Chương 16: Dị năng thăng cấp

Bộ đàm truyền đến thanh âm hoảng loạn của một đám binh lính khiến hàng mày của Cố Viễn Quân ngày càng cau lại. Hứa Tùy bình tĩnh xin chỉ thị từ hắn.

“Thưa thiếu tá, chúng ta nên làm gì ạ?”

“Đến chi viện.”

“Vâng.”

Lục Vĩnh Hi mở bừng mắt, cảm nhận rõ cả người bản thân hoàn toàn không còn cảm giác nóng cháy, khó chịu nữa, mới an tâm thở phào một hơi. Nhưng rồi, khi kí ức trong não bộ bắt đầu từ từ chiếu lại tất cả những gì đã diễn ra, từ hành động lời nói của cậu, cho đến người nọ.

“.…”

001 giao tiếp tinh thần với cậu: “Ngài tỉnh rồi.” Giọng điệu nó mang theo chút vui vẻ, có phần giống với bạn nhỏ 001 ở cạnh cậu trước đây: “Chỉ số tinh thần lực khôi phục 10%, Cấp bậc dự đoán hiện tại cấp B.”

Lục nguyên soái không thể nào vui nỗi, cậu lộ ra bộ dáng kì quái đó rồi, hắn chắc chắn đã nghi ngờ thân phận của cậu, thậm chí nghi ngờ cậu có phải là con người hay một vật thí nghiệm gì đó của chính phủ không?

Tuy nhờ người nọ cậu mới có thể giữ được mạng sống mà không cần phá hủy tuyến thể nhưng… cậu đâu thể nào nói bản thân là người ở một thế giới khác cho hắn chứ!

Cố Viễn Quân lên tiếng hỏi: “Tỉnh rồi?”

Lục Vĩnh Hi không thể tiếp tục giả vờ ngủ để bản thân có thêm thời gian suy nghĩ nữa, cậu nhanh chóng ngồi thẳng người dậy, quay lại tác phong nghiêm túc như mọi khi trả lời: “Thưa thiếu tá, tôi đã tỉnh.”

“Ừm, cậu tỉnh đúng lúc lắm, chúng ta đang đến chỗ đội cậu.”

“Đội tôi có chuyện?” Chỉ nghe vài lời đơn giản thế mà Lục Vĩnh Hi đã có thể đoán được ý tứ hắn muốn biểu đạt trong lời nói của mình, “Đội 7 bị xác sống bao vây.”

Cố Viễn Quân nhìn bàn tay đang bất giác nắm chặt của cậu, tiếp tục nói: “Chưa có thương vong.”

Lúc này các khớp trên tay Lục Vĩnh Hi mới nhẹ thả lỏng, bảo vệ đồng đội hay giữ chữ tín đều là những việc ăn sâu vào máu thịt cậu, nếu như đã nói phải đảm bảo an toàn khi bọn họ chọn địa điểm đó thì nói được phải làm được.

Trong xe yên tĩnh đến có thể nghe thấy tiếng hít thở của từng người, bên ngoài lại đủ loại âm thanh trộn lẫn vào nhau, nhiều nhất có lẽ là tiếng súng của các binh lính có mặt ở khắp nơi.

Không phải khẩu súng nào cũng được trang bị ống giảm thanh, vật tư không phải là vô hạn, vũ khí cũng vậy. Chỉ những ai giữ vai trò chiến đấu quan trọng mới được trang bị đầy đủ vũ khí trong khi chiến đấu hơn. Như Cố Viễn Quân hay đội trưởng của mỗi đội vậy.

Chiếc xe đột ngột phanh gấp do tông phải một con xác sống biến dị, cũng vừa hay bọn họ đã đến nơi rồi.

Lục Vĩnh Hi vội vàng muốn mở cửa xe đã nghe chất giọng không chứa bao nhiêu cảm xúc của người đàn ông bên cạnh vang lên: “Chú ý an toàn, sau khi trở về đến gặp tôi." Ngưng vài giây hắn lại nói: "Cậu hiểu mà.”

