Chap 2: Cả Đời Cũng Không Lấy Vợ

Chap 2: Cả Đời Cũng Không Lấy Vợ

“ Đói,....hư...”: Giọng cô gái yếu ớt, thều thào.

Từ sáng đến giờ cô không có gì trong bụng, bình thường khẩu phần ăn của Lý Myn Myn sẽ gấp đôi người bình thường có những ngày đặc biệt của con gái cô sẽ ăn gấp ba lần, cô ăn nhiều nhất trong tất cả những người ở đây, ở đây gần một nửa số người là phụ nữ nhưng đều là người làm thuê cho Tất Kình Chân, mỗi người bọn họ mỗi ngày sẽ nhận được hai bữa ăn và đều có một lượng thức ăn nhất định, dù có muốn ăn thêm cũng không thể, đối với những người làm việc không nghỉ ngơi từ 7 giờ sáng đến 9 giờ tối như họ mà chỉ có hai bữa ăn một ngày thì hoàn toàn giống như một cái bánh bao hay cốc và phê lót dạ dày cho có, còn với Lý Myn Myn cô, đói lúc nào thì ăn lúc đó, nếu không có thức ăn nấu sẵn cô sẽ phát cáu lên và làm loạn, đối với cô gái này quan trọng nhất chỉ làm loạn và ăn.

Vì lý do đó, Tất Kình Chân không bao giờ để việc thiếu đồ ăn nấu sẵn xảy ra, vì em gái hắn sẽ đói bụng bất thình lình và lượng thức ăn cô ăn mỗi lần sẽ khác nhau, có những lúc sẽ không đủ cho cô ăn, cô cũng sẽ khó chịu rồi chạy nhảy khắp nơi xung quanh hắn để làm loạn, hắn hiểu điều này nhất, mỗi lần như thế hắn cũng luôn rất kiên nhẫn với cô, không lần nào mắng mỏ hay tức giận.

Cốc...cốc...cốc

Bên ngoài tiếng gõ cửa vừa vang lên ngay lập tức người bên ngoài được Tất Kình Chân cho phép bước vào, một vài món ăn cùng bát cơm lớn đi kèm đó một một vài loại thuốc, sau khi đặt xuống bàn, Tinh Minh nhìn lướt qua Lý Myn Myn, hắn có chút nhíu mày, khẽ khẽ giọng.

“ Lão đại, nếu sau này anh lấy vợ....không biết bánh bao nhà chúng ta sẽ thế nào. Bây giờ cô ấy đã sắp qua ngưỡng trẻ vị thành niên mà vẫn chưa tự lo được cho bản thân mình “

Những đàn em thân cận của Tất Kình Chân thường gọi cô là bánh bao vì cô sở hữu cái má bánh bao đáng yêu, tuy dáng người gầy gò nhưng nhìn tổng thế thật sự là một vóc dáng hoàn hảo, gương mặt ngũ quan cũng rất hoàn hảo đến mức tỉ lệ vàng cũng phải chịu thua.

Tất Kình Chân như không quan tâm đến Tinh Minh nhưng anh cũng nặng nề trả lời một cách dứt khoác..

“ Cả đời cũng không lấy vợ “

Ngay từ khi quyết định đưa cô đi cùng, hắn đã giàm suy nghĩ đó mãi mãi sâu trong đầu đến khi nó biến mất, anh không muốn lấy vợ, sinh con gì đó....chỉ muốn dùng cả đời mình chăm sóc cho Lý Myn Myn để đền đáp lại công ơn nuôi dưỡng của bố mẹ cô dành cho hắn năm xưa. Hắn sẽ ở bên cạnh cô cho đến khi cô gặp được một người đàn ông tốt thật sự yêu cô, chỉ cần cô đồng ý hắn sẽ gả cô đi...nhưng dù cô có làm vợ, làm mẹ trong lòng hắn cô vẫn là Lý Myn Myn nhỏ bé, hắn luôn ở phía sau bảo vệ, che chở cho cô.

Sự dứt khoác của Tất Kình Chân khiến Tinh Minh có chút sốc, hắn đơ người vài giây rồi cũng im lặng rời đi, không phải hắn không hiểu Tất Kình Chân xem Lý Myn Myn như mạng nhưng đến mức hắn muốn cô độc cả đời chỉ vì cô thì thật sự khiến người khác luôn đặt dấu chấm hỏi về quan hệ thật sự của họ, cũng như tình cảm thật sự Tất Kình Chân dành cho Lý Myn Myn...liệu nó có đơn giản chỉ là anh-em...

