Chương 8: Căn cứ thành phố A

Lục Vĩnh Hi được Trần Miên Đông gọi tỉnh, cậu phát hiện đội bọn họ đã trở về căn cứ thành phố A, cả bọn phải xuống xe để nhân viên y tế kiểm tra tình hình cơ thể trước khi tiến vào căn cứ.

Trước họ là một đoàn xe của dân thường, bọn họ khóc lóc kêu gào muốn nhanh chóng được tiến vào bên trong, nhưng đội ngũ canh phòng bên ngoài lại ngăn chặn nghiêm ngặt không cho bất cứ kẻ nào lọt khỏi việc kiểm tra trước khi vào.

Bọn họ buộc phải xếp hàng ngay ngắn lần lượt được kiểm tra, đến lượt của một người phụ nữ thì âm thanh ồn ào cãi vả lại vang lên.

“Xin cô phối hợp với chúng tôi, đây là yêu cầu bắt buộc để được cư trú tại căn cứ này.”

“Không, đứa nhỏ này là của tôi, các người không thể tách hai mẹ con tôi ra… nó là con của tôi.”

Lục Vĩnh Hi chau mày nhìn hàng người nhốn nháo ở phía trước. Cậu vươn một tia tinh thần nho nhỏ đến đó xem xét tình hình thì phát hiện, đứa trẻ được người phụ nữ cẩn thận ôm cứng trong lòng đã biến thành xác sống từ lúc nào chuẩn bị tấn công cô ấy, không chỉ cô có thể bị đứa nhỏ cắn biến thành xác sống mà những người xung quanh rất có khả năng cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Cậu dứt khoát mở cửa xe nhanh chóng luồn lách qua hàng người mặc kệ đại úy Trần gọi với theo ở phía sau, rốt cuộc vẫn là muộn một bước. Lục Vĩnh Hi cảm nhận nguồn năng lượng ô nhiễm đã lan sang người phụ nữ, cô ấy bị cắn rồi.

Tiếng la hét của những người tại đó đột ngột im bặt.

"Đoàng."

Một tiếng súng vang rền.

Không biết từ lúc nào ở lối vào ưu tiên của căn cứ đã xuất hiện đoàn xe bọc thép quen thuộc. Cố Viễn Quân dáng người thẳng tấp đứng đó, phất tay cho cấp dưới xử lý, khẩu súng ngắn được hắn chậm rãi cho lại vào bao súng bên hông, lạnh nhạt căn dặn.

“Cấp quyền ra vào ưu tiên cho đội 7.”

“Vâng."

Lục Vĩnh Hi vừa đuổi tới đã thấy hình ảnh như thế, đối lập với vị thiếu tá lạnh lùng, bình tĩnh kia là một người phụ nữ với mạch máu xanh đen lan dài từ cổ lên mặt, trên đầu cô là một cái lỗ to, đứa trẻ được cô ôm trong ngực bất động tựa hồ cũng đã ra đi mãi mãi cùng người mẹ kính yêu của mình.

Vài giây trôi qua mọi người mới bừng tỉnh khỏi sự việc vừa rồi, mất kiểm soát la hét, sợ hãi. Cậu có thể nghe được tiếng mắng nhiếc của những người người lớn tuổi, vẻ mặt sợ hãi của những người trẻ tuổi nhìn về phía Cố Viễn Quân.

“Đáng sợ quá!”

“Giết… giết người.”

“Đồ máu lạnh, sao có thể giết một người đang sống sờ sờ cơ chứ!”

“Hắn giết cô ấy rồi.”

“Anh ta đáng sợ quá!!”

"Đừng chửi người bên quân đội, cẩn thận lời nói đi."

"Cô ấy hình như đã trở thành xác sống rồi kia mà."

"Mấy người muốn bị ả ta cắn hả? Người ta bắn đúng mà."

Hai luồng ý kiến trái chiều nổi lên. Vài phút sau, cái xác người phụ nữ ùa ra một loạt máu đen, tiếng bàn tán của mọi người cũng biến mất hẳn.

Ánh mắt vị thiếu tá nọ lạnh lẽo như hầm băng quét một vòng qua đám người cho đến khi hắn chạm mắt với cậu thiếu niên ấy.

Đôi mắt nâu nhạt hơi rũ xuống một chút rồi vội quét qua không nhìn thẳng vào người cậu, hắn kéo nhẹ vành mũ quân phục, xoay người lên xe rời đi.

Lục Vĩnh Hi nhìn theo bóng lưng người nọ đột nhiên thấy đồng cảm.

Người giữ chức vị càng cao càng gánh chịu nhiều thứ mà người thường không thể nào hiểu được. Nếu cậu là hắn cậu vẫn sẽ làm như vậy, bởi vì họ chịu trách nhiệm cho mạng sống của rất nhiều người, không thể do dự thiếu dứt khoát trong bất kì tình huống nguy hiểm nào được.

