Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối

Lục Vĩnh Hi thu gom được ít vật dụng dùng trong vài ngày rồi nhanh chóng mở một chiếc điện thoại đã gần hết pin mà cậu tìm được ở một góc tối cửa hàng. 001 quét dữ liệu của nó, sau đó phóng bản đồ thành phố ra bên ngoài cho cậu dễ quan sát.

Theo như những gì Lục Ngạn truyền lại cho cậu. Thế giới này, cậu ấy vốn dĩ là nhân vật chính, vị em họ kia là một nhân vật qua đường chết từ giữa mạt thế, nhưng không biết vì sao cậu ta lại trọng sinh trở về thời điểm mạt thế vừa bắt đầu, còn ra tay với Lục Ngạn. Chủ ý thức thế giới không đành lòng mới cho cậu ấy một nguyện vọng, tìm một người đến trả thù thay và người may mắn chính là cậu.

Lục Vĩnh Hi tìm căn cứ quân sự lớn nhất thành phố A, cũng là nơi trú ẩn an toàn mà người sống sót tìm đến cư trú trên bản đồ. Lục Thanh chắc chắn đang ở đó, cậu phải đi đến đó trả thù cho Lục Ngạn.

Nguyên soái Lục chẳng sợ thứ gì, cậu chỉ sợ cơ thể bản thân đột ngột đến kì phát tình mà thôi.

Cơ giáp 001 chuyển thành hình dạng một cây kiếm dài sắc bén được cậu nhẹ nhàng cầm trên tay. Thế giới này không có thứ gọi là cơ giáp, nó tồn tại với hình dáng này là ổn thỏa nhất.

Khi Lục Vĩnh Hi cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài thì bị tiếng súng và tiếng xe phát ra gần đó thu hút, cậu hơi đưa mắt ra ngoài thì bị một viên đạn sượt bay qua lọn tóc lòa xòa trước mặt. Nguyên soái Lục vẫn vô cùng bình tĩnh lớn tiếng nói.

“Tôi là người, đừng bắn.”

Các binh sĩ nghe vậy không bắn nữa, nhưng vẫn cảnh giác chỉa súng về phía nọ, một thiếu niên vô cùng xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt của họ. Đẹp đến siêu thực, chưa ai trong họ từng thấy một người con trai có thể đẹp đến mức khiến bọn họ lặng người một lúc lâu. Trái ngược với họ, chàng trai lại điềm tĩnh một cách lạ thường, sóng lưng cậu thẳng tấp, đôi mắt không chút gợn sóng nhìn những người vũ trang đầy đủ ở trước mặt mình. Dù không làm ra bất cứ hành động mạnh mẽ nào, nhưng khí thế toát ra từ người cậu khiến bọn họ cảm nhận được sự áp bức.

“Tôi là đặc công đặc biệt của chính phủ Lục Vĩnh Hi, công tác tại đơn vị thành phố B, không cẩn thận trên đường càn quét xác sống thì lạc với các đồng đội khác, xin lỗi nhưng mong các đồng chí cho tôi tạm thời đến căn cứ thành phố A lánh tạm, có được không?”

Giọng nói cậu rõ ràng, mạch lạc, cử chỉ nhẹ nhàng, lịch sự, ánh mắt ngay thẳng, cả người thẳng tấp, đúng thật rất giống tác phong của một người chuyên làm việc cho chính phủ. Mạt thế đến ít ai còn quan trọng đến thân phận của người khác, nhưng những người có khả năng chiến đấu là ngoại lệ, họ là lực lượng quan trọng có thể giết xác sống, ổn định thế cuộc, bảo vệ mọi người nên dù làm nghề nghiệp gì đều đáng được tôn trọng.

Các binh lính nhìn tác phong cùng lời nói của cậu đều vô thức tin tưởng không chút nghi ngờ, dù sao nơi này nhiều xác sống như vậy, một người bình thường cũng không thể dễ dàng sống sót được.

Thế là Lục Vĩnh Hi trơn tru gia nhập đội 7, cùng họ xử lí đám xác sống trong khu vực lân cận, thu gom vật tư rồi cùng lên xe trở về căn cứ thành phố A. Nhìn động tác chiến đấu của cậu cả đám lính mới gia nhập quân đội chưa lâu liền trầm trồ, thán phục càng tin vào thân phận giả của cậu hơn.

