Ngày đầu tiên đi làm, Tiểu Hi cố gắng đến thật sớm, cô hy vọng sẽ gây ấn tượng tốt với sếp và đồng nghiệp. Trước mặt cô là một tòa nhà cao tầng, đây là nơi mà bao người muốn được đặt chân vào làm, bởi vì tập đoàn Thiên Kim là một tập đoàn lớn nhất nhì cái thành phố này, nghĩ đến đây thôi Tiểu Hi đã thấy hào hứng. Đang loay hoay bấm thang máy, đột nhiên chạm tay cô là một bàn tay khác, bàn tay to với những ngón tay thon dài nhưng rắn chắc của một người đàn ông, theo phản xạ cô rụt tay lại, vội vàng quay người xin lỗi, trước mặt cô là một người thanh niên cao lớn, áo sơ-mi trắng , đóng bộ trong chiếc quần Tây màu tối, gương mặt anh bừng sáng với làn da trắng mướt, trên chiếc mũi cao thẳng tấp là một chiếc kính, trong khá trí thức.
-" Tôi xin lỗi, mời anh bấm đi ạ!"
-" Tôi cùng tầng với cô ."Giọng người đàn ông cất lên, trầm ấm, dịu êm.
Chẳng hiểu vô tình hay cố ý , Tiểu Hi và anh chàng trong thang máy lại vào cùng một văn phòng , cảm giác ngại ngùng Tiểu Hi còn chưa hết bối rối, thì trưởng phòng của cô xuất hiện, đó là một cô gái ăn mặc thời thượng, sang trọng, cô gái bước tới giới thiệu.
-" chào mọi người, tôi tên là Như Như, trưởng phòng điều hành bộ phận truyền thông của tập đoàn Thiên Kim, hy vọng thời gian sắp tới mọi người hợp tác làm việc vui vẻ cùng nhau."
Người đàn ông trong thang máy lúc nãy là Tiểu Triết, là nhân viên mới giống cô, anh lạnh lùng chào hỏi rồi quay về bàn làm việc , mọi người trong phòng nhìn Tiểu Triết với ánh mắt ngưỡng mộ, cũng phải nếu mang gương mặt đó lên ti-vi có thể người ta còn nhầm tưởng là một diễn viên nổi tiếng nào đó, Như Như nhìn anh như bị mê hoặc , không chớp mắt dù chỉ một lần
Tiểu HI và Tiểu Triết được giao một chương trình quảng bá sản phẩm mới của tập đoàn, sắp tới đây giữa Thiên Kim và Hùng Thiên , sẽ có một cuộc đấu thầu lớn một mất một còn , trong giới kinh doanh hầu như ai cũng biết hai tập đoàn này không đội trời chung.
-" Tiểu Triết! anh về bằng gì?"
Như Như nhìn Tiểu Triết đưa đẩy , giọng điệu ngọt ngào. Tiểu Hi cảm giác mình như người vô hình, toang định bước lên để kịp chuyến xe Buýt, thì bỗng nhiên có một thứ gì đó làm cô giật mình, đứng sững như trời chồng, tay chân cô đông lại không thể cử động.
-" ơ kìa! anh đến từ bao giờ vậy, sao hôm nay rãnh rổi đến đón em?"
Như Như bước nhanh đến ôm chầm lấy người đàn ông trước mắt, người đàn ông ôm đáp cô, mắt vẫn hướng về Tiểu Hi, anh ta nhìn cô chầm chầm , ngờ ngợ như người quen cũ , rồi quay người đi, nắm lấy tay Như Như bước đi. Nhìn hai người bước đi Tiểu Hi ngã quỵ , từ phía sau , một đôi cánh tay vững chắc vội đỡ lấy cô,
- " cô có sao không ? "
Nghe tiếng thấy tiếng Tiểu Triết , Tiểu Hi như người bừng tỉnh sau cơn mê, Tiểu Triết đỡ cô đứng dậy, cô khẽ lắc nhẹ đầu
-" cô quen biết anh ta à?" Tiểu Triết tiếp tục hỏi.
-" mà cũng phải , giáo sư Mạnh Kha - hiệu trưởng đại học Bắc Hà là con rể của Tập đoàn Thiên Kim ai mà không biết". Tiểu Triết đã tiếp lời.
Lê từng bước nặng nề , Tiểu Hi như người mất hồn, nước mắt cô rơi lã chã trên gương mặt xinh đẹp. Bỏ sau Tiểu Triết nhìn theo cô khuất dần, đầu cô hiện ra những hình ảnh mà cô đã muốn quên đi từ lâu, làm sao cô có thể không biết người đàn ông đó, người mà cô đã từng yêu say đắm , người làm trái tim cô tan nát ......
-" Mạnh Kha! Mạnh Kha ! anh có đứng lại đó chờ em không hả?"
Tiếng la lớn của Mạnh Khả khiến mọi người đang đi trong khuôn viên sân trường đại học Bắc Hà phải quay lại nhìn , mà cũng phải cả cô và người anh trai sinh đôi của cô đi đến đâu cũng khiến người khác chú ý ,bởi vẻ ngoài tinh anh hơn người, nổi bật với mái tóc màu nâu suông mềm, được chải chuốt đẹp đẽ.
