Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau

Con ngươi màu nâu nhạt thoáng hòa tan, hắn rút trong túi áo ra một chiếc khăn tay trắng đưa cho cậu, nhàn nhạt nói: “Cầm lấy đi.”

Lục Vĩnh Hi xua tay bảo không cần, máu cậu có thể làm chiếc khăn tay trắng ngần ấy của hắn bẩn mất, nhưng người nọ lại không nói gì nghiêm mặt cầm nó đưa đến trước mặt cậu, mãi cho đến khi cậu chịu cầm lấy nó mới thôi.

Lục Vĩnh Hi nhỏ giọng nói với hắn sức mạnh từ viên tinh hạch trong não xác sống biến dị coi như một lời cảm ơn: “Thiếu tá có thể cho người tìm một ít về nghiên cứu.”

Hắn gật đầu, quay người rời đi sắp xếp nhiệm vụ cho cấp dưới, chỉ để lại một bóng lưng cao lớn cô đơn cho cậu.

Lục Vĩnh Hi thấy được hình bóng cậu khi xưa, một người luôn một mình cố gắng vì vô số người, cô đơn, tĩnh mịch. Dù vậy hai người bọn họ vẫn có một cái gì đó rất khác nhau, cậu không lạnh lùng như người nọ, cũng không có khả năng khiến mọi người luôn phục tùng mệnh lệnh của mình, cậu là một cổ máy, một con rối do quốc vương điều khiển.

Còn hiện tại, cậu chỉ là một người bình thường có sứ mệnh báo thù cho ân nhân của mình mà thôi.

Lục Vĩnh Hi nhìn chiếc khăn trắng trên tay nhẹ lau đi máu đang chảy ra do tinh thần lực bị cậu sử dụng quá độ. Vết máu đỏ tươi chói mắt lan ra trên chiếc khăn tựa như cuộc đời không chút liên quan của hai người bọn họ đã bị đối phương nhuộm lên chút sắc màu kể từ thời khắc này.

Cậu nhẹ nhàng xếp gọn nó lại cho vào túi áo. Lục Vĩnh Hi tiếp tục việc làm dang dỡ của mình, cậu tìm được ba viên tinh hạch khác trong não của đám xác sống, hai viên màu đỏ và một viên màu trắng.

Bởi vì sở hữu tinh thần lực đặc biệt nên từ nhỏ Lục Vĩnh Hi đã có khả năng bổ sung năng lượng cho mình bằng bất kì loại năng lượng nào, không phù hợp cậu sẽ cố dung hòa cho nó trở nên phù hợp. Vì thế những thứ trước mắt này đều có thể giúp khôi phục lại một chút tình trạng suy kiệt tinh thần lực của bản thân cậu.

Lục Vĩnh Hi tìm một nhà vệ sinh ở tầng 3 thử vận may một chút, may mắn là nước vẫn còn dùng được. Siêu thị lớn thường có nguồn nước dự trữ, có lẽ vì nguyên nhân này mà cả một thành phố đều bị vấn đề nhà máy ngừng hoạt động mà mất đi nguồn nước, chỉ riêng những nơi như thế này mới còn sử dụng được mà thôi.

Cậu rửa qua 4 viên tinh thạch và đôi găng tay đen bằng da của mình. Lục Vĩnh Hi trực tiếp cầm trong tay dùng ý niệm hấp thu nó. 001 kiểm tra thể trạng của cậu sau đó thấp giọng thông báo.

[Chỉ số tinh thần lực khôi phục 5%]

[Tinh thần lực ước tính hiện tại: Cấp C]

“Tạm rồi, đi thôi.”

Nước trong vòi sau khi Lục Vĩnh Hi rời đi cũng trở thành màu xanh đen hôi thối, nơi này cũng không còn nguồn nước sạch nữa rồi.

Cậu quay lại đã thấy Trần Miên Đông đi đến lo lắng, sốt ruột hỏi han: “Cậu đi đâu vậy? Có bị thương không?”

