Ai gửi đến ?

Hai người còn lại trong ký túc xá là Tạ cận và Minh béo , hai người đều là đàn anh hơn Kỳ Dương và Trần hói hai tuổi , Tạ cận thì mới từ nơi thực tập ở một khu xí nghiệp vùng ngoại thành phía Tây thành phố trở về , đi thực tập vất vả vậy mà gã lại lên hai ký , nhìn có da có thịt hơn trước , nhưng mặt lại mọc thêm mấy cái mụn , kết hợp với đôi mắt kính dày muôn thuở , nhìn bần kinh khủng.

Minh béo thì bê tha hơn nhiều , gã thực tập xong từ lâu , đang trong thời gian tìm việc không làm gì cả. Gã béo ú nụ nhưng mặt rất dễ khiến người khác có thiện cảm , cười lên vô cùng chất phát , có vài người gọi là ngốc , nhưng gã lại có bạn gái mới tài , cô bạn gái kia lại rất dễ thương cộng thêm tính tình như một lò luyện đan luôn nóng hầm hập , đi bên cạnh Minh béo , thể nào ai đi ngang cũng phải nhìn lại hai lần . Không gì làm thì gã cuốn gói qua nhà bạn gái theo lệnh của cô nàng . Gần đây Có công ty vừa gọi gã đi phỏng vấn, nên phải trở về trường để chuẩn bị hồ sơ .

Hai người vừa về liền âu yếm hai cậu em một trận , vò đầu bức tai , dày vò Kỳ Dương đến mặt mũi đỏ Hồng ,sắp phát hỏa đến nơi mới chịu thả ra . Mặt mũi cả cái phòng này đều dựa vào Kỳ Dương cả , ít nhiều gì rất được dì quản lý ký túc xá châm chước nhiều lắm.

Minh béo thả tay khỏi mặt Kỳ Dương đứng lên khỏi giường thì dạo qua cái dãy hồ cá đặt sát tường bên cạnh của Trần hói, cái giường của Trần hói không khác gì khu ổ chuột, nhưng mấy hồ cá của cậu ta thì được xếp đâu ra đấy , đi đèn , chạy oxi nhìn rất đẹp mắt . Mấy chiếc hồ vẫn bình yên được đặt ở đây đều nhờ cả vào bộ mặt của Kỳ Dương , cùng mấy câu nói ngọt ngào của cậu với quản lý KTX.

Minh béo nhìn thấy có cá mới liền hào hứng hỏi:

“ ô , con này trước đây anh không thấy , chú em mới tậu đấy à ? Nhìn đẹp ghê ta !”

Trần Hói đang tha thuốc mọc tóc vào chân tóc phía trên trán của cậu ta , mấy cọng tóc nơi ấy được coi là cô vợ thứ hai của Trần hói đấy , ai trong phòng cũng bảo , “ đàn ông đàn ang đừng nên quá để ý mặt ngoài , nhưng Trần hói vẫn rất cố chấp với việc che đi chiếc trán sân bay của mình , gã vừa massage da đầu vừa nói , giọng đắc ý vô cùng :

“ em với Kỳ Dương mới đi săn về đấy , tiền còn đang phải trả góp đây , nhưng mà đáng đồng tiền bát gạo phải không anh béo “

Tạ cận còn ngồi ở bàn xem tài liệu trong máy tính , gã sắp phải làm tiểu luận , chắc có ý định học lên cao , gã nghe vậy thì quay lại giọng điệu bỡn cợt :

“ Dương Dương , đừng cho thằng hói mượn tiền nữa , cái quần nó treo ngoài xào anh thấy thủng mấy lỗ mà vẫn chưa thay cái mới kia kìa “

“ ha ha , thật sao , để tôi đi chụp gửi cho niko baby xem với “

Minh béo chuyện gì cũng đi kể với Bồ gã , rất thích xum xoe bên cạnh, tựa như chú chó nhỏ quấn lấy cô chủ vậy ?

