Cao Minh Nguyệt nhận lấy bức thư từ tay Trần Bích Diệp, cười nhẹ với sự cảm thông và nghiêm túc. Bà mở bức thư ra, ánh mắt bà chăm chú dõi theo từng chữ viết:
“Chủ tịch Cao,
Tôi không biết chị Liễu Liễu có quan hệ gì với người nhưng mà xin người hãy giúp đỡ cho Tiểu Diệp. Con bé bây giờ đang gặp nguy hiểm nếu như để Phong Hàn Lương phát hiện nhà họ Trần còn người sống sót thì Tiểu Diệp sẽ phải chung số phận với chị Liễu Liễu. Tôi đã cố gắng hết sức ẩn đi tất cả thông tin về Tiểu Diệp rồi. Đọc xong bức thư này có lẽ tôi đã đi đến gặp mẹ của Tiểu Diệp, Phong Hàn Lương chắc chắn đã biết đến con gái của Trần gia còn sống nhưng không biết con bé là ai. Vậy nên người hãy cứu lấy con bé. Di chúc của mẹ Tiểu Diệp tôi gửi lại cho người. Xin hãy cứu Tiểu Diệp.
Lỗ Thuyên”
Đọc xong bức thư, Cao Minh Nguyệt cảm nhận được trọng trách nặng nề và sự cần thiết phải hành động ngay lập tức. Bà nhìn Trần Bích Diệp với sự quyết tâm trong ánh mắt, sẵn sàng làm tất cả những gì có thể để bảo vệ cô bé và thực hiện di nguyện của người bạn đã khuất. Cao Minh Nguyệt rút ra một tờ giấy từ bên dưới các tài liệu trên bàn, đó là đơn di chúc của bạn thân bà. Bà cẩn thận mở bức thư, nhưng trước khi đọc, bà quyết định bước đến gần Trần Bích Diệp. Đặt tay nhẹ nhàng lên lưng cô bé, bà bế Trần Bích Diệp lên và ngồi xuống ghế sofa, nhẹ nhàng đặt cô bé vào lòng mình. Với sự âu yếm và đau lòng, Cao Minh Nguyệt nhìn vào mắt Trần Bích Diệp và bắt đầu nói:
- Tiểu Diệp, chú Lỗ của con đã hy sinh rất nhiều cho con. Bây giờ chú ấy đã… đã đến gặp ba mẹ con rồi. Vì vậy…
Chưa kịp nói hết câu, Trần Bích Diệp đột ngột òa khóc, tiếng khóc của cô bé vang lên trong phòng như một tiếng gào xé trong lòng. Cô bé hét lớn:
- Không, chú Lỗ đã nói không bỏ con rồi mà…
Nghe tiếng khóc của Trần Bích Diệp, Cao Minh Nguyệt cảm thấy trái tim mình như bị thắt lại. Bà cảm nhận sâu sắc sự mất mát và đau đớn của cô bé, khi giờ đây cô bé đã mất đi tất cả người thân. Sự đau khổ trong mắt Trần Bích Diệp khiến Cao Minh Nguyệt không khỏi lo lắng cho tương lai của cô bé. Những suy nghĩ về cuộc sống đơn độc và không biết điều gì đang chờ đợi phía trước làm bà xót xa.
- Là Phong Hàn Lương làm đúng không?
Khi câu hỏi vừa thốt ra, Trần Bích Diệp vẫn đang khóc nức nở, nhưng giọng điệu của cô bé bỗng trở nên căm phẫn và đầy thù hận:
- Trả thù…con sẽ trả thù…
Cao Minh Nguyệt ngạc nhiên trước sự quyết tâm và căm thù trong lời nói của Trần Bích Diệp. Bà nhìn vào khuôn mặt đang đẫm nước mắt của cô bé, cảm nhận được sức mạnh và sự kiên cường mà cô bé đang thể hiện. Cảm giác bất lực và đau lòng hòa quyện trong tâm trí Cao Minh Nguyệt và bà biết rằng mình phải làm tất cả những gì có thể để bảo vệ và giúp đỡ Trần Bích Diệp, đồng thời tìm cách giải quyết mối đe dọa mà Phong Hàn Lương đang gây ra.
***
TẬP ĐOÀN PHONG THỊ
Bầu không khí trong phòng lúc này nặng nề và im lặng, chỉ còn lại âm thanh thở của từng người, tạo nên một sự căng thẳng gần như có thể cắt đứt bằng dao. Mỗi hơi thở, mỗi tiếng động nhỏ đều trở nên rõ rệt trong sự tĩnh lặng, làm tăng thêm sự u ám bao trùm không gian. Đột nhiên, âm thanh cứng rắn và đầy sát khí của Phong Hàn Lương phá vỡ sự yên lặng:
- Có một đứa bé thôi sao mà không tìm thấy? Thật vô dụng.
Lão ta đập bàn thật mạnh, tiếng gỗ và kim loại va chạm vang lên như một cú lốc, làm rung chuyển không khí trong phòng. Ánh mắt của Phong Hàn Lương sắc lạnh và chứa đựng sự tức giận không thể che giấu. Khuôn mặt lão ta trở nên đáng sợ, với những đường nét trở nên cứng rắn và nghiêm nghị. Đôi mắt lão ta như bừng cháy với ngọn lửa của cơn thịnh nộ, ánh nhìn của lão khiến mọi người trong phòng không khỏi cảm thấy sợ hãi.