Tựa như khi ở chiến trường tinh tế, đám trùng tộc kí sinh vào biết bao chiến sĩ, cậu đều thẳng tay giết sạch.

Mắng cậu máu lạnh cũng được, không có tình người cũng chẳng sao. Bởi khi đó, chính cậu còn chẳng coi mình là người bình thường nữa mà.

Hiện tại, chung quy đây cũng không phải chuyện của cậu, an toàn của bọn họ đã được đảm bảo cậu nên trở về vị trí của mình thôi.

Lục Vĩnh Hi đi đến chiếc xe vừa chuyển từ làn thông thường sang làn ưu tiên. Trần Miên Đông đưa đầu ra bên ngoài tìm kiếm bóng hình cậu đặc công của đội mình.

“Này, cậu đi đâu đấy!?”

Lục Vĩnh Hi chậm rãi mở cửa ghế lái phụ, sau đó hỏi một câu không đầu không đuôi: “Các anh nghĩ sao về Thiếu tá Cố.”

Trần Miên Đông nghe cậu hỏi thoáng sửng sốt sau đó lúng túng sờ sờ mũi nói: “Nói ra cậu đừng nói với người ngoài nhé! Bọn tôi đều sợ ngài ấy lắm, vô cùng nghiêm khắc và kỷ luật trước mặt ngài ấy luôn.”

Lục Vĩnh Hi im lặng không đáp lại anh một lúc lâu, đến khi đoàn xe của đội 7 hoàn toàn tiến vào căn cứ anh mới nghe được thiếu niên bâng quơ nói: “Đừng sợ người đó, anh ta rất tốt.”

“Cậu chưa gặp ngài ấy thường xuyên nên không biết thôi, thiếu tá còn đáng sợ hơn cha ngài ấy nhiều. Chuyện ban nãy cậu thấy là chuyện diễn ra hằng ngày đấy, không phải lâu lâu mới xảy ra đâu. Lúc còn thời bình, ngài ấy đã nổi tiếng vì tác phong làm việc nghiêm túc đến thái quá, ai là học viên của ngài ấy đều bị hành thừa sống thiếu chết đó.”

“Như anh nói, anh ta là thiếu tá cơ mà.”

“Đúng vậy, như tôi nói… tôi.”

Trần Miên Đông đột nhiên hiểu ý của cậu, anh nhỏ giọng lặp lại lời của cậu thiếu niên: “Anh ta là thiếu tá cơ mà.”

Một vị thiếu tá quản lý rất nhiều người, nếu không nghiêm khắc, kỷ luật thì quân đội còn ra thể thống gì chứ!

Nếu hắn không ra tay diệt gọn những kẻ cố chấp nghĩ mình có thể sống, kể cả khi bị cắn, từ đó mang theo dịch bệnh lan ra toàn căn cứ thì ai sẽ chịu trách nhiệm đây. Còn không phải là những người như thiếu tá sao?

Anh tự thấy hổ thẹn vì suy nghĩ sợ hãi hắn gần đây của mình.

“Cảm ơn cậu.”

“Ừm, anh hiểu là tốt rồi.”

“Không phải người trong quân đội thực sự vẫn có thể gia nhập vào đội các anh sao?” Lục Vĩnh Hi chuyển đề tài hỏi.

Trần Miên Đông hiểu cậu là đang giúp anh thoát khỏi trạng thái tự trách, sẵn tiện dò la ít thông tin: “Tôi nộp báo cáo về thân phận của cậu cho cấp trên là được, sau này cậu sẽ là anh em một nhà với đội 7 bọn tôi.”

Lục Vĩnh Hi nhỏ giọng lặp lại: “Một nhà?”

Người đàn ông trước mặt cười rạng rỡ, tiếp tục nói: “Đúng vậy, các đồng chí ở đội 7 đều là người nhà của tôi.”

Nguyên soái Lục có chút lạ lẫm với khái niệm người nhà này, nhưng cậu vẫn bị thái độ lạc quan vui vẻ của người nọ ảnh hưởng.

“Hi vọng mọi người chiếu cố thêm một người là tôi nhé.”

Tác giả có lời muốn nói.

Tuyến tình cảm từ từ nha, hai bạn nhỏ sẽ tiếp xúc với nhau nhiều hơn vào những chương sau, mà cũng không lâu đâu kkkk

Hot

Comments

Thiên Niên

Thiên Niên

thật ra tôi thấy thiếu tá Cố giống công trong Cây nấm nhỏ

2025-03-04

2

Na Thích Ngọt🎉💤

Na Thích Ngọt🎉💤

Ít ra anh tới đó vẫn nhận đc chút tình thg
Vẫn là tốt hơn kiếp cũ :)))

2024-09-12

8

Na Thích Ngọt🎉💤

Na Thích Ngọt🎉💤

nghe là bt ảnh rén thiếu tá tới mức nào:)))

2024-09-12

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play