BANG BẠCH ƯNG
Trong căn phòng u tối, người đàn ông ngồi lặng lẽ, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn lồng mờ nhạt chỉ đủ để làm sáng khuôn mặt của hắn. Tay hắn cầm ly rượu đỏ thẫm, lắc nhẹ để quan sát sự chuyển động của chất lỏng. Hắn lắng nghe báo cáo với vẻ mặt không cảm xúc, đôi mắt sắc bén chăm chú vào thuộc hạ.
- Lão đại, tất cả đã được xử lý gọn gàng.
- Lỗ Thuyên đâu? Cậu ta chưa về?
- Dạ chưa. Lỗ Thuyên nói có việc gấp phải đến thành phố T, nên đã lái xe đi rồi ạ.
- Khi nào cậu ta trở về, bảo cậu ta vào gặp tôi. Lui đi.
- Rõ.
Phong Hàn Lương nhếch môi cười một cách thâm độc, ánh mắt hắn lấp lánh sự tính toán. Hắn nhấp một ngụm lớn rượu từ ly rồi uống cạn, ra lệnh cho thuộc hạ:
- Điều tra về Lỗ Thuyên ngay lập tức.
Hắn biết rõ những gì đang diễn ra. Là người thâm hiểm và tinh tế như Phong Hàn Lương, không ai có thể qua mắt hắn. Ông ta không hề ngu ngốc để không nhận ra rằng Trần phu nhân chính là chị nuôi của Lỗ Thuyên. Phản bội? Ông ta thừa hiểu rằng, với những thông tin này, sự phản bội có thể đã bắt đầu từ lâu.
***
TẬP ĐOÀN LÃNH THỊ
Trần Bích Diệp khoác trên mình bộ váy trắng tinh khôi. Chiếc váy trắng của cô bé được trang trí với những họa tiết nhẹ nhàng, tôn lên vẻ ngây thơ và thuần khiết của tuổi thơ. Trong tay, cô bé cầm một bức ảnh gia đình duy nhất của mình, bức ảnh thể hiện sự kết nối sâu sắc và quan trọng với gia đình. Với dáng vẻ chăm chú và quyết tâm, Trần Bích Diệp bước từng bước nhỏ về phía quầy tiếp tân, ánh mắt lấp lánh một sự tò mò và mong đợi. Cô bé có vẻ như đang tìm kiếm sự giúp đỡ từ nhân viên tiếp tân, và bức ảnh trong tay như một phần quan trọng của hành trình mà cô đang thực hiện.
- Cô ơi, cho cháu hỏi phòng làm việc của chủ tịch Cao ở đâu ạ?
Cô tiếp tân cúi người xuống một chút, để mắt có thể ngang tầm với cô bé, và hỏi với giọng nói nhẹ nhàng và ân cần:
- Chào con, con có hẹn trước không?
- Dạ có ạ, con là Lâm Diệp.
Nhân viên tiếp tân nhanh chóng mở máy tính, truy cập vào các hệ thống quản lý với vẻ chăm chú. Cô nhanh nhẹn gõ phím, ánh mắt tập trung vào màn hình. Đôi tay cô di chuyển điêu luyện và tự tin, cho thấy sự quen thuộc với quy trình tìm kiếm thông tin. Sau một lúc, cô dừng lại và xem xét kết quả, sẵn sàng cung cấp thông tin cần thiết cho Trần Bích Diệp.
- Con ơi, phòng của chủ tịch nằm ở tầng 51, phòng số 5102. Con đi bằng thang máy phía bên trái nhé!
- Dạ con cảm ơn cô ạ.
***
Cùng lúc đó, Lỗ Thuyên đã bị Phong Hàn Lương phát hiện đã để con gái gia tộc Trần sống sót. Chú bị tra hỏi và đánh đập một cách dã man. Trong căn phòng tối tăm, Phong Hàn Lương đứng lặng lẽ, ánh mắt lạnh lùng và đầy tức giận. Hắn ra tay không thương tiếc, đánh đập Lỗ Thuyên trong khi hỏi bằng giọng lạnh lùng và căm phẫn:
- Nói! Mày giấu con bé đó ở đâu?
Lỗ Thuyên nằm gục trên mặt đất, máu và vết thương làm gương mặt chú biến dạng. Với giọng nói yếu ớt và đầy đau đớn, chú cầu xin:
- Lão đại, xin hãy tha cho con bé. Nó còn quá nhỏ.
Phong Hàn Lương không hề lay chuyển, ánh mắt vẫn đầy sự tàn nhẫn:
- Những ai mang họ Trần đều phải chết. Mày giấu nó ở đâu?
Hắn tiếp tục tra hỏi, sự tức giận và quyết tâm trong giọng nói của hắn khiến không khí càng trở nên căng thẳng và nguy hiểm.
Người đàn ông bị đánh đập nằm trên sàn, cơ thể cường tráng của hắn giờ đây chỉ còn là một hình ảnh đau đớn và tàn tạ. Những thanh gậy sắt rắn chắc và những sợi dây thừng cứng rắn đã in hằn lên làn da hắn, để lại những vết bầm tím và vết thương chằng chịt. Máu từ các vết thương chảy xuống, nhuộm đỏ mặt đất xung quanh hắn.