Cậu biết, hắn đang nói đến những điểm kì lạ trên người cậu.

“Vâng, thưa thiếu tá.”

Nếu hắn bắt ép cậu phải nói ra sự thật, cậu sẽ trốn đi tìm một cơ hội giết được Lục Thanh, rồi đến một nơi thật xa tách biệt tất cả mọi người mà sống.

Không có gì phải sợ.

Nếu kỳ phát tình lại tới…. vậy lần này cứ đâm hỏng tuyến thể luôn là được.

“Chúng ta…” Diệp An không chắc hỏi.

Hắn liếc nhìn thanh niên đã rút kiếm đi vào trong, cụp mắt xuống nói: “Đến chi viện đội 3, khoa môi trường.”

“Vâng, đã biết.”

Chiếc xe của thiếu tá giây trước vừa ở đấy, giây sau đã bức tốc lao nhanh đến khoa môi trường, lối vào nhà ăn nhanh chóng tụt lại phía sau, dần khuất hoàn toàn khỏi tầm mắt hắn.

Cậu ấy có thể tự lo được, hắn còn trách nhiệm trên vai, các chiến sĩ gặp nạn khác còn đang đợi hắn.

Gặp lại vào lần tới.

Lục Vĩnh Hi.

Lục Vĩnh Hi vừa chạy vào đã thấy một con xác sống đang mạnh mẽ dùng dị năng hệ hỏa cao hơn Trần Miên Đông một bậc, áp đảo anh đến mức dị năng cạn kiệt, chỉ có thể dùng chút sức tàn để chiến đấu với nó.

“Đội trưởng, đằng sau.”

Lê Minh vừa nhắc anh cẩn thận đã thấy hình bóng quen thuộc xuất hiện, một đường kiếm bay một đầu. Xác sống giây trước còn hành đại úy của bọn họ đến thừa sống thiếu chết lại bị cậu nhẹ nhàng giải quyết như một cơn gió thoáng qua.

Chỉ Lục Vĩnh Hi biết những xác sống này cậu không đối phó nhẹ nhàng như bọn họ nghĩ. Nguyên soái Lục phải khống chế tinh thần bọn nó trước một giây ra tay, đó là lúc dị năng của xác sống trở nên rối loạn nhất, cơ thể cứng rắn của chúng sẽ không được dị năng bao bọc, cây kiếm của cậu khi ấy mới có thể phát huy sức mạnh của mình.

Tinh thần lực vẫn là tăng quá chậm so với sự phát triển của đám sinh vật ghê tởm này.

Trần Miên Đông bị xác sống quăng vào tường ban nãy vẫn còn không dậy nổi, thở hổn hển nói: “Lục Vĩnh Hi, cậu đây rồi!!!”

“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Du Phong hét lên: “Không muộn…không muộn nhanh giúp tôi một tay đi.”

Phương Nhiên ở một góc được mọi người bảo vệ thu gom vật tư bật cười, đám binh lính khác cũng bị bộ dáng khó coi của Du Phong chọc cười.

Không biết sao trong tình huống nguy hiểm như thế này đám người này còn có thể cười vui vẻ như vậy nhưng khóe môi cậu vẫn không nhịn được nhếch lên, hô lớn: “Đến ngay.”

Tác giả có lời muốn nói.

Do chương trước ngắn quá nên Chồn viết thêm chương đăng cho đỡ thấy có lỗi kkkk.

Hot

Comments

Vương Ngọc Trúc

Vương Ngọc Trúc

tui thấy đâu có ngắn đâu :)))

2025-02-16

1

AquariusAce

AquariusAce

sao mọi người vui lẹ quá vậy?...

2024-12-07

0

AquariusAce

AquariusAce

Bậy bạ! Nếu nghĩ bản thân có thể chịu đựng cơn đau một mình thì gọi là ích kỷ. Bởi cái người mà chứng kiến cảnh tượng đó càng đau gấp bội. Không chỉ riêng thiếu tá, còn có 001.

2024-12-07

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play