Chap 1: Không Cho Phép Em Làm Càn

Chap 1: Không Cho Phép Em Làm Càn

Lý Myn Myn có hiệu là 901 còn có biệt danh Papillon. Cô được xem là thân cận của Tất Kình Chân. Hắn xem cô là ngoại lệ của hắn, là người mà không ai có thể động vào được ngoại trừ hắn.

Tất Kình Chân luôn đặt Lý Myn Myn lên hàng đầu, tất cả những chuyện liên quan đến cô, hắn đều một tay đứng ra dàn xếp ổn thỏa, hắn không để cô chịu thiệt thòi bất cứ vấn đề gì càng không để bất cứ ai dám bắt nạt làm hại đến cô, hắn xem cô như sinh mạng mình vì năm xưa hắn được bố mẹ cô cưu mang....bây giờ họ không còn nữa, hắn chỉ có thể bảo vệ tốt cho cô, dùng cách này để đền đáp ơn dưỡng dục năm xưa. Tất Kình Chân có hơn 1000 đàn em nhưng hắn chỉ dịu dàng và kiên nhẫn với một mình cô, hắn nổi tiếng là tàn nhẫn, lạnh lùng và nghiêm khắc.

Tất Kình Chân sẽ không cho ai cơ hội lần thứ hai, nếu không làm được thì tiêu diệt. Hắn không thích vòng vo, nịnh bợ càng không thích những tên đàn ông xem phụ nữ như món đồ chơi, hắn tôn trọng phụ nữ nhưng lại không để bất kỳ người phụ nữ nào có cơ hội đến gần mình càng không để bọn họ có cơ hội có những suy nghĩ không đứng đắn đối với mình.

Hôm nay Lý Myn Myn lại lén hắn tìm đến hang ổ của bọn thổ dân, bọn chúng luôn gây chiến với người của Tất Kình Chân một cách vô cớ, Lý Myn Myn cũng bị bọn chúng chọc ghẹo nên mới tức giận, tính cách cô ương bướng, không biết sợ trời sợ đất, ỷ lại vào sự bảo vệ của Tất Kình Chân, cô rất kiêu ngạo, ngang tàn. Sau hơn hai tiếng đồng hồ, cô trở về với nụ cười chiến thắng trên người có vài vết trầy xước, đứng giữa nhà là Tất Kình Chân, hắn đươm mắt nhìn cô có chút dữ tợn cũng có chút đau lòng vì thấy những vết thương cỏn con đó.

“ Qua đây...”: Giọng người đàn ông dứt khoát, lạnh toát.

Dù anh có muốn dịu dàng với cô cũng khó, bởi vì cô gái này rất ương bướng, cô chỉ muốn làm những gì mình thích mà không quan tâm đến sự nguy hiểm hay kết quả thế nào, dù hắn có quản lí cô chặt đến đâu cũng khó tránh việc cô càng muốn thoát khỏi cái lồng của hắn. Lý Myn Myn ‘ xì ‘ một cái rồi lắc lư đi đến chỗ hắn, biểu cảm như thể đã phát ngán với sự quản lí của hắn.

Tất Kình Chân nắm lấy hai cánh tay cô, chăm chú quan sát từng vết trầy xước, trên cổ và cả trên mặt, đôi mắt hắn nheo lại mang theo sát khí mạnh mẽ, hắn khẽ nghiến răng. Nhưng tên đàn em bên cạnh có thể nghe rõ tiếng ken két do hai hàm răng chà xát quá mạnh, họ hiểu hắn....hắn chắc chắn đang muốn phát điên khi thấy Lý Myn Myn bị thương, dù trong mắt bọn họ vết thương này chỉ như kiến cắn, dù ai có bị thương nặng đến đâu thậm chí mất mạng, Tất Kình Chân cũng không có thái độ muốn phát điên lên như thế.

“ Anh đã nói bao nhiêu lần rồi?.....Không cho phép em làm càn “

“ Không nghe, không nghe....không muốn nghe “

“ Em....”

Lý Myn Myn trừng mắt nhìn lại hắn,...còn có thể là ai có gan to như thế,.....chỉ có thể là cô. Chỉ có Lý Myn Myn mới không mất mạng khi cãi lời hắn, cũng chỉ có cô mới dám cãi lời hắn, ở cái nơi này...hắn giống như một vị đế vương quyền lực, hắn nói sống thì cho dù kẻ đó có bị Diêm Vương cướp đi hắn cũng sẽ mang về lại, hắn nói chết dù Diêm Vương không chịu nhận người thì bắt buộc cũng phải nhận.

Tất Kình Chân thở hắc một hơi nặng nề, đầu hắn hơi cúi xuống khẽ lắc lắc cùng lúc đó nói: “ Không nghe?...được, giỏi...càng ngày càng giỏi “

Dứt lời hắn kéo cô đi thật nhanh, nhanh đến mức cô cảm giác như chân không chạm đất, như thể hắn và cô đang bay lên, mỗi khi hắn tức giận chắc chắn sẽ lại kéo cô giam trong phòng của hắn, chỉ có giam trong phòng hắn cô có nghĩ mọi loại cách cũng không thể lén thoát ra bên ngoài. Lý Myn Myn có vùng vẫy thế nào cũng vô ích vì thế những lần về sau khi bị hắn giam vào đó, cô chỉ đành nghe theo mà không la hét, làm loạn như những lần đầu.

Cô bị hắn ép ngồi lên giường, hắn nhanh chóng lấy đồ sơ cứu đến, chỉ là những vết trầy xước cỏn con trong mắt hắn lại giống như phông ba bão táp, những vết thương này đến cả trẻ con cũng không sợ, vậy mà hắn....

