Trần Bích Diệp kiên quyết, dốc hết sức mình tập luyện trong trại huấn luyện của tổ chức sát thủ, bên cạnh Ngụy Lan – một bậc thầy về ám khí. Từ sau bữa tối cùng hai cô bạn thân, cô không hề nghỉ ngơi mà luyện tập không ngừng cho đến 9 giờ tối. Mặc cho mọi người trong tổ chức đánh giá thấp khả năng của mình, Trần Bích Diệp một mình đứng giữa sân tập, đôi mắt không hề lay chuyển, tay cầm chặt ám khí bằng kim loại giả. Mỗi lần ném ám khí, cô đều dồn hết sức, hy vọng có thể tiến bộ và chứng minh bản thân.
Ngụy Lan từ xa quan sát, thấy sự nỗ lực không ngừng của cô gái trẻ, lòng bà có chút hài lòng. Dù Trần Bích Diệp còn non nớt, nhưng ít nhất cô không có ý định bỏ cuộc, điều mà bà đánh giá cao.
Ngụy Lan bước tới gần, chộp lấy ám khí vừa bay vụt qua, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không thiếu phần kiên nhẫn:
- Lãnh Diệp Diệp, dùng ám khí không nên quăng nó một cách bừa bãi như vậy.
Trần Bích Diệp hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lắng nghe lời chỉ dẫn của bà, ánh mắt tập trung cao độ.
- Vậy làm sao để dùng ám khí hiệu quả ạ?
Ngụy Lan nhìn Trần Bích Diệp với ánh mắt sâu thẳm, giọng bà trầm lắng nhưng đầy sự kiên định và hiểu biết. Bà bắt đầu giải thích một cách tỉ mỉ, như thể từng lời nói của bà đều mang theo trọng lượng của những năm tháng kinh nghiệm. Giọng nói của bà mềm mại nhưng không kém phần sắc bén, thể hiện sự thành thạo trong việc sử dụng ám khí.
- Ám khí không phải là thứ để chơi đùa hay thử nghiệm.
Bà bắt đầu, đôi mắt hướng về phía ám khí trong tay Trần Bích Diệp.
- Nó được tạo ra với mục đích duy nhất: kết liễu một mạng người. Khi kẻ thù lơ đãng, khi họ tin rằng họ an toàn, đó là lúc ám khí trở nên đáng sợ nhất.
Bà tiếp tục, ánh mắt nghiêm nghị:
- Cách duy nhất và nhanh gọn nhất để đạt được mục tiêu đó là quăng ám khí ở một góc 45 độ từ đỉnh đầu kẻ thù. Đây không phải chỉ là việc ném với sức mạnh, mà là sự phối hợp tinh tế giữa kỹ năng và môi trường xung quanh.
Ngụy Lan giơ tay, tưởng tượng một đường ném hoàn hảo trong không khí:
- Khi ám khí được ném đi với góc độ và sức mạnh phù hợp, nó sẽ không chỉ bay thẳng đến mục tiêu. Lực gió và sự đàn hồi từ bề mặt nó va chạm sẽ làm thay đổi quỹ đạo bay của ám khí, biến nó thành một vũ khí không thể đoán trước. Và trong khoảnh khắc kẻ thù không ngờ tới, ám khí sẽ trở lại, xuyên qua từ phía sau, đâm thẳng vào tim họ.
Giọng bà đều đều, nhưng không hề mất đi sự tập trung:
- Kết quả của một cú ném chính xác là cái chết tức khắc. Không có thời gian để kẻ thù phản ứng, không có cơ hội sống sót. Mọi thứ chỉ xảy ra trong tích tắc và trong tích tắc đó, kẻ địch của ngươi đã gục ngã mà không biết điều gì đã xảy ra.
Ngụy Lan kết thúc lời giải thích bằng một cái nhìn đầy ý nghĩa, như muốn truyền đạt một thông điệp sâu xa về sự nghiêm trọng và trách nhiệm khi sử dụng ám khí. Trần Bích Diệp đứng đó, cảm nhận được sức nặng của lời dạy này và hiểu rằng mình còn phải nỗ lực nhiều hơn để trở thành một sát thủ thực thụ.
Bằng một động tác thuần thục, Ngụy Lan thực hiện cú ném mẫu, khiến ám khí lao đi như một đường thẳng hoàn hảo, sắc bén. Trần Bích Diệp chăm chú quan sát, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Cô thầm ngưỡng mộ kĩ năng điêu luyện của Ngụy Lan, một người được xem là bậc thầy sử dụng ám khí trong tổ chức sát thủ BABY_5.
Ngụy Lan đưa ám khí lại cho Trần Bích Diệp, ánh mắt đầy khích lệ:
- Thử đi.
Trần Bích Diệp nhận lấy ám khí từ tay Ngụy Lan, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm và căng thẳng. Cô gật đầu, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi tập trung toàn bộ ý chí và kỹ năng vừa học được. Ám khí lạnh lẽo trong tay dường như nặng thêm, như thể nó đang thử thách sự tự tin của cô.
Cô nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở ra, đôi mắt hướng thẳng vào mục tiêu phía trước. Với tất cả sức lực và sự chính xác, cô ném ám khí theo đúng chỉ dẫn của Ngụy Lan. Đường bay của ám khí thật hoàn hảo, cắt ngang không khí với tốc độ chóng mặt, lao thẳng về phía mục tiêu như một mũi tên đầy uy lực.
Tuy nhiên, khi cô chuẩn bị thu lại ám khí, một sự cố bất ngờ xảy ra. Trần Bích Diệp bất cẩn để ám khí không chỉ quay lại mà còn mất kiểm soát, xiên qua vai mình. Cú đâm khiến cô choáng váng trong thoáng chốc. Dù ám khí chỉ là kim loại giả, nhưng lực của nó đủ mạnh để gây ra một vết thương sâu và rỉ máu. Cô khẽ rên lên một tiếng, cảm nhận cơn đau nhói lên ở vai.
May mắn thay, phản xạ nhanh nhạy đã giúp cô né được phần lớn cú đâm, nên vết thương không quá nghiêm trọng. Dù vậy, cơn đau vẫn khiến cô hơi run rẩy, bàn tay đặt lên vai để kiểm tra vết thương.
Ngụy Lan không chút chậm trễ, nhanh tay thu lại ám khí. Bà ngay lập tức chạy đến bên Trần Bích Diệp, đôi mắt lo lắng nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Không nói một lời, bà xé một miếng vải từ áo của mình, dùng nó để băng vết thương, cẩn thận cầm máu cho cô gái trẻ.
- Có sao không?
Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự quan tâm thực sự.
Trần Bích Diệp nghiến răng chịu đựng cơn đau, lắc đầu nhẹ, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
- Hơi đau một chút thôi, thuộc hạ không sao.
Ngụy Lan nhìn cô một lúc lâu, trong mắt không giấu được sự nghiêm khắc pha lẫn lo lắng:
- Quá bất cẩn.
Trần Bích Diệp cúi đầu, biết mình đã sai, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm:
- Xin lỗi chủ nhân, sẽ không có lần sau.
Cô cảm nhận được sự thất vọng của Ngụy Lan, nhưng trong sâu thẳm, cô cũng thấy một tia hy vọng. Lần này cô mắc lỗi, nhưng sẽ không để điều đó xảy ra một lần nữa. Trần Bích Diệp thầm nhủ rằng cô sẽ học hỏi từ sai lầm này và trở nên mạnh mẽ hơn, xứng đáng với sự tin tưởng của Ngụy Lan.
Updated 73 Episodes
Comments