Đáy mắt nguyên soái Lục hiện lên chút ý cười, cậu quăng cho anh viên tinh hạch màu trắng bản thân chưa dùng, mở cửa xe nói: “Giữ nó, anh chắc là sẽ cần.”

Trần Miên Đông vừa cầm lấy viên tinh hạch đã cảm thấy nguồn năng lượng cạn kiệt trong người trở nên sung túc trở lại, anh vui vẻ phấn khích vỗ vỗ vai cậu: “Cái này ở đâu ra thế? Quá thần kỳ, tôi khôi phục ngay luôn này.”

Lục Vĩnh Hi nghiêng người né tránh, thản nhiên nói: “Tôi lấy trong đầu xác sống đấy.”

“Khụ…khụ.”

Trần Miên Đông nghe vậy liền ho khan vài cái, sau đó liền im lặng không hiếu kì nữa.

Thứ xinh đẹp thế này lại nằm trong đống óc não ghê tởm kia…. vừa nghĩ thôi anh đã muốn nôn rồi.

Đội 7 giúp đỡ chở một phần vật dụng cần thiết trở về căn cứ trước. Cố Viễn Quân nghe tiếng xe khởi động, nhẹ xoay người nhìn về hướng nó rời đi.

Bộ đàm vang lên giọng nói uy nghiêm của cha hắn khiến đôi mắt nâu nhạt nhuộm lên sắc thái lạnh lùng.

“Vâng, tôi đã rõ thưa đại tá.”

Cố Viễn Quân kéo thấp vành mũ quân phục, cố cảm nhận chút xúc cảm còn xót lại khi hắn nhẹ chạm tay với thiếu niên.

Tay cậu ấy rất mềm.

Đôi mắt xanh của cậu ấy… rất đẹp.

Rất đẹp.

Lục Vĩnh Hi nhớ đến những gì em họ của Lục Ngạn làm trong nguyên tác với cậu ấy, liền trông mong xoay qua người bên ghế lái hỏi: “Anh nghĩ sao nếu tôi gia nhập đội 7.”

Trần Miên Đông nghe vậy thoáng sửng sốt, sau đó vui mừng trả lời ngay lập tức: “Đương nhiên là quá tốt rồi, bây giờ muốn trở về thành phố B là một điều vô cùng khó khăn, cậu gia nhập chúng tôi thì còn gì bằng.”

Chủ yếu là cậu mà ở đây thì cơ hội bọn tôi thoát ế cao hơn thôi hahaha.

Ai mà không thích người đẹp chứ!

Nguyên soái Lục không giỏi đoán suy nghĩ người khác, anh nói sao thì cậu nghe vậy, mí mắt cậu nặng trĩu do tình trạng cơ thể không ổn định. Cậu chậm rãi khép hàng mi dài chìm vào giấc mộng âm u, chỉ tồn tại bóng đêm.

Lục Vĩnh Hi cố gắng bắt lấy chút ánh sáng yếu ớt nơi cuối chân trời, nhưng đuổi mãi, đuổi mãi vẫn chẳng thể nào chợp lấy được nó. Cậu mệt rồi, không muốn mãi chạy theo nó nữa, thế nhưng ánh sáng từ nơi xa vời không thể chạm tới lại dịu dàng đến ôm lấy cậu, cho cậu một vùng ánh sáng ít ỏi để cậu tự do ngắm nhìn mọi thứ trong phạm vi nhỏ ấy…. Sự tự do hão huyền mà cậu luôn muốn có lẽ thật sự sẽ tìm được nó vào một ngày nào đó.

Hot

Comments

Bạch Hồ

Bạch Hồ

cơ hội ăn cơm chó thì có

2025-01-25

2

Zy

Zy

Bốp! tỉnh ngủ chx

2024-11-22

5

范瓊英 🌷✨

范瓊英 🌷✨

hả? nói gì không nghe ,nhma mắt thấy thì thấy đó=)))))
nhưng mà diễn ơiii, tỉnh lẹ đii

2024-09-26

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play