Hơn nữa Lục Vĩnh Hi còn có một vẻ ngoài dễ dàng khiến một đám binh sĩ độc thân ngo ngoe rục rịch muốn làm thân với cậu.

Đại úy Trần Miên Đông phụ trách dẫn đoàn là một người có tác phong làm việc khá thoải mái, anh sẽ nghiêm túc lúc cần thiết, những khi khác anh thường nói chuyện rất thân thiện với mọi người như hiện tại, anh không ngần ngại hiếu kì về những điểm kì lạ trên người cậu.

“Vẻ ngoài của cậu thật sự rất xuất sắc đó, trước mạt thế chưa từng nghĩ đến việc vào giới giải trí sao? Thú thật lúc mới thấy cậu, tôi đã nghĩ đây là một minh tinh nào đó đấy!”

Lục Vĩnh Hi cười nhẹ, hỏi lại: “Anh cảm thấy mái tóc trắng này rất không hợp hình tượng một người đặc công phải không?”

Trần Miên Đông không hề phủ nhận, anh cười cười gật đầu khẳng định: “Chưa từng thấy ai như cậu cả, đặc công thường rất ẩn mình, cậu lại quá nổi bật, nhưng sức chiến đấu của cậu đủ để tôi tin rồi.”

Lục Vĩnh Hi khách khí cũng khen lại anh: “Đại úy Trần cũng rất lợi hại.”

Trần Miên Đông được cậu khen thì mặt hơi đỏ lên, anh sờ sờ mũi có hơi xoắn xuýt một chút, nhưng vẫn không kiềm được hiếu kì hỏi: “Tay phải cậu…”

“Bị thương trước mạt thế, chính phủ đã cho chuyên gia làm riêng nó cho tôi.”

Nguyên soái Lục thản nhiên nói dối, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, như thể đây chính là sự thật. Trước đây cậu sẽ chẳng bao giờ nói dối, bởi vì không thể, mọi hành vi, lời nói của cậu đều bị đế quốc kiểm soát… Còn bây giờ, chẳng ai kiểm soát cậu nữa rồi.

Cậu chỉ đang tìm đường đi đến tự do mãi mãi mà thôi.

Trần Miên Đông không nói gì ngay, qua một lúc anh mới lên tiếng an ủi cậu: “Chắc cậu phải giỏi lắm chính phủ mới chịu bỏ công như vậy, như bọn tôi chắc sẽ bị họ coi như đứa con rơi mặc kệ rồi haha.”

“Ừm"

Tôi cũng cảm thấy như vậy.

001 đã nói cậu là giỏi nhất. Những thứ tân tiến nhất cậu được sử dụng đều đổi từ máu của cậu trên chiến trường, đây là thành quả cậu đáng được nhận. Lục Vĩnh Hi đột nhiên có chút tự hào về một bản thân từng cố gắng sống từng ngày trong quá khứ tàn khốc ấy.

“Mày giỏi lắm, Lục Vĩnh Hi.”

Trần Miên Đông nhìn nửa cánh tay máy của cậu, do dự hỏi: "Cậu có muốn một chiếc găng tay đen không?"

Lục Vĩnh Hi nhìn anh rồi nhìn xuống tay mình cười nhẹ đáp: "Có, cảm ơn anh."

Đại úy Trần bị nụ cười mỹ nhân đánh úp, lập tức mặt đỏ, tim đập nhanh đến bất thường, anh cố bình ổn nhịp đập nơi trái tim không để cho cậu thiếu niên bên cạnh phát hiện.

Tác giả có lời muốn nói.

Người đẹp ai mà không thích chứ!

Cố Viễn Quân: "Không được thích, đây là mệnh lệnh."

Hot

Comments

Tâm

Tâm

Why? Ai cho anh cái quyền đấy hở ?

2025-02-21

1

Như Như🇻🇳🍀

Như Như🇻🇳🍀

aiza ~~anh trai thốt ra lời thì phải giữ lấy lời đừng như con bướm đậu r lại đi nha~~

2024-12-19

7

Mèo Ú

Mèo Ú

Vĩnh Hi

2024-12-07

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play