Tôn Ngọc Khê cảm thấy đầu óc quay cuồng, sau đó là cô không còn biết gì nữa.
Mãi cho đến khi cô mở mắt tỉnh giấc thì đã nhìn thấy một thân ảnh hoàn mỹ đang ở trước mắt cô, gương mặt xinh đẹp của Sầm Thừa Hạc cùng với những giọt mồ hồi đang lấm tấm trên gương mặt càng khiến anh trở nên quyến rũ.
Nhưng!
Hơn hết là... Cô thấy có gì đó không đúng lắm...
Đến khi Sầm Thừa Hạc nhìn thấy Tôn Ngọc Khê đã tỉnh giấc thì anh mới dịu dàng hôn lên môi cô, lại nhỏ giọng nói vào tai cô:
- Tiểu Khê dậy rồi sao? Em đã làm rất nhiều đó nhưng Tiểu Khê ham ngủ quá đi, bây giờ nếu Tiểu Khê dậy rồi thì chúng ta tiếp tục nha.
Tiếp tục? Ý của Sầm Thừa Hạc là gì?
Khoan đã!
Mà sao Sầm Thừa Hạc lại cởi áo chứ? Còn mồ hôi... Đừng nói là... Đừng nói là...
Quả nhiên khi mà cô đã hoàn toàn tỉnh táo liền thấy cơ thể của mình đã trần như nhộng, thậm chí là nơi vách thịt còn liên tục bị xâm nhập một cách điên cuồng, cho dù Tôn Ngọc Khê có muốn phản kháng nhưng lực bất tòng tâm, cô cũng chỉ đưa tay lên muốn đẩy Sầm Thừa Hạc ra, nhưng anh lại nắm lấy tay của cô, bên dưới thì liên tục va chạm, bên trên lại cuồng si mà hôn lên tay cô.
Đến khi Tôn Ngọc Khê không thể kiềm chế tiếng rên rỉ của mình thì anh mới vui vẻ nói:
- Tiểu Khê đừng kiềm nén mà... Cho em nghe giọng chị rên đi, Tiểu Khê của em...
- Thừa Hạc... Thừa Hạc... Ah...a... Dừng lại... Dừng...
- Chị nói gì vậy chứ? Bên dưới đang ăn rất ngoan mà? Sao lại dừng lại... Đúng không?
Tiếp theo sau đó thì Tôn Ngọc Khê đã liên tục bị Sầm Thừa Hạc ăn sạch, ăn sạch đến mức toàn thân của cô đều không còn sức lực để phản kháng.
Nhưng một chút lý trí duy nhất còn sót lại sau trận hoan ái đã nhắc nhở cô một việc còn quan trọng hơn, tư thế bây giờ chính là cô đang ngồi lên trên anh, nhưng Sầm Thừa Hạc vẫn là điểm tựa để cô bám víu, cô chỉ vòng tay ôm lấy cổ của anh, lại khó khăn nói:
- Đừng... Đừng vào trong... Đừng... Ah...a...úm... Thừa Hạc... Chúng ta... Không thể...
Nghe đến hai chữ "Không thể" thì Sầm Thừa Hạc càng trầm mặc hơn, tuy nhiên, câu chuyện tiếp theo sau đó chính là Sầm Thừa Hạc đã nhẹ nhàng hôn lên cổ của cô, với sự dịu dàng nâng niu đó đã khiến cho Tôn Ngọc Khê phải xao động, nhưng rồi anh lại chạm vào bụng của cô, nói:
- Chị nói muộn quá đó Tiểu Khê à. Không biết em đã ra bao nhiêu ở trong bụng chị rồi... Có khi... Bây giờ chị đã mang thai rồi không chừng!
Nghe đến đây thì Tôn Ngọc Khê liền muốn đẩy anh ra, nhưng Sầm Thừa Hạc lại siết chặt vòng tay ôm cô, hôn lấy môi cô, sự quấn quýt dây dưa, sự kích thích từ phía trên lẫn phía dưới đã khiến cho cô không tài nào kháng cự được.
