Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”

Cánh tay máy đầu tiên của cậu…

Tác phong làm việc được huấn luyện bài bản từ khi Lục Vĩnh Hi còn chập chững bước những bước chân đầu tiên trong cuộc sống, khiến cậu dù gặp bất cứ tình huống gì vẫn phải bình tĩnh đối mặt. Cậu năm nay 28 tuổi, chẳng qua tâm hồn lại chẳng khác một đứa trẻ vừa mới trưởng thành là bao, chỉ là cậu lại không được khóc, không được để bản thân xuất hiện chút biểu cảm yếu đuối nào, cậu phải luôn là chiến thần bất khả chiến bại trong mắt họ.

Bây giờ khác rồi, cậu đã đi đến một thế giới khác, một thế giới mà cậu có thể làm một người bình thường thoải mái, tự do mà sống, chẳng còn ai có thể kiểm soát cảm xúc của cậu được nữa.

Lục Vĩnh Hi nhìn 001, nó đang nghiêm túc đứng trước cửa canh gác cho chủ nhân của mình được an ổn nghỉ ngơi. Cậu yếu ớt gọi nó lại: “001.”

001 trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt cậu, cẩn thận hỏi han: “Ngài bị đau ở đâu sao? Có cần tôi kiểm tra vết thương không?”

Lục Vĩnh Hi đột nhiên ôm chầm lấy cơ giáp màu bạc to lớn trước mặt, thân cơ giáp lạnh lẽo trơn nhẵn như loài rắn, nhưng nó lại đặc biệt ấm áp với Lục Vĩnh Hi, cậu vỗ vỗ lên thân cơ giáp, trên môi nở nụ cười, nước mắt lại lăn dài trên má.

“001, cậu là người thân của tôi… dù là quá khứ, hiện tại, tương lai đều sẽ luôn như vậy.”

001 không biết vì sao chủ nhân nó lại khóc, cũng chẳng biết chủ nhân sao phải nói với nó những lời như vậy, nó chỉ biết nó tồn tại là vì người trước mặt này. Cánh tay to lớn nhẹ ôm lại chủ nhân nhỏ bé của mình, nó chỉ dám vòng nhẹ người cậu, sợ bản thân sẽ không cẩn thận làm chủ nhân nó bị thương.

“Chủ nhân, cơ thể ngài đang rất thiếu năng lượng, chúng ta cần phải tìm thứ gì đó bổ sung ngay.”

Lục Vĩnh Hi khẽ “ừm” một tiếng, cậu vươn tay lau đi nước mắt của chính mình, đứng dậy hoạt động thử cổ tay máy một chút…. cũng may nó vẫn còn khá ổn.

Dù sao, bao năm qua đều dùng tay giả cũng không có gì phải lạ hết. Lục Vĩnh Hi kiểm tra cơ thể hiện tại đôi chút, theo như trí nhớ của nguyên chủ để lại, thế giới này hoàn toàn không có thứ gọi là tinh thần lực, mỗi người cũng khộng phân hóa thêm giới tính thứ hai, càng không có thuốc ức chế. Tất cả mọi người đều tựa như Beta ở thế giới của cậu, không có pheromone, không năng lực đặc biệt.

Lục Vĩnh Hi cảm thấy may mắn vì những điều này, cái thứ giới tính sau phân hóa chỉ gây thêm phiền phức cho người ta mà thôi. Trong mắt nguyên soái Lục, việc phân hóa thành Omega là điều khiến cậu ghét bỏ chính mình nhất.

Thuốc ức chế đặc biệt dành riêng cho cậu chỉ có viện nghiên cứu của đế quốc sản xuất, vì lí do này mà họ không bao giờ sợ Lục Vĩnh Hi sẽ tạo phản, một Omega đặc biệt như cậu vào kì phát tình không có thuốc ức chế kịp thời nhất định sẽ chết.

Lục Vĩnh Hi chậm rãi sờ ra sau gáy của mình tìm đến vị trí quen thuộc kia kiểm tra, tay cậu chạm đến phần thịt hơi nhô lên ở sau gáy, hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt.

“Nó vẫn đi theo mình sao?”

