Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp

Sáng hôm sau, Lục Vĩnh Hi thay bộ đồ Trần Miên Đông đưa cho, tóc cậu buộc cao hết ra phía sau lộ ra đường cằm thanh tú, tinh xảo. Cậu nhìn nửa cánh tay máy của mình chậm rãi cầm lấy chiếc găng tay đen trên bàn đeo vào. Lục nguyên soái nhét thứ vũ khí bản thân chưa từng sử dụng vào bên chiếc bao súng bên hông.

001 quét qua cây súng ngắn của cậu cho ra phân tích sơ bộ về loại vũ khí này.

“Nó không dùng năng lượng như những loại súng mà tôi biết, nhưng nguyên lý hoạt động khá đơn giản, ngài chỉ cần nhắm chuẩn mà bắn là được. Tôi nghĩ nó sẽ không làm khó được ngài, chỉ là số lượng đạn có giới hạn.”

“Ta hiểu rồi, cảm ơn ngươi.”

Cậu nhẹ nhàng gài bao súng lại nhỏ giọng nói tiếp: “Nếu đã có giới hạn, vậy cứ để đó đi, ta cũng không cần dùng nó.”

Lục Vĩnh Hi ra cửa, đôi mắt khẽ dao động nhìn những hàng xe bọc thép đậu kín cả lối vào căn cứ, mà tâm trạng cứ bồn chồn, nôn nao. Cái cảm giác nguy hiểm sắp đến này cậu rất quen thuộc, là một kiểu trực giác, là một nhận định được bộ não truyền tải đến tất cả các giác quan.

Không biết sao Lục Vĩnh Hi cảm thấy bản thân sẽ gặp chuyện gì đó không hay ho gì cho cam.

Nhưng dù biết là thế, cậu vẫn phải cùng bọn họ đi làm nhiệm vụ, cậu đã hứa sẽ bảo vệ “đồng đội” của mình.

Là đồng đội, chiến hữu thật sự chứ không phải là người hợp tác lợi dụng lẫn nhau như trong quá khứ của cậu.

Nơi đây không có tên quốc vương ấy, bọn họ chỉ là những người lính vì nước, vì dân cống hiến nguy hiểm, tính mạng của mình để bảo vệ an toàn, mạng sống của mọi người mà thôi.

Lê Minh ngó thấy cậu đang đứng ở một góc đôi mắt vô định, hồn như bị câu đi một nửa thì nhanh chóng đi đến kéo cậu đến khu vực tập trung.

Hôm nay có tổng cộng 9 đội trong căn cứ đi làm nhiệm vụ giải cứu người tại đại học A, đương nhiên một phần là vì nghĩa vụ, một phần là vì phần thưởng trưởng căn cứ sẽ phát cho bọn họ.

Lục Vĩnh Hi chỉ thoáng thấy bóng dáng quân phục màu xanh đen thẳng tấp ẩn sau đoàn người, hắn đang nghiêm nghị dặn dò gì đó với người bên cạnh thì đột nhiên nhìn về phía cậu. Lục nguyên soái vừa lúc híp mắt do ánh sáng từ đèn xe lớn chiếu tới không xác định rõ người nọ có phải là đang nhìn cậu hay không. Ngay sau đó, Cố Viễn Quân cũng mờ nhạt dần trong tầm mắt cậu, đợi đến khi tầm mắt cậu trở nên rõ ràng bóng lưng ấy cũng đã lặng lẽ biến mất trong biển người mênh man.

Do màu tóc nổi bật cùng khuôn mặt xinh đẹp mà rất nhiều người đều bị cậu thu hút, kể cả Lục Thanh.

“Có người như vậy từng tồn tại sao?”

Tư Hạo nghe không rõ cậu ta nói gì nên đành hỏi lại: “Em nói gì thế!?”

Lục Thanh bối rối vì bản thân vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng xua xua tay nói: “Không, không có gì ạ!”

Tư Hạo nghe vậy khẽ chau mày, đôi mắt lại không khống chế được nhìn vào chàng trai xinh đẹp nọ, thầm nghĩ người đó cũng là người đẹp bên gối của gã thì tốt rồi.

Lục Vĩnh Hi lên xe của đội bọn cậu, theo sau những chiếc xe đầu tiên, một đường đi đến trường đại học A. Cậu cảm nhận được những ánh mắt từ bốn phương tám hướng đó chứ, nhưng cậu lại chọn cách mặc kệ không quan tâm. Rồi sẽ có một ngày họ sẽ thấy mái tóc trắng này nhuộm đủ máu tươi, giết đến đỏ mắt những lúc gặp phải mối nguy lớn, khi ấy sẽ không ai nhìn cậu bằng ánh mắt ấy nữa…họ sẽ sợ cậu như cách họ sợ Cố Viễn Quân mà thôi.