“ Ngồi dậy ăn một chút rồi uống thuốc “

Tất Kình Chân đỡ lấy Lý Myn Myn ngồi dựa vào thành giường, hắn từng muỗng tinh tế thổi nguội mới bón cho cô ăn, nằm trong vòng tay hắn cô gái giống như chỉ mới là một đứa trẻ vừa học ăn học nói, từng thứ nhỏ nhặt nhất hắn đều tinh tế, dịu dàng làm cho cô. Lý Myn Myn hai mắt vẫn mơ màng, cơ thể cô uể oải, từng hơi thở nặng nhóc lướt nhẹ qua mu bàn tay hắn mỗi khi hắn đưa thức ăn đến gần miệng cô. Tất Kình Chân cũng rất hiểu ý, mỗi lần bón là anh sẽ kết hợp cơm với một món khác nhau, có thể là kết hợp với hai trong các món đó, nhìn có vẻ nhiều món nhưng cũng chỉ khoảng 6 sáu món ăn, mỗi đĩa sẽ có một ít một ít như thế.

Lý Myn Myn bất giác tránh đi, lần này cô ngăn tay hắn lại...lắc lắc đầu.

“ Không....muốn ăn nữa, không ăn nữa...”

Tất Kình Chân nhìn mâm thức ăn, bát cơm lớn vẫn còn hơn nửa bát những món ăn cũng chưa mất đi được nửa phần,....chứng tỏ cô chỉ mới ăn được một ít chắc chắn không thể no nhanh như thế, Tất Kình Chân cố gắng dỗ dành thế nào cô gái nhỏ cũng không chịu ăn thêm một miếng, khi bị sốt khẩu vị trong miệng sẽ đắng và thay đổi sẽ khiến người bệnh lười ăn và ăn cảm thấy không ngon.

Tất Kình Chân cho cô uống thuốc, vài phút sau Lý Myn Myn liền ngủ say, gương mặt cô trắng bệch đi, dáng vẻ khiến người đàn ông đau lòng hơn ai hết. Hắn nhìn em gái mình thật lâu thật lâu như thế, đến khi bên ngoài Tinh Kình gõ cửa hắn mới bừng tỉnh.

“ Lão đại, đã sắp xếp ổn thỏa. “

“ Xuất phát ngay bây giờ “: Giọng hắn như nặng như nhẹ

Nói xong hắn quay người lại nhìn cô gái đang ngủ say trên giường lớn đó vài giây rồi rời đi.

Tất Kình Chân chỉ trang bị một khẩu súng quen thuộc, khẩu súng đó đã đồng hành cùng hắn nhiều năm, là thứ có thể nòi là vật bất ly thân. Tất Kình Chân đã hạ rất nhiều đối thủ bằng khẩu súng đó, nắm xưa khi hắn nghĩ đến con đường buôn bán vũ khí, thứ đầu tiên hắn thành công tạo ra chính là khẩu súng này. Cũng là thứ hắn dùng để bảo vệ em gái của hắn bao nhiêu năm qua. Tất Kình Chân trở về với gương mặt sát khí, cao lãnh như thư thường ngày, hoàn toàn khác xa với khi hắn chỉ ở riêng với Lý Myn Myn. Chỉ khi ở riêng với cô, hắn mới tạm thời vứt đi sự kiêu ngạo, lãnh khốc này.

“ Lão đại, chúng ta đưa toàn bộ người đi cùng như thế....ở biệt thự chỉ còn bánh bao nhỏ, liệu có ổn không? “

Hơn 1000 người ở đây đều được điều động để đi làm nhiệm vụ hôm nay, bọn họ sắp phải đối mặt với một kẻ thù được coi là những kẻ thù lớn của Tất Kình Chân. Theo như thông tin bọn họ điều tra được, kẻ thù có hơn 2000 người nhưng chung quy vẫn không thể đấu nổi lại với 1000 người của Tất Kình Chân, chỉ với số lượng này, hắn đã cùng bọn họ chiến đấu bao nhiêu năm qua mà không thua một lần nào. Tất Kình Chân vẫn còn một số lượng lớn đàn em ở nước ngoài, ở những nơi mà ai cũng biết đến ông trùm vũ khí chỉ là không phải ai cũng có cơ hội nhìn thấy được gương mặt của anh.

Tất Kình Chân im lặng hắn tập trung nhìn vào chiếc nhẫn lớn trên tay mình, mân mê mân mê nó, có vẻ như đang bận suy nghĩ một vấn đề gì khác. Ba người đàn ông nhìn qua hắn rồi Tinh Minh lên tiếng.

“ Có gì không ổn, biệt thự đó của chúng ta có những thiết bị chống kẻ xâm nhập tự động, hơn nữa lão đại chắc chắn đã tính toán rất kỹ càng mới có thể dễ dàng để Lý Myn Myn một mình ở lại đó.

...