Trần hói nghe vậy thì mũi đỏ Hồng , nhìn theo Minh béo đang cầm điện thoại đi ra ban công, liền xấu hổ chạy theo ra ngăn gã lại :

“ em là trai Tân đấy , sao chuyện này có thể để người ngoài biết được ? sao cái gì anh cũng kể với bạn gái vậy ? Không khí khái đàn ông gì cả ?” Trần hói bị cái thân hình mập mạp kia ngăn lại , chỉ biết là to:” đừng chụp !“

Kỳ Dương và Tạ cận bên trong ngồi cừoi ngoặt ngẻo

Kỳ Dương đang ôm bụng vì cười nhiều, thì điện thoại đỗ chuông , cậu nhìn thấy màn hình hiển thị là quản lý ký túc gọi cho mình thì liền nhấn nút nghe máy .

“ nhận đồ sao , cháu gần đây đâu có đặt gì đâu ta ?”

Bên kia còn nói gì đó , Kỳ dương đáp hai tiếng “ xuống ngay” liền cúp máy , mang dép chuẩn bị đi xuống dưới lầu:

“ mua giúp anh chai nước ngọt” Minh béo thấy Kỳ Dương chuẩn bị xuống dưới liền gọi theo , Trần hói vật lộn nãy giờ cuối cùng cũng giựt lại được chiếc quần thủng lỗ giấu tiệt xuống đáy giường, gã mới thở hơi ra , vuốt mồ hôi nói :” cũng mua cho tôi với , lạnh nhiều chút nha “

Tạ cận : “ anh nữa “

Kỳ Dương ra dấu tay OK rồi đóng cửa đi khuất .

Lúc trở lên , túi nilon đựng nước ngọt được Kỳ Dương xỏ miệng Bịch vào cánh tay phải của mình , còn cả hai lòng bàn tay đều ôm theo một chiếc thùng lớn , được đóng rất chắc chắn.

Cái thùng ấy phải nặng lắm nên lúc trở lên , mặt mũi Kỳ Dương toàn mồ hôi là mồ hôi . Cậu dùng chân đạp cửa hai lần thì Trần hói ra mở cửa cho cậu , miệng lầm rầm :

“ làm gì mà đạp ghê th… ô hàng gì mà to vậy ?”

Trần hói đưa tay đỡ cái thùng cho Kỳ Dương . Vừa sang tay cậu ta thiếu chút là bị sức nặng làm cho lảo đảo , nhanh chóng mang vào đặt lên chiếc bàn vuông ở giữa phòng .

Kỳ Dương mặt kệ thảy bịch nước liền nằm quặc xuống giường thở dốc . Lấy lại sức mới ngồi dậy mở chai nước trên bàn uống một hơi hết nữa chai .

Minh béo cũng bị cái thùng thu hút , gã vừa uống chai nước trong tay vừa đưa mắt tìm chỗ thông tin giao hàng thường được dán trên hộp . Nhưng gã tìm không thấy :

“ chú đặt hàng gì vậy? Sao chẳng có thông tin người gửi người nhận , sao biết là của chú “

“ có người giao tận tay, em không đặt đơn nào , cũng không biết đó là gì ?” Kỳ Dương bây giờ mới lấy lại sức tò mò .

“ mở ra là biết chứ gì , kéo này “

Trần hói ở mấy vụ này xông xáo lắm , Kỳ Dương lấy kéo trên tay gã , rọc một đường chỗ băng keo dán ở mép nắp hộp gỗ . Phía trên được phủ một tấm vải xanh xẫm nhìn rất quen mắt , Kỳ Dương không biết sao lại có cảm giác kỳ quái . Cậu rút tấm vải bên trên ra , liền nghe giọng Trần hói ở Tần số cao :

“ CON BÀ NÓ , Dương Dương là đại gia ngầm”

Bên trong vậy mà lại là con rồng platinum mấy ngày trước cậu và Trần hói bắt gặp ở buổi đấu giá của cửa hàng Nissui, con cá tráng ánh bạc có một sọc đen giữa thân, đang nằm yên bên trong , đuôi nhẹ nhàng đung đưa đánh cho mặt nước lăn tăn động, nhưng lại quấy đến trong lòng Kỳ Dương mây cuộn sóng gầm .

“ chuyện này là sao ? Là ai gửi đến ?”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play