- Sau ngày hôm nay không tìm thấy nó thì các người tự động chết đi. Ra ngoài!
Giọng nói của lão ta vang lên với sự ra lệnh không thể chối cãi. Những từ ngữ thốt ra như những nhát dao sắc bén, sắc lệnh của Phong Hàn Lương đầy đe dọa và nghiêm khắc. Mỗi từ đều mang một áp lực nặng nề, như thể lão ta đang chịu đựng một thất bại nghiêm trọng và không thể chịu đựng thêm bất kỳ sai lầm nào nữa.
Khuôn mặt của ông ta lúc này thật đáng sợ, với sự tức giận không thể kiềm chế. Sự nhẫn nại của lão ta đã đến mức giới hạn và sự thất bại này là điều không thể chấp nhận được. Phong Hàn Lương không thể tin rằng một thành viên trong gia tộc Trần gia lại có thể bị bỏ sót. Đối với lão, đây là một sự sỉ nhục lớn chưa từng xảy ra trước đây. Lão cảm thấy bị Lỗ Thuyên chơi một ván đau đớn và không thể chịu đựng nổi sự thất bại này.
***
LÃNH GIA
Cao Minh Nguyệt bế Trần Bích Diệp đi vào bên trong ngôi nhà lớn, nơi từng chi tiết và đồ đạc đều toát lên vẻ xa hoa và sang trọng. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm lấp lánh phản chiếu lên các bức tường tinh tế, tạo nên một không gian lấp lánh và huyền bí. Căn phòng rộng lớn với các món đồ nội thất tinh xảo khiến cho Trần Bích Diệp cảm thấy như bước vào một thế giới hoàn toàn mới mẻ và đầy thú vị. Cô bé không khỏi mở to mắt, dõi theo từng chi tiết xung quanh với sự thích thú và ngạc nhiên.
Sự xuất hiện của Trần Bích Diệp ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trong gia đình Cao Minh Nguyệt. Những ánh mắt tò mò và bất ngờ đổ dồn về phía cô bé. Các câu hỏi nhanh chóng lướt qua trong đầu của họ, từ những người con của Cao Minh Nguyệt đến các thành viên khác trong gia đình. Những câu hỏi như “Đứa bé này là ai?” và “Sao Lãnh phu nhân lại bế đứa bé này về nhà nhỉ?” vang lên trong tâm trí của họ.
Tuy nhiên, Cao Minh Nguyệt không để mọi người băn khoăn lâu. Bà nhẹ nhàng đặt Trần Bích Diệp xuống ghế, quay về phía tất cả và cất tiếng:
- Đây là Lâm Diệp, con nuôi của tôi. Từ bây giờ con bé sẽ sống ở đây. Tất cả mọi người hãy đối đãi với con bé thật tốt.
Trần Bích Diệp nở một nụ cười tươi tắn, như một cách chào đón nồng nhiệt đến tất cả mọi người trong gia đình. Cô bé nhìn quanh với ánh mắt ngây thơ và vui vẻ, như thể muốn khám phá thế giới mới này.
Cao Minh Nguyệt tiếp tục giới thiệu:
- Lâm Diệp, đây là anh chị của con. Ba đứa làm quen với nhau đi nhé! Mẹ trở về công ty có việc.
- Vâng ạ.
Sau khi Cao Minh Nguyệt rời đi, hai người con của bà bắt đầu làm quen với Trần Bích Diệp. Lãnh Nhạc Huân, người anh trai, mỉm cười và chào:
- Chào, anh là Lãnh Nhạc Huân.
Trần Bích Diệp gật đầu tươi cười, đáp lại với sự vui vẻ và thân thiện. Sau đó, cô bé hướng mắt lên nhìn người chị gái.
- Chị là Lãnh Nguyệt Tâm. Rất vui được biết em.
Ba đứa trẻ bắt đầu trò chuyện và đùa giỡn khắp nhà. Tiếng cười và sự vui vẻ của họ làm ấm lên cả ngôi nhà. Quản gia đứng bên cạnh, ánh mắt đầy hạnh phúc khi chứng kiến cảnh tượng này. Từ khi Lãnh lão gia qua đời, ngôi nhà đã thiếu vắng tiếng cười của bọn trẻ. Lãnh Nhạc Huân và Lãnh Nguyệt Tâm thường xuyên trầm ngâm và ít giao tiếp vui vẻ như trước đây. Đặc biệt là Lãnh Nhạc Huân, cậu ngày càng trở nên lạnh lùng và ít nói. Nhưng giờ đây, với sự xuất hiện của Trần Bích Diệp, mọi thứ dường như đã thay đổi. Ba đứa trẻ chơi với nhau rất vui vẻ, mặc dù đây là lần đầu tiên họ gặp mặt.
Quản gia nhìn về phía bức ảnh của Lãnh lão gia treo trên tường, lòng tràn ngập cảm xúc. Ông cảm thấy như thể mình muốn gửi lời nhắn đến người đã khuất:
“Lão gia, hai người con của ông bây giờ rất vui vẻ. Ông hãy an tâm yên nghỉ nhé.”
Updated 73 Episodes
Comments