Lý Myn Myn ngủ một giấc dài đến tận 1 giờ sáng hôm sau, cô mệt mỏi mở mắt, hai mắt nặng trĩu nhìn lên trần nhà, cơn sốt đã giảm đi đáng kể, cảm thấy cơ thể đỡ đi phần nào sự nặng nề. Lý Myn Myn nhìn xung quanh căn phòng tối om chỉ còn mỗi ánh đèn nhẹ hắc đến từ đèn để bàn, cô chống hai tay chầm chậm ngồi dậy ngã lưng ra thành giường, rên khẽ lên một tiếng một cơn đau đầu ập đến nhanh rời đi cũng nhanh, cô nhíu mày vì đau rồi cũng lấy lại hoàn toàn sự tỉnh táo. Lý Myn Myn ngồi như thế gần một phút, cô quyết định bước xuống giường, bên ngoài hành lang sáng chói nhưng không thấy lấy một bóng người, cô nhìn xung quanh....sau đó mới phát hiện đã 1 giờ 24 phút sáng, có lẽ mọi người đều đã ngủ nhưng kỳ lạ là tại sao không thấy Tất Kình Chân, cô ngủ phòng hắn, vậy hắn đang ngủ ở đâu....

Lý Myn Myn cảm thấy rất lạ, tại sao nó lại yên tĩnh hơn bình thường mặc dù biết rằng vào thời gian này mọi người phần lớn đều đã đi ngủ nhưng đến cả lính gác cổng cũng không có thì thật là kỳ lạ, mọi thứ yên tĩnh đến mức cô có cảm giác chỉ có cô tồn tại ở nơi rộng lớn này, bụng đột ngột truyền đến cơn co thắt cô quá đói bụng, ngủ gần bảy tiếng đói đến mức đau dạ dày. Lý Myn Myn đi xuống bếp, cô nghĩ mọi người có ăn tối tối qua nên ít nhất cũng sẽ để lại một ít đồ ăn thừa hoặc cơm thừa gì đó, tuy không thích ăn đồ thừa nhưng vào giờ này cô cũng không muốn làm phiền ai, bọn họ cũng mệt mỏi cả ngày để họ ngủ một chút sẽ tốt hơn.

Lý Myn Myn lục tung căn bếp cũng không thấy một món ăn thừa nào, như thể đêm qua mọi người không hề ăn bữa tối, hơn 1000 người lẽ nào họ đều không ăn tối....có gì đó xảy ra, Lý Myn Myn nhíu mày vì cơn đau dạ dày cứ vài phút lại co thắt một lần, cô muốn đi tìm điện thoại vậy là phải trở lên lại phòng của Tất Kình Chân nhưng khi đi ra phòng khách đã thấy ba người đàn ông lần lượt đi vào....ở đây có hơn 1000 người làm thuê nên chỗ ngủ của họ được sắp xếp ở những căn biệt thự nhỏ hơn bao vây căn biệt thự lớn này, có ba căn biệt thự nhỏ ở phía sau biệt thự lớn đó là nơi những người làm thuê sẽ nghỉ ngơi và ngủ ở đó, còn căn biệt thự này chỉ có Tất Kình Chân, cô, Tinh Kình, Tinh Minh, Dạ Hào và Dạ Chiến được phép ở đây. Ban ngày sẽ có vài người phụ nữ trung niên đến để nấu ăn và dọn dẹp, bọn họ còn có một khu nhà giành riêng cho việc chế tạo vũ khí, toàn bộ nhưng công việc đều được làm ở đó, khu nhà đó nằm ngay bên trái của biệt thự lớn có hơn hai mươi người thay phiên nhau canh gác mỗi ngày.

Lý Myn Myn đi về phía Tất Kình Chân, hắn cũng nhìn thấy cô lập tức đi thật nhanh đến, giọng sốt sắng

“ Sao thế? đau ở đâu? “

Lúc này, Lý Myn Myn mới nhìn rõ được người hắn cứ loan lổ những vệt màu đỏ kéo dài trên tay áo, ống quần, cổ áo thậm chí là cổ và mặt....giống như máu, nhìn sang hai tên đàn ông còn lại cũng tương tự. Lý Myn Myn hiểu ra, chắc chắn bọn họ lại vừa đi tiêu diệt ai đó trở về, cô lặng lẽ nhìn Tất Kình Chân, nhìn lên rồi lại nhìn xuống dường như hắn không có vết thương gì, có thể đây là máu của kẻ khác. Cơn co thắt ở dạ dày một lần nữa lại tìm đến, cô cúi gập đầu ôm bụng đau đớn liền được Tất Kình Chân đỡ lấy vào lòng, không quá áp sát bàn tay hắn ôm lấy cô những vẫn nhìn ra được khoảng cách.

“ Làm sao thế? “: Giọng hắn rõ mồn một nỗi lo lắng

Hai tên đàn ông còn lại là Tinh Minh và Dạ Chiến, họ cũng nhíu mày nhìn biểu hiện đau đớn của cô.

“ Đau dạ dày....Đói bụng “

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play