Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”

Cố Viễn Quân dẫn theo đội quân của hắn lướt qua người cậu, một mùi hương dịu nhẹ, ngọt ngào, thanh tao, len lỏi đến bên hắn, là mùi hương của loài hoa hắn thích nhất.

Mùi của hoa oải hương.

Ánh mắt hắn hơi tối lại, vẫn nhớ ưu tiên hàng đầu của mình là gì, nhanh chóng mở khóa an toàn trên súng, chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu.

Không bao lâu bên trong đã liên tục phát ra tiếng đổ vỡ đồ đạc cùng cửa kính. Tuy phần lớn súng của bọn họ đã được gắn ống giảm thanh, nhưng tiếng động gây ra vẫn thu hút lũ xác sống gần đó vây khu vực này lại.

Lục Vĩnh Hi nắm nhẹ thân kiếm, dùng tinh thần lực giao lưu với 001: “Cùng chiến đấu nhé!”

[Vâng, thưa chủ nhân.]

Trần Miên Đông ra lệnh cho tất cả mọi người vào vị trí chiến đấu, đến anh cũng quay lại phong thái nên có của một người đại úy, mạnh mẽ chiến đấu chẳng ngán bất kì kẻ nào.

“Cậu tự lo cho mình nhé!”

“Chuyện này anh yên tâm, tôi tự lo được.”

Lục Vĩnh Hi chủ động xuất kích, cậu vung kiếm chém bay đầu một con xác sống đang đến gần, sau đó liên tục di chuyển trong đội ngũ hỗ trợ những ai đang rơi vào thế hạ phong, giúp họ một tay. Không ai nhìn rõ được hình bóng của cậu thiếu niên, họ chỉ có thể thấy thoáng qua mái tóc trắng phất qua trong gió, không một tiếng động đến hỗ trợ họ, rồi lặng lẽ rời đi.

Lục Vĩnh Hi không buông lỏng tinh thần lực ở bất kì nơi nào quanh họ, đầu cậu vừa đau vừa nhức, nhưng nguyên soái Lục đã bảo vệ người thường bao năm, ý niệm bảo vệ mọi người sớm đã ngấm vào máu cậu. Dù cho không còn bị đế quốc cưỡng ép cậu làm điều đó nữa, nhưng cậu vẫn muốn bảo vệ mạng sống của những người xứng đáng được sống, như những chàng trai này vậy.

Bên ngoài khu vực này chỉ có khoảng vài chục con xác sống bình thường, nên cũng không quá khó giải quyết. Cậu cảm nhận dao động năng lượng thay đổi, liền xoay người, nhân lúc mọi người không để ý chạy nhanh vào bên trong.

Ngọn lửa nhỏ bay đến sượt qua góc áo cậu, Lục Vĩnh Hi bật người nhanh như chớp ghim thẳng mũi kiếm vào giữa trán con xác sống, người được cậu cứu nằm dưới đất sắc mặt trắng bệt không còn một giọt máu.

Nguyên soái Lục cứu người xong liền mặc kệ cảm xúc của anh ta, cậu tìm đến nơi có dao động năng lượng lớn nhất ở tầng ba siêu thị, nơi có đến 23 con xác sống có dị năng.

Ở khu vực tầng này, trong quá trình chiến đấu những chiến sĩ nghĩ mình phải tử trận lại may mắn nhận được một thứ sức mạnh kì lạ không biết từ đâu tiến vào thân thể, giúp họ mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều.

Cố Viễn Quân bình tĩnh, lạnh lùng dùng dị năng chữa trị biến dị, cường hóa cây súng của chính mình. Hắn không có các loại dị năng hoa lệ, ảo diệu như mọi người, nhưng ai nhìn cũng đều thấy được hắn là kẻ mạnh nhất.

Thiếu tá Cố đứng một góc mỗi lần nâng súng là một xác sống có dị năng sẽ phải nằm xuống. Viên đạn hắn bắn chuẩn xác vào giữa mi tâm bọn chúng, đạn được hắn cường hóa sau khi bắn trúng mục tiêu liền phát nổ, từng cái đầu của bọn xác sống có dị năng liền vỡ nát, mảnh vụn tinh thạch một chút cũng không nhìn thấy.

Chắc là bị nổ thành bột mịn hết cả rồi.