“ Tất Kình Chân, tôi đói... “

“ Gọi anh trai....”

“ Tất Kình Chân...”

“ Gọi là anh trai “

Tất Kình Chân siết lấy cánh tay cô, nhìn bề ngoài có vẻ siết rất chặt nhưng thật ra lại giống như không khí, hắn bên ngoài tỏ ra dữ tợn như thế thật chất không dám nặng tay với cô, hắn đối với cô là tất cả sự kiên nhẫn và dịu dàng mà hắn có,....đối với hắn cô là đứa em gái quan trọng hơn cả sinh mạng, trong lòng hắn Lý Myn Myn là người mà hắn không nỡ nhìn thấy cô chịu tổn thương hay xảy ra bất cứ vấn đề nào nhất trên đời.....có thể nói là duy nhất trên đời này của hắn.

“ Bọn họ cũng nấu xong bữa tối rồi, sẽ mang lên cho em sau “

“ Bây giờ,....đói rồi “

“ Được rồi, anh sẽ bảo bọn họ mang lên cho em ngay “

Nói xong, hắn chăm chú thoa thuốc lên những vết trầy đó của cô, nhẹ nhàng, dịu dàng từng cử chỉ của hắn, luôn như thế chưa từng thay đổi, trước đây dịu dàng thế nào càng về sau càng dịu dàng hơn....Mặc kệ cô có khiến hắn tức đến phát điên, hắn cũng chỉ có thể tự giày vò bản thân mình, tự trút giận lên chính mình.

Lý Myn Myn lặng lẽ nhìn hắn....thật ra cô biết rõ hắn đối với cô rất tốt, hắn chỉ muốn bảo vệ cô nhưng cô cũng biết rõ nếu năm đó không phải vì hắn bỏ nhà đi, bố mẹ cô vì lo lắng cho hắn mà phải lái xe đi trong đêm mưa tìm hắn thì họ đã không gặp phải tai nạn thương tâm rồi mất mạng.....hắn gián tiếp gây ra cái chết cho bố mẹ cô, dù hắn có tốt với cô nhưng cô vẫn luôn dặn lòng, cả đời cũng không công nhận hắn là anh trai mình. Càng không dễ dàng tha thứ cho hắn.

“ khụ...khụ “

Đột nhiên Lý Myn Myn xoay người ho lên vài cái, mới đó gương mặt cô trở nên nhợt nhạt khó coi, Tất Kình Chân có chút hoảng, hắn đặt tay lên trán cô mới biết cô đã phát sốt, Tất Kình Chân nhíu mày tập trung quan sát biểu cảm trên gương mặt của em gái mình. Hắn bế thốc cô lên mà không nói lời nào đặt cô nằm lên giường, cẩn thận sờ trán cô lần nữa vừa lúc nói.

“ Nghịch ngợm cả ngày, không lo cho bản thân. Làm sao tôi dám để em tự do bên ngoài “

“ Tôi không sao...khụ...khụ “

Tất Kình Chân quay người đi, hai tay hắn thoát thoáng chỉ cần nhấn một số, tên người hắn muốn gọi đã hiện ra, giọng hắn nặng nề mang theo sự vội vã.

“ Mang bữa tối và cả thuốc hạ sốt lên đây cho tôi... nhanh “

“ Tôi muốn ngủ “

Tất Kình Chân vứt điện thoại lên bàn rồi ngồi phốc xuống giường khẽ chạm vào bàn tay của Lý Myn Myn, hắn hiện rõ sự lo lắng trên gương mặt, chỉ khi ở riêng với cô, cô mới có thể chứng kiến được những biểu cảm gương mặt mà cô nghĩ cả đời cũng khó có thể nhìn thấy nó trên gương mặt của người đàn ông này. Vì bình thường hắn lạnh lùng, kiêu ngạo, sát khí bấy nhiều...làm sao có thể có lúc biểu hiện ra những biểu cảm thế này với người ngoài.

“ Có lạnh không? “: Giọng hắn khe khẽ bên tai cô

Lý Myn Myn chầm chậm gật đầu, hai mắt cô mơ màng nhìn hắn, cơ thể càng lúc càng cảm nhận rõ cơn lạnh, cứ thế mà run rẩy, hai tay bấu chặt chăn đắp đè lên người mình. Tất Kình Chân luồng một bàn tay vào trong chăn nắm chặt tay em gái mình. Tất Kình Chân thậm chí còn không quan tâm đến sức khỏe của bản thân mình, hắn rất xem thường những lúc hắn bị cảm lạnh hay sốt, dù có ho ra máu hắn cũng mặc kệ nhưng chỉ cần Lý Myn Myn ho lên một tiếng cũng đủ khiến hắn trở nên sốt sắn. Có những lúc hắn lo lắng cho cô đến mức khiến người khác phải hiểu lầm mối quan hệ thật sự của bọn họ,....chẳng giống như anh em khác cha khác mẹ một chút nào, có cảm giác nhưng là người phụ nữ cả đời hắn.

“ Có phải em đã dầm mưa sáng nay không? “

Tất Kình Chân giọng hơi lạnh, nhưng tay vẫn nắm chặt hai bàn tay của Lý Myn Myn bên trong lớp chăn kia, hắn cảm nhận được rõ bàn tay cô càng lúc càng trở nên nóng ran nhưng bề phía Lý Myn Myn cô lại cảm thấy càng lạnh thấu xương

...****************...

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play