-"nè, anh mà còn không đừng lại có tin em mách ba là anh ức hiếp em không đó hả?".
_" kệ em, xem ba sẽ tin ai".
Mạnh Kha vừa nói , vừa cười , mặt Mạnh Khả lúc này giận dổi , cô phùng mang trợn má nhìn người anh đáng ghét kia đang trêu chọc mình. Hôm nay là ngày đầu tiên hai anh em cô bước chân vào đại học, đối với cô ngôi trường này không có gì xa lạ , bởi ba cô chính là Hiệu Trưởng Mạnh, người có tiếng nói nhất nhì ở cái Thành Phố này, nhưng từ nhỏ cô và Mạnh Kha đã luôn có nhau , nên việc anh bỏ rơi cô giữa đám đông xa lạ vẫn khiến cô không chịu được. Bỗng nhiên Mạnh Kha đứng khựng lại, khiến cô đang từ phía sau chạy tới đâm sầm vào lưng anh, anh nhìn như bị thôi miên về một hướng , miệng không giấu được nụ cười
-" đẹp quá!". Anh thốt lên trong vô thức .
-" anh Hai à, anh lẩm bẩm cái gì nữa đó"
Mạnh Khả nhăn mặt , hướng theo phía mắt của anh trai cô đang nhìn. Trước mặt hai anh em cô là một cô gái xinh đẹp, da trắng , mặt mũi thanh tú , đường nét đó tự như tiên nữ bước ra từ trong truyện tranh, cô gái bước qua hai anh em cô một cách chậm trãi.
-" bạn gì ơi! cho mình hỏi Khoa Văn Học ở đâu ?"
Cô gái nhìn Mạnh Kha một cách khó hiểu, mặt cô đỏ bừng, khẽ lắc đầu rồi vội bước đi. Mạnh Kha hiếu kỳ nhìn theo đến khi cô đi mất hút, ánh mắt anh sáng rực như nhìn thấy viên kim cương lấp lánh.
-" Nè, cách này của anh cũng ấu trĩ quá đó, anh còn nhìn cái gì nữa, người ta không thèm nhìn anh đâu đại thiếu gia à!"
Mạnh Khả trêu chọc lại anh trai như được dịp trả thù, hai anh em cô nhìn theo bóng cô gái xinh đẹp rồi nhanh chân bước vào lớp. Mạnh Khả bước vào lớp, nhanh chóng tìm chỗ ngồi ưng ý , trong lòng thầm nghĩ sao năm nay khoa Truyền Thông - Báo Chí lại đông đến thế, tay cô cầm điện thoại định lướt tin nhắn , bỗng nhiên từ đâu , một chiếc túi từ xa hướng về phía cô, may mắn cô đã kịp né.
-" đây không phải chỗ của cô!''. Trước cô là một nhóm ba cô gái, tay khoanh thành quyền, đang nhìn cô ánh mắt khó chịu.
-" tôi muốn ngồi đâu là quyền của tôi, chỗ này có ghi tên cô à?"
Mạnh Khả tuy bề ngoài mảnh khảnh, dáng vẻ tiểu thư nhưng lời nói ra bộ chẳng ngán ai. Cô gái đầu đàn vẻ mặt tức giận không thể cãi lại cô, định giơ tay nhào tới thì có một giọng nói vang lên.
-" thầy vào lớp kìa".
Ba cô gái vội vàng di chuyển đến cuối lớp , điệu bộ hậm hực vì chưa thể làm gì Mạnh Khả, cô lườm họ đến khi họ vào yên chỗ ngồi , cô chả lạ gì nhóm của Doanh Doanh, bọn họ đã không ưa cô từ hồi còn phổ thông , chỉ bởi cô được các thầy cô xem trọng, họ đều cho là vì ba cô mà cô được đối xử như thế, cô không quan tâm những điều đó , không ngờ trái đất này quá nhỏ, cuối cùng vẫn gặp lại bọn họ. Bỏ qua bực tức , cô tò mò về người đã cứu cô trong tình thế cấp bách, dù gì cô cũng không muốn mang rắc rối ngày đầu tiên đi học , cô biết ba cô sẽ không thích về điều này.
Tiểu Hi nhìn thấy một nhóm con gái đang nói qua nói lại, trông bộ cô gái đang ngồi có vẻ yếu thế, cô không thích xen vào chuyện người khác, nhưng nếu tình hình ba chọi một thì đối với cô rất ngứa mắt. Cô và Mạnh Khả nhìn nhau, cả hai cùng mỉm cười. Cô đâu ngờ cuộc gặp gỡ định mệnh nơi sân trường đã dẫn đến những chuỗi ngày đau đớn của cô sau này.
Mạnh Khả và Tiểu Hi nhanh chóng làm quen, có thể do cả hai đều có nét khá tương đồng là không thích bất công, kẻ ỷ mạnh hiếp yếu ,nên cả hai trong thời gian ngắn trở nên thân thiết. Sau khi biết Tiểu Hi học cùng khoa với Mạnh Khả, Mạnh Kha đã tích cực theo đuổi, nhờ sự giúp đỡ của am gái , anh đã khiến Tiểu Hi phải lòng mình. Hai người như đôi kim đồng ngọc nữ của trường , bên nhau như hình với bóng.
Updated 22 Episodes
Comments