Trường quân đội ấy thường có những cái chết vô cùng kỳ bí hầu như là tự tử chết chỉ có chị gái cậu lại sơ ý mà chết tất cả đã bị đè bẹp xuống mọi tin đồn ngôi trường này ngược đãi học viên bị xóa sạch tẩy trắng hoàn toàn thường diễn ra các hoạt động vui chơi để lấp liếm cho sự đen tối bên trong.
Jeong Hye cũng đủ hiểu nơi đó nguy hiểm như nào, những tin đồn rò rỉ lọt ra ngoài ngôi trường ấy được xem là nơi tụ tập tra tấn những học viên không nghe lời nhất là học viên nữ họ thường bị xâm hại rất nhiều, những vụ tự tử hầu hết là nữ học viên chưa quá một năm học tập ở đó.
Nếu suy xét từng chi tiết một có lẽ chị gái cậu có liên quan đến những vụ việc này nhưng sau chị ấy lại không nói với gia đình, Jeong Hye bất xúc vì những lá thứ chị ấy gửi về nhà toàn là lời yêu thương bố mẹ và cậu không còn một lời nào khác rốt cuộc chị ấy đang nghĩ gì đang bao che thứ gì?.
Nhưng suy nghĩ vu vơ ấy khiến cậu đêm nào cũng tức điên lên, cậu rất quý chị, chị ấy là mẫu người con gái mà chính cậu muốn cưới nhất nhưng giờ đây trả thù cho chị quan trọng hơn bất kỳ điều gì. Hôm nay vẫn đi học như mọi ngày thường đón xe bus để về nhà nhưng tại sao lại có rất nhiều người vây quanh trước cửa nhà cậu quá nhỉ?
- Gì thế? chuyện gì vậy
Jeong Hye vội chạy lại xem chuyện gì sao lại có nhiều người vây quanh trước nhà mình thế cậu tản từng người một để chen chút vào xem thì Jeong Hye lặng người đi, một nam một nữ nằm trên vũng máu ấy chẳng phải là bố mẹ cậu sao? nghe những lời từ những người vây quanh họ đã tắt thở cũng đã 1 tiếng rồi trùng khớp với quãng đường từ nhà đến trường học từ xe bus mà cậu đi hàng ngày, Jeong Hye run rẩy bước từng bước lại gần nhìn bố mẹ với gương mặt thanh thản ra đi cứ như chị gái cậu vậy, cảm xúc bùng nổ khiến cậu hét lớn.
" Tại sao không một ai gọi cấp cứu cho bố mẹ tôi hết vậy?? hả!!! "
Jeong Hye tức điên lên ôm lấy thân xác hai người máu tanh sọc thẳng lên mũi, những vết máu in lên người cậu thấm đẫm nhìn vết thương của bố mẹ nơi chảy ra nhiều nhất chính là ngay tim, cậu với đôi mắt đỏ hoe ấy nhìn tới nhìn lui thì trong tay bố có nắm chặt thứ gì đó, cậu cầm lấy tay đầy máu ấy mở ra từng ngón tay đang nắm chặt khi cậu nhìn thấy thứ mà bố đang giữ trong lòng bàn tay chính là tấm ảnh quân phục của chị gái cậu trước khi nhập ngũ sao?
Jeong Hye chưa từng khóc trước mặt người lạ vẫn luôn kìm chế cảm xúc nhưng khi nhìn thấy tấm ảnh của chị gái trong tay bố mẹ trước khi chết thì cậu liền khóc nấc lên như một đứa trẻ miệng không ngừng lẫm bẫm.
" Tại sao chứ? tại sao lại như thế này "
Một lúc lâu sau xe cứu thương cũng đến đưa bố mẹ cậu vào bệnh viện dù biết họ không thể sống nữa nhưng vẫn cần phải xác nhận lý do chết, Jeong Hye ngồi bệch ở vũng máu ấy dù rất nhiều người khuyên cậu nên tắm cho sạch sẽ nhưng cậu như kẻ điếc tai không hiểu lời nói ngồi ở đó mắt không ngừng tuôn xuống tấm ảnh của chị gái.
" Chị nở đưa bố mẹ đi cùng sao? "
Jeong Hye oán trách không ngừng, mùa xuân không ngờ lại đáng sợ đối với cậu như vậy, cả ba người mà cậu yêu thương điều chết ngay mùa xuân. Gia đình họ chưa bao giờ đón tết vui vẻ cả bây giờ không còn nữa, không còn một ai ở lại đón tết với cậu nữa họ bỏ đi hết rồi họ bỏ cậu một mình ở lại.
Jeong Hye cuối cùng cũng kiểm soát được cảm xúc lê từng bước chân đầy máu người vào trong nhà, móc điện thoại ra bấm từng số một màn hình bị ngón tay cậu đầy vết máu gọi cho chú hai đang ở Busan.
" Chú hai, bố mẹ cháu chết rồi "
Byung Hoo đang làm việc tại Bunsan nghe tin liền tức tốc chạy về Seoul ngay, cầm lấy tấm ảnh chị gái mình suy ngẫm hồi lâu xem ra bố mẹ cậu chết không đơn giản, vết thương lớn ở ngay ngực của bố và ngay bụng của mẹ vết thương rất ngọt xem ra là đạn bắn trúng. Đôi mắt vừa khóc lúc này giờ lại xuất hiện sát khí lan tỏa.
3 năm trước là cái chết của chị năm tiếp theo là cái chết của bố mẹ nó tổn thương tinh thần cậu rất nhiều, Jeong Hye bây giờ không còn ngây thơ đáng yêu như trước chỉ có hận thù ở đôi mắt chỉ có chấp niệm muốn trả thù cho gia đình.
Byung Hoo đến bệnh viện nhận lại xác của em trai và em dâu mình ông nhìn hai người mà đau lòng khóc không thành tiếng, sờ đầu đứa em trai ngày nào còn khóc òa ở dưới bám lấy chân mình giờ đây nó cùng vợ nó bỏ đi.
" Joon Woo à, anh đến muộn rồi xin lỗi hai đứa "
Comments