Những người khác lại không mạnh mẽ kiểm soát dị năng nhanh được như hắn, bọn họ chưa quen sử dụng nó, thậm chí còn bất cẩn làm đồng đội bị thương. Lục Vĩnh Hi không nhìn được cảnh này, chỉ có thể tiếp tục xen vào hỗ trợ.

Bóng dáng cao gầy với màu tóc khác lạ xuất hiện giữa đám dị năng hoa cả mắt đặc biệt nổi bật, hàng mày kiên nghị của Cố Viễn Quân nhẹ cau lại, hắn nâng súng nhanh chóng ngắm về những con xác sống gần cậu thiếu niên, muốn giải quyết chúng trước, nhưng mũi kiếm sắc bén đã nhanh hơn hắn một bước chém bay đầu bọn chúng.

Những binh sĩ ngạc nhiên nhìn cậu, sau đó liên tục thốt lên lời tán thưởng: “Thân thủ tốt lắm đấy! Anh bạn trẻ.”

“Cảm ơn cậu.”

“Cậu gì ơi, cảm ơn nhé!”

“Kiếm tốt.”

Một con xác sống bất chợt từ một góc tối vồ đến muốn cắn ngay động mạch cổ của cậu, Cố Viễn Quân nả một phát súng, khiến nó mãi mãi không thể thực hiện hành động đó thêm một lần nào nữa.

Hắn làm như không có việc gì, lạnh lùng lắp đạn bổ sung vào súng vừa nói: “Có thể gọi đội 3 4 vào thu gom vật tư rồi.”

“Đã rõ, thưa thiếu tá.”

Lục Vĩnh Hi không để ý đến cuộc trò chuyện giữa họ, cậu như một chú hamster nhỏ, đi vòng quanh vài cái đầu của bọn xác sống cậu giết, muốn tìm kho báu giấu bên trong. Cậu cảm nhận được trong não của nó có tinh hạch, có thể giúp cậu nâng cao dị năng vốn có của chính cậu.

Tinh thần lực.

Có thiếu tá Cố ở đây, đám binh sĩ cũng không dám trì hoãn công việc, họ yêu thích nhìn Lục Vĩnh Hi xinh đẹp một cái mới rời đi làm nhiệm vụ.

Cố Viễn Quân không nhanh không chậm đi đến cạnh thiếu niên, hắn không nói chuyện với cậu ngay chỉ đứng đó đợi cậu kiểm tra cái gì đó trong đầu xác sống, qua mười mấy giây sau Lục Vĩnh Hi mới moi từ trong não nó ra được một viên tinh thể màu vàng sáng lấp lánh.

Thứ trên tay cậu chàng khiến con người ta hoài nghi tại sao một thứ xinh đẹp như thế lại nằm trong não của một vật ghê tởm như vậy. Cố Viễn Quân mở lời.

“Đau không?”

Giọng điệu vô cảm, lạnh lùng hoàn toàn không có ý quan tâm nào, nhưng chính câu nói của hắn lại là lời hỏi han, quan tâm một người xa lạ như cậu.

Trái tim Lục Vĩnh Hi nhẹ run lên, hình như đây là lần đầu tiên có người hỏi cậu câu này. Cậu cầm viên tinh hạch trong tay, đứng dậy nhìn thẳng vào người vừa hỏi mình.

Hắn ta là cái vị thiếu tá phản diện trong thế giới gốc, lạnh lùng, quyết đoán chỉ biết đến nhiệm vụ bảo vệ mọi người. Tuy vậy, Lục Vĩnh Hi lại bị đôi mắt người này thu hút. Hắn có đôi mắt màu nâu nhạt, là màu nâu của hạt dẻ, rất bình dị, ấm áp, nếu nhìn kĩ vào mắt hắn hình tượng thiếu tá Cố lạnh lùng cũng không còn bao nhiêu.

“Tôi không bị thương.”

“Mũi cậu chảy máu rồi.”

Lục Vĩnh Hi sợ bị người phát hiện điểm bất thường, chỉ có thể qua loa nói: “A… không sao, nóng trong người thôi.”

Hot

Comments

Tâm

Tâm

chk em mà lại

2025-02-21

1

Mèo Ú

Mèo Ú

Mấy người hay nói câu: " Để xem kiếm của ngươi nhanh hơn hay súng của ta nhanh hơn" ra đây mà thể hiện nè!

2024-12-07

2

Mèo Ú

Mèo Ú

Là dị năng chữa trị của anh này có thể dùng lên đồ vật luôn hả /Doubt/

2024-12-07

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play