Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác

"Được, tôi cho cậu, nhưng điều kiện là cậu phải trả thù giúp tôi, tôi dùng linh hồn của tôi đổi lấy cậu."

"Thành giao.”

Ý thức Lục Vĩnh Hi rơi vào hư vô, đến khi tỉnh lại một lần nữa điều đầu tiên cậu cảm nhận được là nỗi đau thấu tim gan, hàng mày cậu khẽ nhíu lại một chút, nhưng trên gương mặt kia vẫn giữ vững nét mặt bình tĩnh ngày thường, tựa như đau đớn này chả là gì với cậu.

Tay trái thẳng tay vung con dao làm bếp nguyên chủ đang nắm chặt, đầu của sinh vật quái dị trước mặt cậu lập tức bị chém bay.

Không phải con dao sắc bén bao nhiêu, mà là vì Lục Vĩnh Hi đã nhanh chóng tìm một vị trí yếu ớt nhất của kẻ thù để ra tay.

Kí ức trong đầu của thân thể này nói cho cậu biết, thứ này gọi là xác sống, một khi bị cắn sẽ nhanh chóng trong vòng 1 tiếng phát bệnh mà trở thành thứ kinh tởm kia.

Lục Vĩnh Hi không chút do dự, cậu cắn chặt khớp hàm chặt đứt hơn nửa cánh tay phải của mình, sau đó qua loa dùng áo khoác bên ngoài quấn chặt miệng vết thương, ngăn không cho máu tiếp tục chảy. Mồ hôi lạnh liên tục rơi vào mắt, Lục Vĩnh Hi phải chớp mắt nhiều lần mới giảm bớt sự đau đớn của thân thể này.

Cố không phát ra tiếng la thu hút lũ quái vật bên ngoài, nhưng cậu vẫn bật ra vài tiếng kêu đau.

Giải quyết xong vấn đề cấp bách của bản thân, Lục Vĩnh Hi mới có chút thời gian hít thở quan sát nơi người kia nói, nơi mà cậu có thể tự tìm cuộc sống mới thuộc về chính mình.

Cậu đang ngồi trong một đống đổ nát ở một cửa hàng kiểu cũ. Nơi này có vẻ không được phát triển cho lắm, mọi vật dụng dù còn nguyên vẹn hay đổ nát đều cho cậu biết được, lạc hậu hơn rất nhiều so với thời đại tinh tế.

Cho nên… chỉ với những quái vật tầm thường này cũng có thể cướp đi vô số mạng người.

Lục Vĩnh Hi định tìm một nơi có cửa nguyên vẹn, che chắn ngủ tạm bợ qua một đêm, bởi cánh cửa kính duy nhất của cửa hàng đã hoàn toàn vỡ nát. Nguyên chủ bị gia đình bỏ mặc cho xác sống ở đây tùy ý gặm cắn.

“Ha, thật đáng thương.” Lục Vĩnh Hi dùng toàn bộ sức lực với tay vịn một kệ hàng đứng dậy. Chân cậu run rẩy không cách nào đứng vững, tay trái vội vàng nắm chặt kệ hàng bên cạnh thở dốc.

Thân thể này đã đến giới hạn chịu đựng rồi, cậu phải nhanh chóng nghỉ ngơi …nhanh chóng nghỉ ngơi.

Đột nhiên cảm giác lạnh lẽo trên cổ tay trái biến mất, chiếc vòng ảm đạm ban đầu đã tự động trở thành cơ giáp màu bạc 001 quen thuộc trong trí nhớ của cậu.

Cả người cậu được 001 cẩn thận bế lên.

“001, ngươi cũng theo ta đến đây được sao?” Lục Vĩnh Hi vui vẻ nở nụ cười thật tươi, thật giống như một bạn nhỏ gặp lại người bạn mà bọn trẻ thích chơi cùng nhất.

001 dùng cặp mắt máy móc lạnh như băng nhìn cậu, như thể không hiểu chủ nhân lần đầu gặp mặt của mình đang nói gì.

