chức Vô Diện
63
CHƯƠNG 62: Tôi thích anh đấy, rồi sao?
64
CHƯƠNG 63: 30 tỷ thì quá rẻ!
65
CHƯƠNG 64: Cảm xúc của tôi dành cho anh ấy là gì ư?
66
CHƯƠNG 65: Ngọc Vương Đại Thần
67
CHƯƠNG 66: Cho tôi
68
CHƯƠNG 67: Tài liệu về Thanh Nhân trước khi gia nhập tổ chức Cửa Trắng
69
CHƯƠNG 68: Tôi áy náy
70
CHƯƠNG 69: Tôi suýt bị lộ bí mật với anh ấy
71
CHƯƠNG 70: Liệu có phải là người quen năm xưa?
72
CHƯƠNG 71: Họp Liên Minh Bang Hội
73
CHƯƠNG 72: Tôi muốn ôm hắn
74
CHƯƠNG 73: Hắn cho phép tôi gặp lại "người yêu cũ"
75
CHƯƠNG 74: "Đóng vai diễn kịch" cũng không khó
76
Phần 2: CHƯƠNG 75: Ngày đó
77
Chương 76: Tôi nghe trộm kẻ phản bội
78
CHƯƠNG 77: Lần đầu gặp gỡ
79
CHƯƠNG 78: Anh cứ xuất hiện trong đầu tôi
80
CHƯƠNG 79: Dẫn anh đi trốn
81
CHƯƠNG 80: Anh ấy ôm tôi
82
CHƯƠNG 81: Anh đã mỉm cười
83
CHƯƠNG 82: Anh ấy thích đọc sách
84
CHƯƠNG 83: Hơi thất vọng vì biết người anh từng yêu
85
CHƯƠNG 84: Lo lắng và nhờ cậy
86
CHƯƠNG 85: Cái tát từ người thân yêu
87
CHƯƠNG 86: Xuôi xẻo càng thêm xuôi xẻo
88
CHƯƠNG 87: Bị bắt cóc
89
CHƯƠNG 88: Cún con nhớ mèo lớn
90
CHƯƠNG 89: Ánh mắt đã thay đổi
91
CHƯƠNG 90: Tôi không nhường nhịn
92
CHƯƠNG 91: Bị anh ấy hù dọa
93
CHƯƠNG 92: Tờ giấy manh mối trên bản tin hẹn tôi
94
CHƯƠNG 93: Bị thương vì em ấy
95
CHƯƠNG 94: Tôi nghĩ mình bị sốt rồi
96
CHƯƠNG 95: Giông bão là điềm báo chẳng lành
97
CHƯƠNG 96: Cùng phối hợp đi
98
CHƯƠNG 97: Tại sao em lại giấu tôi?
99
CHƯƠNG 98: Bữa tối ngại ngùng
100
CHƯƠNG 99: Ngày giao chiến
101
CHƯƠNG 100: Bị ném vào nhà giam
102
CHƯƠNG 101: Hòa đồng hay bốc đồng?
103
CHƯƠNG 102: Tôi say, tôi nghe anh ấy nói
104
CHƯƠNG 103: Lễ tốt nghiệp phát ghen
105
CHƯƠNG 104: Bí mật được vô tình nghe thấy
106
CHƯƠNG 105: Tôi bị tên nhóc mộng mơ cắn
107
CHƯƠNG 106: Lời xin lỗi có thật lòng?
108
CHƯƠNG 107: Tỉnh dậy sau cơn ác mộng
109
Phần 3: CHƯƠNG 108: Tôi muốn ân ái cùng em
110
CHƯƠNG 109: Sớm muộn gì Liên Minh Bang Hội cũng sẽ giải tán
111
CHƯƠNG 110: Ngắm đom đóm trong đêm mặn nồng
112
CHƯƠNG 111: Tôi thấy điều trùng hợp
113
CHƯƠNG 112: Biết sự thật về em gái nuôi của hai mươi mấy năm về trước
114
CHƯƠNG 113: Đồng đội lâu ngày gặp lại
115
CHƯƠNG 114: Xuất hiện thêm kẻ thù mới
116
CHƯƠNG 115: Tôi gặp ác mộng
117
CHƯƠNG 116: Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác
118
CHƯƠNG 117: Gia đình đoàn tụ
119
CHƯƠNG 118: Hiểu lầm rồi bị ăn tát
120
CHƯƠNG 119: Từng là một người chính nghĩa
121
CHƯƠNG 120: Giúp đỡ tổ chức Ngũ Hoa Xà
122
CHƯƠNG 121: Nói cho anh nghe bí mật
123
CHƯƠNG 122: Thằng khờ cô độc
124
CHƯƠNG 123: Lý do con người đáng ghét như vậy
125
CHƯƠNG 124: Kẻ lạ đáng nghi đột ngột muốn bắt tay làm bạn
126
CHƯƠNG 125: Ngọn cỏ trên đảo có tình ý với hắn
127
CHƯƠNG 126: Tôi đánh ghen tên trà xanh, nhưng càng tức
128
CHƯƠNG 127: Tôi giả vờ say để kẻ đáng nghi lộ sơ hở
129
CHƯƠNG 128: Tôi và anh đồng lòng phát hiện khu vực khả nghi
130
CHƯƠNG 129: Mèo hoang bị lạnh được cún ngốc ôm
131
CHƯƠNG 130: Kế hoạch của "Cừu"
132
CHƯƠNG 131: Nhà máy sản xuất "thuốc" trong đảo
133
CHƯƠNG 132: Vô tình gặp lại "bạn cũ"
134
CHƯƠNG 133: Chủ nhân của mảnh đất vàng không phải là Du gia
135
CHƯƠNG 134: Cứu kẻ mà mình không ưa
136
CHƯƠNG 135: Lấy cớ bị đau để hôn anh
137
CHƯƠNG 136: Bị gài bẫy
138
CHƯƠNG 137: Thiên thần bị vấy bẩn
139
CHƯƠNG 138: Em muốn anh cười
140
CHƯƠNG 139: Tôi muốn em phải sống tiếp
141
CHƯƠNG 140: Thấy em bình an, lòng tôi yên ổn
142
CHƯƠNG 141: Mơ thấy chúng ta thành đôi
143
CHƯƠNG 142: Chuẩn bị đi dự lễ ra mắt Hoàng Tử Liên Bang
144
CHƯƠNG 143: Tôi giấu em chuyện thân phận mình... Em có giận không?
145
CHƯƠNG 144: Bóng lưng là anh, nhưng tôi không nhận ra
146
CHƯƠNG 145: Tôi giận dỗi, tôi muốn anh ấy dỗ dành
147
CHƯƠNG 146: Kết thúc một đời sương gió
148
Ngoại truyện 1: "Ăn mì" nhớ "hương vị"
149
Ngoại truyện 2: Màu hồng
150
Ngoại truyện 3: Nhận con nuôi
151
Ngoại truyện 3.1: Đứa nhỏ này vậy mà lại giống anh!
152
Ngoại truyện 4: Bị phát hiện nơi ẩn thân
153
Ngoại truyện 5: Sau cùng ai cũng có đôi có cặp
154
Kết Thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play