LÃNH GIA
Căn phòng chìm trong ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn trên bàn. Mọi người đều đã tụ tập đông đủ, chờ đợi sự trở về của Trần Bích Diệp. Khi cô bé xuất hiện ở cửa, sự lo lắng trên khuôn mặt của từng người nhanh chóng biến thành niềm vui sướng. Ai cũng biết rằng Trần Bích Diệp đã trải qua những điều tồi tệ, và họ mong chờ giây phút cô trở về để đảm bảo rằng cô vẫn ổn.
- Mẹ, con mới về.
Giọng cô bé nhỏ nhẹ, như thể mang theo cả sự nặng nề của quá khứ.
Bà Lãnh nhìn con gái với ánh mắt dịu dàng nhưng không giấu được sự lo lắng:
- Sao về muộn vậy con?
- Dạ, tại con nhớ mẹ Liễu...
Trần Bích Diệp cúi đầu, ánh mắt cô trở nên mờ mịt và buồn bã. Những người xung quanh không thể không cảm thấy xót xa. Cô bé mới chỉ 6 tuổi, nhưng đã mất mẹ và chịu đựng những điều mà không ai nên phải gánh chịu. Ngày mẹ qua đời, Trần Bích Diệp không có cơ hội tổ chức lễ tang đàng hoàng cho mẹ mình, chỉ có thể lặng lẽ cùng Lỗ Thuyên chôn cất mẹ trong một buổi chiều ảm đạm.
Hôm nay, khi cô trở về, sự thật tàn nhẫn về con người của mẹ cô đã được phơi bày. Cô bé giờ đây cảm thấy lạc lõng và bối rối, không biết liệu có nên tiếp tục con đường mà mẹ cô đã chọn. Tham gia vào tổ chức có thể giúp cô bé trả thù Phong Hàn Lương dễ dàng hơn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô sẽ đi theo con đường đầy gian truân mà mẹ cô từng đi.
- Tiểu Diệp, vào ăn tối đi chắc em cũng đói rồi.
Giọng của Lãnh Nguyệt Tâm nhẹ nhàng kéo cô bé trở về thực tại.
Trần Bích Diệp khẽ gật đầu, bước vào ngồi cùng bàn với mọi người. Nhưng khi cô vừa đặt đũa xuống bàn, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:
- Tiểu Diệp, chút nữa lên phòng gặp anh.
Lãnh Nhạc Huân, người anh luôn dịu dàng và chăm sóc cô từ khi cô bé về Lãnh Gia, hôm nay lại nói với cô bằng giọng điệu lạnh lùng như vậy. Sự thay đổi này khiến cả Cao Minh Nguyệt và Lãnh Nguyệt Tâm bất ngờ. Chắc chắn có điều gì đó đã khiến anh ấy thay đổi như vậy. Cảm giác bất an trào dâng trong lòng Trần Bích Diệp. Cô bé vội vã ăn nhanh rồi rời khỏi bàn, tiến lên phòng của anh trai.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên trong không gian yên tĩnh:
- Vào đi.
Giọng nói cất lên từ phía trong, trầm lặng nhưng đầy quyết đoán.
Trần Bích Diệp bước vào, lòng đầy lo lắng:
- Anh hai, gọi em lên có chuyện gì vậy?
Lãnh Nhạc Huân từ từ rời khỏi màn hình máy tính, đôi mắt anh nhìn sâu vào mắt cô bé, như muốn đọc thấu suy nghĩ của cô:
- Hôm nay em không có đến thăm mộ của dì Bạch?
Câu hỏi của anh làm Trần Bích Diệp bất ngờ, cô lúng túng không biết trả lời thế nào:
- Sao... sao anh lại nói thế?
- Đừng nói dối anh. Anh biết em đã đến hội quán Minh Hà.
Lời nói của anh như một nhát dao cắt ngang không gian. Trần Bích Diệp bắt đầu cảm thấy lo lắng, mồ hôi lạnh chảy xuống trán. Cô không ngờ anh trai mình lại biết sự thật, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
- Em không có, chỗ đó là chỗ nào chứ?
- Vậy người đàn ông gặp em ở trường là ai?
Lãnh Nhạc Huân tiến đến gần hơn, đôi mắt anh trở nên nghiêm khắc, đôi tay anh đặt lên vai cô, buộc cô phải đối diện với sự thật.
Trần Bích Diệp cúi đầu, không còn gì để giấu nữa. Cô bé thở dài và quyết định kể hết:
- Em là sát thủ BABY_5.
- BABY_5?