Cuối cùng, ngày hôm đó đã đánh dấu một cột mốc quan trọng nhất cuộc đời của Tôn Ngọc Khê, biến mối quan hệ giữa cô và Sầm Thừa Hạc trở nên khó nói hơn.
[...]
Cứ như vậy, Tôn Ngọc Khê thì xuyên vào truyện tranh đến nay cũng đã ba tháng và cũng vừa đúng ba tháng kể từ khi cô và Sầm Thừa Hạc phát sinh quan hệ.
Ngồi ở trong nhà vệ sinh, cô nhìn chằm chằm vào chiếc que thử thai hiện lên hai vạch không thể đỏ hơn thì chỉ biết đưa tay ôm mặt.
Tiêu rồi, tiêu tùng thật rồi... Bây giờ cô nên làm gì với chiếc que thử thai này... À không... Phải làm gì với đứa bé này đây?
Còn chưa đợi cô nghĩ cách xong thì Sầm Thừa Hạc ở bên ngoài đã liên tục gõ cửa, lại còn lo lắng gọi lớn:
- Tiểu Khê? Chị không sao chứ?
Tôn Ngọc Khê cũng chỉ vội vàng dùng giấy vệ sinh quấn chiếc que đó lại rồi ném vào sọt rác, khi cô mở cửa bước ra, Sầm Thừa Hạc liền theo thói quen mà ôm lấy cô, hôn lên cổ của cô, hít lấy mùi hương của cô, lại nói:
- Quả nhiên mỗi sáng đều phải ngửi mùi của Tiểu Khê thì em mới có tinh thần làm việc.
Đột nhiên lúc này Tôn Ngọc Khê lại nhìn anh, nói:
- À... Thừa Hạc nè, chị có chuyện muốn nói với em.
- Có chuyện gì vậy Tiểu Khê?
- Ông chủ vừa báo rằng chị đã trúng tuyển một lớp học ngắn hạn về quản lý ở Mỹ... Cho nên là...
Còn chưa đợi Tôn Ngọc Khê nói hết thì thái độ của Sầm Thừa Hạc đã thay đổi, thậm chí ngay cả tiếng lòng cũng bị cô nghe thấy.
[Tiểu Khê lại muốn rời xa mình? Lẽ nào mình không đủ hấp dẫn Tiểu Khê sao? Tại sao Tiểu Khê vẫn muốn rời xa mình?]
Tôn Ngọc Khê nghe thấy tiếng lòng của anh mà cũng không biết nói gì hơn... Không phải anh không hấp dẫn, mà là cô đang tìm cớ để xử lý chuyện đứa bé này.
- Tiểu Khê... Chị ghét em rồi sao? Là do em làm nhiều quá hay là...
Không đợi anh nói hết Tôn Ngọc Khê đã đưa tay che miệng anh lại, gương mặt cũng đỏ ửng lên nói:
- Không phải! Em đừng có lớn tiếng như vậy chứ?
- Tiểu Khê, chị sẽ quay lại... Đúng không?
- Ừ, sẽ quay lại.
#Yu~
Updated 24 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Chài chài, chị bị ngải heo hay gì mà ngủ tới nỗi anh ăn sạch chị, chị cũng không biết rằng bản thân đã bị ăn/Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm/
2024-06-06
30
So Lucky I🌟
Chúc mừng chị nhá, chị đã trúng thưởng độc đắc lun sòi. Đây là bị bán rồi bị ăn sạch nhưng vẫn vui vẻ giúp người ta đếm tiền/Chuckle//Chuckle//Chuckle//Chuckle/
2024-06-06
11
Hoa Oải Hương
Thừa Hạc mạnh dữ, làm Ngọc Khuê lòi ra sản phẩm luôn. 🤣
2024-06-18
3