Trong nháy mắt Lục Vĩnh Hi không biết bản thân đã thật sự đến một thế giới khác hay vẫn còn ở thế giới ban đầu của cậu. Cậu thử điều động năng lượng như trước đây, đại não liền truyền đến một trận đau nhức dữ dội, tinh hạch nhỏ bé trong não phản hồi ngay lại mệnh lệnh của cậu, chỉ là nó quá mức yếu ớt, tưởng chừng như chỉ một chút nữa thôi viên tinh hạch ấy sẽ cạn kiệt năng lượng mà vỡ nát.

Cậu cảm thấy mũi bản thân hơi nóng, vài giây sau nó liền chảy ra chút máu, dấu hiệu của việc sử dụng tinh thần lực quá độ.

001 lo lắng lấy trong túi đồ của nó ra một chiếc khăn tay đưa đến cho cậu, Lục Vĩnh Hi nhận lấy nhẹ lau đi máu của chính mình. Cậu bảo 001 trở lại thành chiếc vòng kim loại trên cổ tay trái, cẩn thận đi quanh một vòng ở tòa nhà trong cửa hàng nhỏ này.

Bàn ghế đổ nát, nhiều vết máu kéo dài bắn lên các kệ trưng bày, các kệ hàng trống trơn chỉ còn lại vài thứ không mấy dễ sử dụng.

Lục Vĩnh Hi cầm lấy mấy gói sữa bột cho vào không gian chứa vật dụng nho nhỏ của cơ giáp, cậu tìm một vòng phía sau cửa hàng, phá cửa nhà kho lấy vài thùng nước còn sót lại bên trong cất vào.

Pha nước lạnh với sữa bột vẫn uống được như thường. Lục Vĩnh Hi là nguyên soái đế quốc, ở trong quân đội bao năm, cậu không có thói kén ăn, miễn giữ bụng để chiến đấu được là tốt rồi.

Trong lúc thu dọn lương thực, một chút mùi kì lạ xông vào mũi cậu, nặng hơn hẳn mùi máu còn đọng lại trong không khí. Lục Vĩnh Hi lần theo nó đi vào sâu trong căn phòng để đồ mới phát hiện một cái xác không nguyên vẹn, nửa thân giữa đã bị ăn mất, gương mặt bên trái cũng bị gặm hết lởm chởm chẳng còn nhìn rõ ngũ quan, nhưng trong đầu Lục Vĩnh Hi lại trong nháy mắt nói ra được người này là ai.

Nguyên chủ, Lục Ngạn.

Vậy hiện tại... cậu không phải cậu ấy sao? Có khi nào như suy đoán của cậu, thân thể hiện tại cậu đang sử dụng là của chính cậu trước đây không?

Mười năm về trước, Lục Vĩnh Hi vẫn chưa bị thương nặng đến mức phải thay các bộ phận trên cơ thể thành máy móc, tinh thần lực của cậu ban đầu tuy vẫn rất mạnh mẽ, nhưng biết đâu do ảnh hưởng trước khi chết nên nó mới tổn thương, nhỏ yếu như hiện tại cũng rất có khả năng.

Lục Vĩnh Hi không biết nên vui hay buồn, cậu nhìn xác thanh niên trên đất, thực hiện như lễ nghi tiễn đưa trong quân đội, cúi người thật sâu nghiêm túc lặp lại lời hứa hẹn.

“Cảm ơn cậu đã cho tôi cơ hội sống một cuộc sống mới, dù ở thân phận là cậu hay chính tôi… Lục Vĩnh Hi nhất định sẽ thực hiện lời hứa trả thù cho cậu, an nghỉ nhé! Lục Ngạn.”

Tác giả có lời muốn nói.

Chương 5 anh công sẽ xuất hiện.

Ai đọc truyện Chồn rồi chắc đều biết bối cảnh rất hay kiểu như này rồi ha, âm u âm u ý, nhưng chắc chắn truyện sẽ ngọt kkkk.

Hot

Comments

Đại Dương

Đại Dương

Sốp ơi cánh tay giả của bé là bằng sắt hay là có bọc 1 lớp da ng ở bên ngoài v

2025-02-17

2

/Định Hà Thiên iu bl/

/Định Hà Thiên iu bl/

Hok hỉu nha tg(?-?)

2024-11-17

1

范瓊英 🌷✨

范瓊英 🌷✨

mới đọc 3 chap nhưng đã biết là chuyện hay=)) thêm vào mục yêu thích nhée

2024-09-26

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play