Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”

“Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi.”

Giờ phút này Lục Vĩnh Hi cũng không nghĩ nhiều về việc tại sao Cố Viễn Quân lại đột ngột xuất hiện ở đây. Cậu không cần dồn một phần sức để tự giữ cơ thể mình, nên kéo Từ Ngọc Nguyên cũng dễ dàng hơn hẳn.

“Hộc, hộc.”

Lục Vĩnh Hi kéo người lên được rồi liền đứng ôm lan can thở dốc, không để ý cánh tay trên eo cậu vẫn chưa dời đi. Âm thanh lo lắng của 001 vang lên trong đầu cậu: “Chỉ số pheromone của ngài đã vượt ngưỡng 50%, cảnh báo sắp tiến vào kỳ phát tình, chúng ta phải tìm cách giải quyết gấp thưa chủ nhân.”

Lục Vĩnh Hi lúc này mới phát hiện cả người mình sớm đã trở nên vô lực, cơ thể nóng bỏng đến lạ thường. Cậu vội vàng muốn tìm một nơi giải quyết trước, nên hít sâu một hơi yếu ớt nói với vị thiếu tá nọ.

“Ngài…sắp xếp cho bọn họ nhé! Tôi đi vệ sinh một lát đã.”

Cố Viễn Quân không nói gì nhìn cậu vội vã rời đi, hắn nói vào bộ đàm.

“Các cậu vào tòa nhà bằng cửa sau chờ sẵn ở tầng 3, phòng 305 cứu người.” Âm thanh Cố Viễn Quân vô cùng lạnh lùng: “Tầng 2 và tầng 4 có xác sống, không được sơ sót.”

“Vâng, đã rõ.”

Đôi mắt dưới vành mũ quân phục vô cùng hờ hững, hắn buộc một đầu thang dây cứu hộ thật chắc chắn vào lan can ban công sau đó nói: “Khi đội cứu hộ từ tầng dưới gọi lên, các em mò theo đoạn dây này xuống là được, tôi còn việc không thể ở lại.”

Hai cô gái vẫn chưa bình tĩnh sau sự việc vừa rồi, chỉ vô thức gật gật đầu nhìn hắn rời đi.

Cố Viễn Quân vô cùng bình tĩnh tìm kiếm trên hành lang tầng 5, chỉ ai để ý mới biết bước chân hắn nhanh hơn bình thường mấy phần. Mùi hương dịu nhẹ, tươi mát hắn ngửi thấy trên người thanh niên càng rõ ràng hơn khi đến gần căn phòng ở cuối dãy.

Lục Vĩnh Hi đang yếu ớt dựa vào tường thều thào nói chuyện với cơ giáp của mình, cố tìm cách giảm bớt lực chú ý tới cơ thể đang nóng bừng cùng phần tuyến thể đang vừa nóng vừa ngứa phía sau gáy.

“Tụi mình gom được mấy viên tinh thạch rồi?”

“27 viên thưa ngài… Chủ nhân, đây không phải là cách đâu.”

Lục nguyên soái kéo mở cổ áo rộng ra một chút để bản thân dễ dàng hít thở hơn, cậu nhỏ giọng cười cười, bất lực hỏi lại: “Thật sự không còn thuốc ức chế dự trữ sao?”

Nhớ đến 001 không còn kí ức trước đây, lúc trước nếu còn nó để đâu 001 hiện tại cũng chẳng nhớ được: “Quên đi, ta nghĩ cách đã.”

Cậu mệt mỏi nghiêng đầu sang một bên dựa vào vai chính mình, cố gắng suy nghĩ, tầm mắt đột nhiên dừng trên thanh kiếm do 001 hóa thành, trong đầu cậu đột nhiên nảy ra một ý.

Một là sử dụng thuốc ức chế, hai là chết. Vậy cách cuối cùng thì sao? Chịu đau phá hủy tuyến thể một lần, vĩnh viễn không còn chịu sự quấy phá của pheromone nữa là được mà.

"Cậu định làm gì vậy?" Giọng nói của Cố Viễn Quân vang lên ngoài cửa, vẫn lạnh nhạt và điềm tĩnh như bao ngày, hoặc có thêm chút gì đó khang khác, nhưng do bị kì phát tình dày vò mà Lục nguyên soái nhất thời không nhận ra.

Cậu không trả lời hắn, đôi mắt mơ màng đầy sương tiếp tục cầm con dao nhỏ lên muốn tự mình phá hủy tuyến thể. Mũi dao bén nhọn bị cậu trực tiếp nắm chặt, máu tươi chảy dài trên làn da tuyết trắng, đặc biệt chói mắt người nhìn.