“Chủ nhân, ngài cần nghỉ ngơi, tôi sẽ tìm một nơi an toàn cho ngài.”

Lục Vĩnh Hi ngơ ngác nhìn vào đôi mắt máy móc của nó.

Cơ giáp nhỏ không nhớ cậu?

“001, ngươi không nhớ ta?” Nếu có một kẻ nào khác là con người ở đây vừa nghe đã biết giọng điệu cậu không hề bình tĩnh một chút nào, vẫn là tông giọng ngày thường, vẫn là ngữ điệu không chút phập phồng đó, nhưng cẩn thận nghe, sẽ biết khi cậu nói ra lời này mang theo bao nhiêu run rẩy, cùng sợ hãi.

Hiện tại ở trong cửa hàng này chỉ có cậu và cơ giáp của mình. Cậu đến một thế giới xa lạ, vốn nghĩ sinh tồn một mình là một việc vô cùng bình thường, miễn là có cuộc sống tự do thuộc về bản thân cậu, Lục Vĩnh Hi đều sẽ vui vẻ chấp nhận. Nhưng đột nhiên người thân cận duy nhất của cậu cũng xuất hiện.

Cậu sợ lời khẳng định được nói ra từ người bạn của mình.

Một câu nói không quen.

Lục Vĩnh Hi không biết sao bản thân lại thấy trái tim khó chịu đến lạ, cậu đáng lẽ nên vui vì nó vẫn còn tồn tại mới phải.

Không nhớ cậu thì sao? Chỉ cần còn đồng hành cùng nhau đã là tốt lắm rồi.

“Không sao, quên rồi thì chúng ta làm quen lại từ đầu nhé! Chào cậu 001, tôi là Lục Vĩnh Hi.”

001 khó hiểu với những lời chủ nhân nó nói, nhưng vẫn làm đúng chức trách đáp lại lời của chủ nhân: “Vâng, chào ngài, tôi là 001, sẽ làm tốt chức trách bảo vệ ngài.”

001 bế cậu ra khỏi cửa hàng đổ nát cũ kĩ kia, đi đến tòa nhà phía đối diện. Trước cửa hàng và trên khoảng đường gần đó cũng có lác đác vài con xác sống đang lang thang vô định trên đường như những bóng ma, chúng ngửi thấy hơi người liền hóa thành kẻ điên, liều mình vồ đến.

001 là một cơ giáp chiến đấu, với nó việc chiến đấu với vài con xác sống như này là việc vô cùng bình thường.

Nó linh hoạt đỡ chủ nhân của mình lên cao khỏi tầm với của đám xác sống, tay nó bắt đầu tự động tách rời rồi tự lắp ghép trở lại thành một thanh kiếm dài sắc bén, nhẹ nhàng chém bay đầu những kẻ muốn đụng đến cậu.

Lục Vĩnh Hi thấy nó không gặp vấn đề gì mới yên tâm ngất đi. Đến khi cậu tỉnh dậy đã là sáng của ngày hôm sau. Cậu đưa tay lên vuốt những sợi tóc đang rơi trước mắt ra phía sau để bản thân nhìn rõ hơn nơi ở hiện tại của mình.

Hành động của cậu đột nhiên dừng lại, Lục Vĩnh Hi nhanh chóng nhìn lấy nơi đáng lẽ đã chẳng còn nguyên vẹn. Nửa cánh tay phải của cậu... hiện tại đã được thay bằng một cánh tay bằng máy, còn là cái tay máy vô cùng quen thuộc với Lục Vĩnh Hi.

Cánh tay máy đầu tiên của cậu…

Hot

Comments

Đại Dương

Đại Dương

Mở bài chấn động

2025-02-17

4

Fan TF Family

Fan TF Family

các cú đêm đâu rồi

2024-11-23

3

Nia 🌈

Nia 🌈

ko ý là mới xuyên cái mất ln nửa cánh tay phải 🤡

2024-11-17

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play