Cơ thể hắn co rúm lại, những cơ bắp vốn rắn chắc giờ đây trở nên căng cứng và đau đớn. Hơi thở của hắn dồn dập, gương mặt nhăn nhúm vì đau đớn, mồ hôi và máu lấm lem trên khuôn mặt. Hắn cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ, nhưng những cơn đau không ngừng quật ngã hắn, đôi mắt hắn thì nhắm chặt, gương mặt méo mó vì đau đớn và sự kiên quyết không hé lộ bất kỳ thông tin nào.
Mặc dù từng cơn đau tê tái, sự im lặng của hắn là một minh chứng cho sự quyết tâm, nhưng trong ánh mắt đau đớn ấy, một sự kiên cường không khuất phục cũng hiện lên rõ ràng. Trước sự im lặng của chú khiến Phong Hàn Lương càng thêm giận dữ, ra lệnh:
- Chết tiệt, giết nó!
***
Tại phòng làm việc của Cao Minh Nguyệt, không khí có phần trang trọng và lạnh lẽo. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm lấp lánh, tạo nên những vệt sáng nhạt trên những bức tường trắng tinh. Trong không gian này, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, từ các tập tài liệu được xếp thành hàng ngay ngắn trên bàn làm việc cho đến những chiếc ghế bọc da đen bóng loáng.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, một giọng nói lạnh lùng nhưng quyền lực cất lên từ bên trong, chờ đợi người vào. Trần Bích Diệp nhẹ nhàng mở cửa và bước vào với dáng điệu kín đáo, bàn chân cô không tạo ra bất kỳ tiếng động nào trên nền gỗ bóng loáng. Cô bé bước đến trước mặt Cao Minh Nguyệt, cúi đầu 90 độ một cách cung kính, trong khi giọng nói nhỏ nhẹ của cô vang lên đầy nghiêm túc:
- Xin chào, chủ tịch Cao. Con là Trần Bích Diệp.
Cao Minh Nguyệt – một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài sang trọng và khí chất mạnh mẽ, nghe thấy cái tên quen thuộc liền ngẩng đầu lên. Ánh mắt bà sắc sảo và đầy sự tò mò khi quan sát Trần Bích Diệp từ đầu đến chân. Sau khi đánh giá cô bé một cách kỹ lưỡng, Cao Minh Nguyệt đứng dậy và đi đến ghế sofa, ngồi xuống với vẻ bình thản.
- Lại đây cô bé, ngồi xuống đi.
Trần Bích Diệp nhanh nhẹn di chuyển về phía ghế, rồi từ từ ngồi xuống. Trong khi ngồi, cô bé không quên nói lời cảm ơn bà. Được Lỗ Thuyên dặn dò là nói tên thật với Cao Minh Nguyệt, Trần Bích Diệp không cảm thấy ngại ngần và tự tin trình bày thông tin của mình.
- Con là con gái của Liễu Liễu?
Câu hỏi của Cao Minh Nguyệt vang lên với vẻ quan tâm, như đang chờ đợi một câu trả lời rõ ràng. Trần Bích Diệp gật đầu đáp lại:
- Vâng ạ.
Sự đối đáp đơn giản nhưng thể hiện sự kính trọng và tôn trọng, trong khi Cao Minh Nguyệt tiếp tục quan sát cô bé với ánh mắt đầy suy tư. Lúc này, Trần Bích Diệp bắt đầu kể lại mọi chuyện cho Cao Minh Nguyệt, với từng chi tiết chân thực và đau lòng. Cô bé mô tả rõ ràng về đêm tối kinh hoàng khi mẹ cô ra đi, từng giây phút tuyệt vọng và đau đớn mà gia đình cô trải qua. Giọng nói của Trần Bích Diệp nhỏ nhẹ nhưng đầy cảm xúc khi kể về việc Lỗ Thuyên đã cứu cô bé như thế nào, cũng như việc cái tên Lâm Diệp đã được đặt cho cô như một cách để che giấu danh tính thật của cô.
Nghe xong câu chuyện, ánh mắt Cao Minh Nguyệt đỏ hoe, như chứa đựng bao nỗi đau. Bà cảm nhận rõ ràng sự mất mát to lớn và đau đớn mà người bạn thân của mình đã phải trải qua trong suốt ba năm qua, mà bà không hề hay biết. Cao Minh Nguyệt không thể tin nổi rằng trong thời gian ngắn như vậy, cuộc sống của Trần phu nhân đã bị đảo lộn đến mức nghiêm trọng đến vậy. Nhớ lại những ngày tháng mà Trần phu nhân đã giúp đỡ bà vực dậy tập đoàn Lãnh Thị sau sự ra đi của chồng mình, lòng bà đầy sự tiếc thương. Thật không may, bà chưa kịp bày tỏ lòng biết ơn của mình thì Trần phu nhân đã ra đi mãi mãi.
Khi Cao Minh Nguyệt nghe Trần Bích Diệp nói rằng mẹ cô bé đã nhờ cô đến tìm bà, bà càng thêm đau lòng. Cô bé tiếp tục đưa ra một bức thư từ trong chiếc mũ của mình, như là một phần của di nguyện của mẹ cô. Trần Bích Diệp nói thêm:
- Chú Lỗ có gửi bức thư này cho người. Chú ấy nói với con là phải tận tay đưa cho người.
Updated 73 Episodes
Comments