“Phằng.”

Lục Vĩnh Hi ngơ ngác nhìn con dao bị bắn trúng văng sang một góc, ngay sau đó có một người nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay trái đang chảy máu của cậu, đôi tay của hắn có màu da trắng lạnh, ngón tay thon dài đẹp đẽ nhưng lại bị vô vàng vết sẹo phá hoại, người nọ nói với chất giọng lạnh lùng.

“Sao lại làm mình bị thương?”

Lục Vĩnh Hi cảm nhận rõ một người xa lạ đang chạm vào tay mình, mới lấy lại chút tỉnh táo né tránh tay hắn.

“Ngồi yên, tôi chữa cho cậu.”

Một mùi hương rất đỗi quen thuộc trước khi cậu tạm biệt thế giới cũ xuất hiện. Là mùi hương của hoa diên vĩ, vừa ấm áp, gần gũi, lại tinh tế, trầm lặng.

Mùi hương mà cậu thích nhất.

Tuyến thể sau gáy ngày một nóng hơn, thế mà vết thương trên tay lại trở nên mát mẻ một cách kỳ lạ... hóa ra Cố thiếu tá đã dùng dị năng của mình chữa thương cho cậu.

Hắn sử dụng dị năng càng nhiều, mùi hương tựa như pheromone ở thế giới của cậu lại nồng đậm hơn một chút. Lục Vĩnh Hi không để ý đến nét mặt hiện tại của đối phương, cậu dụi dụi mặt mình vào tay hắn, giọng nói vẫn như mọi khi nhưng cộng thêm động tác nhỏ hiện tại chẳng khác nào đang làm nũng cả.

“Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”

Con ngươi màu nâu nhạt nhẹ co lại, hắn tiếp tục truyền dị năng vào người cậu nhiều hơn, sẵn tiện kiểm tra một vòng xem cậu bị thương ở chỗ nào.

Đến phần gáy của Lục Vĩnh Hi, dị năng đột nhiên bị hút vào ngày một nhiều. Cố thiếu tá cau mày, hắn hỏi với giọng điệu chắc nịch: “Cậu khó chịu ở gáy đúng không?

Lục Vĩnh Hi rơi vào kì phát tình vô cùng ngoan, hỏi gì liền đáp đó: “Vâng.”

“Một chút sẽ hết thôi.”

Lục Vĩnh Hi được dị năng của hắn truyền vào người nhiều hơn, cảm giác khô nóng sau tuyến thể cũng từ từ thuyên giảm, thế nhưng cơ thể cậu cũng đến giới hạn. Cậu mệt mỏi mà ngả đầu luôn vào vai người trước mặt, đôi mắt nặng trĩu không cách nào mở tiếp được nữa.

Lục Vĩnh Hi vẫn còn nhận thức được trước mặt cậu là ai, nhỏ giọng nói xin lỗi: “Thưa thiếu tá…thứ lỗi cho tôi…”

“Không cần xin lỗi, ngủ đi.”

“Cảm…ơn ngài.”

Đôi mắt ngài thiếu tá hiện lên chút nhu hòa mà chính hắn cũng không tự phát hiện. Hắn kéo cổ áo cậu lại cẩn thận, nhẹ đỡ cậu ra sau lưng mình, không tốn bao nhiêu sức lực đã cõng cậu trên lưng đi ra ngoài.

Gương mặt Lục Vĩnh Hi mềm mại dịu ngoan hơn ngày thường rất nhiều. Cố Viễn Quân bước chân ổn định đi trên hành lang vắng, bâng quơ hỏi, dù biết người kia đã không còn nghe hắn nói gì nữa: “Cậu rốt cuộc có thân phận gì thế?”

Cố Viễn Quân từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu đã nghĩ, đây là thiên thần. Một kẻ trần tục như hắn sao xứng được chạm tới.... nhưng giờ đây cậu ấy đang ở trên lưng hắn rồi, ấm áp và chân thực đến vậy.

Tác giả có lời muốn nói.

Cố Viễn Quân hoàn toàn là người thường, chỉ có khả năng xoa dịu do dị năng của hắn chứ không có khả năng đánh dấu như alpha ở thế giới của Lục Vĩnh Hi nha.

Hot

Comments

Sadako

Sadako

đây gọi là sự trùng hợp của t/g:)))

2024-12-07

9

Zy

Zy

ùm kh khác j BO mỗi lần đọc ABO là sẽ né cặp BO không dám xem 2 đứa chịu khổ dày vò nhau

2024-11-22

4

Zy

Zy

thui chọn chết cho đỡ đau hơn con nhé

2024-11-22

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play