Trên đường họ phải ghé qua vài trạm xăng để dự trữ thêm ít nhiên liệu phải dùng trong đoạn thời gian sắp tới. Ngoài năm đội dưới trướng của Cố thiếu tá, là bốn đội hoạt động riêng lẻ. Bọn họ chia ra thu dọn vật tư trên đường, ai nhìn cũng ghen tị với đội của Tư Hạo.

Đội gã có một dị năng giả hệ không gian, trong khi bọn họ lo lắng vì không còn chỗ chứa đồ, đám người của đội 6 lại ung dung gom hết những thứ trong tầm tay.

Cố Viễn Quân phân phó cho những người trong năm đội chỉ thu gom những thứ cần thiết, mọi lúc mọi nơi đều cần giữ mức cảnh giác ở cao nhất, không được buông lỏng phòng bị dù chỉ là một giây.

Mỗi lần đến nơi dừng chân, vị thiếu tá nọ sẽ luôn là người bước xuống xe đầu tiên. Hắn chỉ cần giương súng, đạn chắc chắn sẽ ghim trúng mục tiêu.

Quãng đường bọn họ đi qua đều để lại dấu vết… xác sống bị xử lí toàn bộ, chỉ là chưa ai từng thấy vị thiếu tá ấy sử dụng dị năng của mình, cũng không đoán được hắn đã thức tỉnh dị năng hay chưa? Chỉ riêng Lục Vĩnh Hi biết dị năng của hắn đã sớm thức tỉnh, có điều nó có hơi không phù hợp với tính cách người này cho lắm.

Dị năng theo những gì Lục Ngạn để lại cho cậu biết, nó đa phần sẽ phân hóa theo tính cách của người sở hữu. Ví dụ một người nóng tính thường có dị năng hệ hỏa, người ôn hòa hơn đôi chút sẽ có dị năng thủy, mộc, lạnh lùng hệ băng, hệ gió, và vài loại tính cách phù hợp như thế nữa, chỉ riêng Cố Viễn Quân là ngoại lệ.

Một người được tất cả nhận xét là một kẻ lạnh lùng đến mức trong mắt không chứa nổi thứ gì lại thức tỉnh một loại dị năng cao thượng như vậy.

Dị năng hệ chữa lành biến dị.

Có thể chữa lành, cường hóa tất cả mọi thứ kể cả là vật sống hay vật chết miễn năng lực hắn đủ cao.

Dị năng đặc biệt tiềm tàng rất nhiều mối nguy, cậu hiểu vì sao hắn chưa để mọi người biết bản thân có loại dị năng này.

“Đừng quên nói với bọn họ việc thu thập tinh hạch trong não xác sống.”

Trần Miên Đông không mấy quen thuộc phóng ra ba mũi tên bạc một đường thẳng đến đầu con xác sống vừa xuất hiện bên trái cách họ không xa, nghe vậy liền chú ý tới những con xác sống có dị năng. Anh vừa định mở bộ đàm nói rõ nhiệm vụ với các đội viên đã nghe được giọng nói lạnh nhạt ngày thường của thiếu tá.

“Trong não xác sống tiến hóa có tinh hạch, là một thứ giúp ích cho chúng ta.”

“Tự tìm đi.”

Lục Vĩnh Hi ở ngay bên cạnh không nhịn được cười ra một tiếng: "Haha."

Tác giả có lời muốn nói.

Trần Miên Đông: "Một người thì phũ phàng với tôi, một người thì toàn chặn họng tôi... tôi ghét..." Ánh mắt sắc bén của Cố thiếu tá quét đến, anh chỉ có thể nuốt lại lời mình định nói, uất nghẹn hét lên.

"Tôi ghét việc bản thân còn độc thân, được chưa?"