Lãnh Nhạc Huân ngạc nhiên thốt lên, nhưng anh vẫn bình tĩnh ngồi xuống ghế, lắng nghe cô bé kể lại toàn bộ câu chuyện về quá khứ của mình. Từ việc mẹ cô, Bạch Liễu Liễu, từng là chủ nhân của BABY_5, đến việc Phong Hàn Lương đã sát hại cả mẹ và Lỗ Thuyên. Những lời nói của Trần Bích Diệp như những mũi dao xoáy sâu vào tim anh trai. Nhưng thay vì trách móc, Lãnh Nhạc Huân chỉ cảm thấy xót xa. Anh ôm lấy cô bé, người em gái mà anh luôn yêu thương, vào lòng, và nhẹ nhàng an ủi:
- Ngoan, anh sẽ giữ bí mật này và giúp em.
- Cảm ơn anh hai.
Trần Bích Diệp thì thầm, cảm nhận sự ấm áp và bảo vệ từ vòng tay của anh.
Ở ngoài cửa, Lãnh Nguyệt Tâm đã nghe thấy toàn bộ câu chuyện. Cô nàng không thể tin được rằng đứa em gái nhỏ của mình lại phải chịu đựng một số phận nghiệt ngã đến như vậy. Sự thật đã lộ diện, và từ đây, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.
***
Ngày hôm sau, khi tiếng chuông tan học vang lên, Trần Bích Diệp rời khỏi trường với bước chân nhanh nhẹn, lòng tràn đầy quyết tâm. Trời đã chuyển sang chiều muộn, ánh sáng mặt trời chỉ còn le lói qua những tán cây rậm rạp bao quanh khu vực trại huấn luyện. Không khí bên ngoài trại có phần lạnh lẽo, tạo nên một không gian u ám, phù hợp với mục đích của tổ chức.
Khi Trần Bích Diệp đến nơi, cô bé thấy một nhóm học viên đã đứng sẵn, chờ đợi sự xuất hiện của Ngụy Lan. Trại huấn luyện nằm ẩn mình trong một khu rừng sâu, với những công trình xây dựng đơn giản nhưng chắc chắn, đủ để đảm bảo sự kín đáo và an toàn cho các hoạt động đào tạo. Những tòa nhà thấp bé, bằng bê tông và thép, có vẻ như vừa mới được xây dựng, tạo ra một bầu không khí khắc nghiệt và nghiêm túc.
Ngụy Lan, với dáng vẻ đầy uy quyền, đứng trước nhóm học viên. Bà ta cầm một tập danh sách trên tay, ánh mắt nghiêm khắc quét qua các học viên đang xếp hàng ngay ngắn. Sự im lặng bao trùm khi Ngụy Lan bắt đầu điểm danh, giọng bà ta vang vọng và dứt khoát trong không khí:
- Trần Bích Diệp
Giọng nói của bà ta sắc lạnh, nhưng không có tiếng trả lời từ phía Trần Bích Diệp. Sự im lặng kéo dài, và Ngụy Lan nhíu mày, cảm thấy sự bất thường. Bà ta tiếp tục dời ánh mắt khỏi danh sách, nhìn quanh đám đông một lượt, và cuối cùng dừng lại ở vị trí của Trần Bích Diệp.
- Trần Bích Diệp
Giọng bà ta trở nên cứng rắn hơn.
Vẫn không có phản hồi. Ngụy Lan bước gần hơn, ánh mắt bà ta chằm chằm vào cô bé, trong khi các học viên khác lén lút quan sát. Trần Bích Diệp đứng yên, vẻ mặt lạnh lùng không có một chút cảm xúc. Ngụy Lan cảm thấy sự thách thức trong cách hành xử của cô bé và cảm thấy hứng thú. Đây không phải là lần đầu tiên bà ta gặp những học viên cứng đầu, nhưng với một cô bé như Trần Bích Diệp, bà ta cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt.
- Sao không lên tiếng?
Ngụy Lan hỏi, giọng bà ta lạnh lùng và có phần bực bội.
- Gọi cho đúng tên tôi.
Trần Bích Diệp đáp lại với sự kiên quyết, giọng nói của cô bé đầy thách thức.
Ngụy Lan nhếch môi cười, điều này khiến bà ta càng thêm tò mò. Bà ta hiểu rằng Trần Bích Diệp không chỉ là một học viên bình thường. Đây là con gái của Bạch Liễu Liễu, một người từng giữ vị trí quan trọng trong tổ chức.
- Lãnh Diệp Diệp
Bà ta gọi lại, giọng nói chứa đựng sự thỏa mãn.
- Có.
Trần Bích Diệp trả lời, lần này giọng nói đầy quyết đoán.
Sau khi điểm danh xong, Ngụy Lan bắt đầu chia nhóm để tổ chức huấn luyện. Hiện tại, tổ chức đang trong giai đoạn tạm ngừng hoạt động. Lý do là lực lượng sát thủ của BABY_5 đã bị tiêu diệt trong một nhiệm vụ thất bại, khi không thể giết được mục tiêu Nam Hướng Vãn. Đây là một thất bại nghiêm trọng và toàn bộ sát thủ thuộc BABY_5 đã bị giết, để lại một khoảng trống lớn trong cơ cấu tổ chức.
Updated 73 Episodes
Comments