Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.

Trong giấc mơ, Lục Vĩnh Hi khi còn nhỏ được vui vẻ, chạy nhảy, tự do hòa mình vào cánh đồng hoa ngát hương. Ánh nắng nhẹ nhàng sưởi ấm cậu, hương hoa dịu dàng đến vỗ về cả người đầy thương tích của cậu. Bài ca của gió khiến tâm trạng cậu thả lỏng, hạnh phúc mà mỉm cười, nụ cười rực rỡ còn hơn cả trăm loại hoa thơm, cỏ lạ trên cánh đồng ấy.

Cậu khao khát về một tuổi thơ thoải mái như thế, về một quá khứ không tồn tại, tất cả chỉ là tưởng tượng, là sự ảo tưởng về quá khứ của cậu ở một thế giới khác mà thôi

Dù vậy nó vẫn khiến Lục Vĩnh Hi vô thức ở trên lưng thiếu tá mỉm cười. Cố Viễn Quân nhỏ giọng kiểm tra tình hình của cấp dưới: “Báo cáo tình hình hiện tại cho tôi.”

“Thưa thiếu tá, việc cứu trợ của đội 1 vẫn đang tiến hành thuận lợi.”

“Thưa thiếu tá, đội 4 tình hình cứu viện tốt.”

“Thưa….”

“Được, tôi đã biết.”

Cố Viễn Quân vô cảm nhìn ba con xác sống dưới cầu thang, hắn nâng súng bắn hạ trước khi chúng đến gần.

Súng của Cố thiếu tá đã được gắn ống giảm thanh, nhưng tiếng động nhỏ phát ra vẫn khiến người đang chìm trong mơ trên lưng hắn cau mày cảnh giác. Cố Viễn Quân vụng về vươn tay ra sau nhẹ vỗ vỗ lưng cậu. Hắn nhớ khi còn bé mẹ hắn cũng hay dỗ hắn như thế này mỗi khi hắn tỉnh giấc, hi vọng nó sẽ có tác dụng với cậu.

Tầng 2 có xác sống, thiếu tá lấy từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ báo thức hắn lấy trong căn phòng của hai cô gái họ cứu. Cố Viễn Quân chỉnh sẵn thời gian đồng hồ báo thức kêu, rồi thản nhiên quăng nó đến một góc trên hành lang, thu hút đám xác sống tụ lại tìm kiếm tránh xa khu vực cầu thang, còn hắn thì nhẹ nhàng cõng cậu đi xuống tầng.

“Đầu…đầu ….đau.”

Là cạn kiệt dị năng?

Người trên lưng nhỏ giọng lẩm bẩm, Cố thiếu tá ngay lập tức đoán được cậu gặp vấn đề gì, hắn nhanh chóng đi xuống tầng 1, đi ra từ cổng sau tụ họp với một chiếc xe của đội.

Từ xa xa Diệp An đã thấy thiếu tá nhà bọn họ đang lạnh lùng cõng một cậu trai tóc trắng trên lưng, bước chân mạnh mẽ không bị chút ảnh hưởng nào tiến về phía bọn họ.

Thiếu tá bị bọn họ nhìn chầm chầm vẫn dửng dưng hỏi về đối tượng nhiệm vụ của bọn họ.

“Cứu được hai bạn học kia rồi?”

Diệp An tự động hoảng hốt như bị ai đó giẫm phải đuôi, anh vừa làm hành động tìm chết gì thế này: “Thưa thiếu tá, họ đã an toàn trong xe của đội 2 rồi ạ!”

“Ừ, mở cửa xe giúp tôi một chút.”

“Vâng.”

Diệp An nhìn hắn nhẹ nhàng hạ lưng đặt cậu trai ấy xuống ghế sau, còn mình thì vòng qua một bên cửa khác ngồi vào, khóe môi đang run run mỗi lần ở gần thiếu tá lại càng run rẩy lợi hại hơn.

Thiếu tá có thể đối xử dịu dàng với một người như vậy ư, hay do trước giờ bọn họ bị đối xử khác là vì chưa đủ đẹp sao?

“Không, không, không” Anh sao có thể nghĩ thiếu tá là một người như thế chứ!

Vì đến đây nhiệm vụ chính là cứu người nên bọn họ đều đi bằng xe lớn, chỉ riêng xe của chỉ huy là xe con dễ dàng dẫn trước đoàn người.

Cố Viễn Quân nói với người đàn ông ngồi ở ghế lái phụ, tốc độ nói cực nhanh: “Liên lạc với đội 7 xem tình hình bên họ ổn không? Nếu họ gặp khó khăn cứ đến đó giúp, hỏi đội 5 ở khu vực khoa môi trường nữa.”

“Vâng, đã rõ.”

“Đau…”

Cố thiếu tá nhìn người bên cạnh, hắn lấy trong túi áo 16 viên tinh thạch bản thân tiện tay thu thập trên đường đặt nó vào tay cậu, vừa truyền cả dị năng chữa trị của mình vào.

“Sẽ không đau nữa.”

Diệp An lén nhìn phát đã sợ hãi quay đầu trở lại tập trung lái xe, Hứa Tùy ở bên cạnh từ đầu đến cuối không nói gì chỉ tập trung làm nhiệm vụ hắn giao phó.

Mùi hương dễ chịu bao quanh cả người Lục Vĩnh Hi khiến đôi mày cậu dần thả lỏng, khóe môi nhẹ cong. Đôi mắt nâu nhạt hơi rũ xuống, hắn vuốt nhẹ tay phải cậu cách một lớp găng tay.

Cảm giác này, cứng rắn, lạnh lẽo, không phải làn da bình thường.

Hắn không tự ý mở chiếc găng tay ấy ra kiểm tra, bởi bản thân đã sớm biết nó là gì.

Là máy móc... cậu ấy có một cánh tay bằng máy.

Trong đầu hắn có vô vàn suy nghĩ về Lục Vĩnh Hi nhưng lại không có chút bài xích nào. Dẫu hoài nghi, dẫu mơ hồ, hắn vẫn không nghĩ đến việc sẽ làm hại cậu.

Hắn sẽ không bao giờ đối đầu với cậu ấy.

Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.

Không còn là nhân loại.

Hot

Comments

AquariusAce

AquariusAce

Em đang trầm tính mà nghe đoạn này phải nhảy dựng lên bình luận. Kiểu như thiếu tá lạnh lùng lại cõng người khác, cái cảm xúc nó khác lắm. Con người mà có thể dễ dàng rút súng bắn chết những thứ cản trở, giờ đây vẫn sừng sừng, ấy mà lại hạ mình cõng nam nhân khác...

2024-12-07

0

AquariusAce

AquariusAce

nghe một tiếng mà đau lòng, như thể nhiều thứ xúc cảm cứ dồn nén lại trong tiếng kêu đó...

2024-12-07

0

AquariusAce

AquariusAce

mỗi khi nghe em bé Lục bảo đau, lại thấy em dễ thương đến đỗi chẳng ai kìm lòng được

2024-12-07

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play