Hot

Comments

Tiểu Khả Ái

Tiểu Khả Ái

kêu ngược lại tưởng dị năng biến ra kịch hài cho mn xã stress chớ

2025-03-25

1

Cạp ơi Cạp

Cạp ơi Cạp

sao hèn dị ạ🤣

2025-02-02

1

Bạch Hồ

Bạch Hồ

thức tỉnh cái mềm mà tính tình còn cứng hơn tảng băng

2025-01-25

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2 Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3 Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4 Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5 Chương 5: Cố Viễn Quân
6 Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7 Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8 Chương 8: Căn cứ thành phố A
9 Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10 Chương 10: “Lục Thanh”
11 Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12 Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13 Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14 Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15 Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16 Chương 16: Dị năng thăng cấp
17 Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18 Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19 Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20 Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21 Chương 21: Trăng máu
22 Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23 Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24 Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25 Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26 Chương 26: Gió tuyết
27 Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28 Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29 Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30 Chương 30: “Em không vui”
31 Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32 Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33 Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34 Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35 Chương 35: Cậu không cần rời đi
36 Chương 36: Thiếu tá ghen
37 Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38 Chương 38: Căn cứ thành phố B
39 Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40 Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41 Chương 41: Mất liên lạc
42 Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43 Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44 Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45 Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46 Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47 Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48 Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49 Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50 Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51 Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52 Chương 52: “Cha ngài…”
53 Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54 Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55 Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56 Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57 Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58 Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59 Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60 Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61 Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: Nguyên soái đế quốc Lục Vĩnh Hi
2
Chương 2: Cậu thật sự sống lại trong cơ thể người khác
3
Chương 3: “001, cậu là người thân của tôi”
4
Chương 4: Nguyên soái Lục nói dối
5
Chương 5: Cố Viễn Quân
6
Chương 6: Lần đầu tiên có người hỏi cậu: “Đau không?”
7
Chương 7: Họ giống nhau nhưng lại không giống nhau
8
Chương 8: Căn cứ thành phố A
9
Chương 9: “Thì ra đây là tên của cậu...Lục Vĩnh Hi”
10
Chương 10: “Lục Thanh”
11
Chương 11: Chuẩn bị cho nhiệm vụ
12
Chương 12: Người ấy lạnh lùng nhưng lại mang trái tim ấm áp
13
Chương 13: “Kéo đi, tôi giữ người cậu rồi”
14
Chương 14: “Ngài cho tôi thêm chút dị năng có được không?”
15
Chương 15: Trừ khi Lục Vĩnh Hi không còn là cậu nữa.
16
Chương 16: Dị năng thăng cấp
17
Chương 17: "Bạn bè... người thân... cậu chưa từng có"
18
Chương 18: “Cậu là ai cũng được, tôi không để tâm”
19
Chương 19: “Máu cậu là bước tiến lớn đấy!”
20
Chương 20: Cậu không hiểu ánh mắt ấy
21
Chương 21: Trăng máu
22
Chương 22: Thiếu tá tương tư một người
23
Chương 23: Có một người luôn dịu dàng với thế giới này
24
Chương 24: Họ không thể cứu lấy chính mình
25
Chương 25: Vốn tưởng đã yên bình nhưng lại không
26
Chương 26: Gió tuyết
27
Chương 27: Con phải bảo vệ tất cả bọn họ
28
Chương 28: “Lục Thanh, cậu nghĩ sao nếu hôm nay là ngày giỗ của cậu?”
29
Chương 29: Trả lại cho cậu ấy
30
Chương 30: “Em không vui”
31
Chương 31: Có hi vọng còn hơn là không
32
Chương 32: Mắt cậu…sao lại thế này
33
Chương 33: Tạm biệt… có lẽ sẽ không gặp lại.
34
Chương 34: “Liệu em sẽ về chứ?”
35
Chương 35: Cậu không cần rời đi
36
Chương 36: Thiếu tá ghen
37
Chương 37: Kỳ tích nhỏ bé nơi tinh cầu xa xôi
38
Chương 38: Căn cứ thành phố B
39
Chương 39: Nhân loại là một cá thể
40
Chương 40: Dù ở nơi cao thế này bọn họ vẫn trông thật nhỏ bé
41
Chương 41: Mất liên lạc
42
Chương 42: Nhận ra mình vô thức yêu một người
43
Chương 43: Bình minh trở lại, chàng trai ấy lại chẳng quay đầu
44
Chương 44: Kho vũ khí quân sự
45
Chương 45: “001 à! Máu tươi lại nhuộm đỏ cả người tôi này.”
46
Chương 46: “Tôi hỏi lại lần nữa… em có đau không?”
47
Chương 47: “Ngài thích em sao?”
48
Chương 48: “Tôi nhặt về được thì là của tôi.”
49
Chương 49: “Em đến từ một nơi rất xa”
50
Chương 50: “Sao em ấy lại chọn ngài mà không phải là tôi?”
51
Chương 51: Thử nghiệm vacxin
52
Chương 52: “Cha ngài…”
53
Chương 53: “Vĩnh Hi, em đến kỳ phát tình rồi?”
54
Chương 54: Phải trả chút giá cho hai chữ “hạnh phúc” này chứ nhỉ?
55
Chương 55: “Khi hừng đông lại đến.”
56
Chương 56: “Ngày hôm nay là ngày cuối cùng.”
57
Chương 57: “Vì tin người ấy, vì trách nhiệm trên vai.”
58
Chương 58: “Cứu các người rồi, phải cứu cả người tôi yêu nữa.”
59
Chương 59: Ngoại truyện 1 “Em sẽ không rời đi… đúng không?”
60
Chương 60: Ngoại truyện 2 "Ngày mà tôi và anh ấy thật sự tự do"
61
Chương 61: Ngoại truyện 3 “Vốn dĩ chính là định mệnh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play