Thanh Tư học ở trường đại học tư an ninh an toàn hơn đôi chút, chú để cô học ở đây là một điều cô không thể chối bỏ được.
Reng reng reng
Lục Hàn "Cuối cùng cũng hết tiết, Thanh Tư mau về thôi"
"Đi thôi" cuối cùng cũng tới cuối tuần không biết chú có về nhà không ta háo hức quá.
Ra tới cổng trường xe nhà Lục gia đưa Lục Hàn đi, cậu bạn không về cùng cô nữa rồi ai sẽ đưa cô về...
Thanh Tư ở kí túc xá cuối tuần mới về nhà, trong nhà cũng quá trời vệ sĩ mặt lạnh là lí do cô chọn kí túc xá. Khi nào chú về cô mới về nhà.
Nhà gọi cho ấm cúng chứ thật ra là một toà lâu đài, à không căn biệt thự mình đâu phải công chúa đâu mà sống trong lâu đài.
Một chiếc xe Brabus G850 lăn bánh đậu trước mặt Thanh Tư, sinh viên tan học xúm lại bàn tán về việc có người nào đó được bao nuôi xế hộp sang trọng tới rước thì chỉ có hai từ "Bao nuôi". Thanh Tư cũng mặc kệ giọng nói phía sau cô biết là họ đang nói tới cô. Ác mồm ác miệng.
Cô nhận ra chiếc xe này , xe của chú cô .Xấu như cô ai dám bao nuôi, ngu xuẩn không thèm để ý tới.Mở cửa rồi chui vào xe.
"A chú đi công tác về rồi ư, nào nào tới đây ôm Tư Tư"
Người đàn ông cao lớn ngồi ở trong xe khuôn mặt lạnh lùng ấy dường như dịu nhẹ đi ôm lấy cô gái nhỏ bé trắng nõn .
"Chú lớn thêm một tí rồi, giỏi đó!" Thanh Tư đùa giỡn ,đã ba tháng nay mới được gặp lại cái khuôn mặt lạnh băng này.
"Hừ" đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt tóc Thanh Tư đúng là ba tháng không gặp lại xinh xắn hơn rồi.
Chiếc xe lăn bánh về biệt thự. Đường vào biệt quanh co , xung quanh đường đi là rừng cây hoa lá cuối đường là một căn biệt thư tráng lệ màu trắng . Có đầy đủ sân golf , hồ bơi , nơi tập súng đầy đủ tiện nghi.
"Ông chủ, tiểu thư tới nơi rồi" An Túc phá vỡ bầu không khí im lặng trong xe , hai người này chào hỏi nhau vui vẻ tưởng sẽ nói chuyện nhiều nhưng không , im lặng không biết nói gì.
Thanh Tư chạy vào nhà trước vừa chạy vừa la lớn lên "Tư Tư tắm rửa sau đó cùng chú dùng cơm".
Trở về được phòng, thở dốc sau khi điều hoà được khí tiết Thanh Tư tìm đồ đi tắm cô phải tắm rửa thơm tho để lát nữa còn xin chú một việc.
Việc gì ư là việc đi giao lưu khoa công nghệ của giáo sư Tần Phong nói đó , phải đến thành phố S lận nhất định chú sẽ không cho!
Trên bàn được bày dọn nhiều đồ ăn, cả căn nhà rộng lớn này cũng chỉ có cô và chú ăn chung với nhau. Chú ngồi ở đó dáng người cao lớn rất soái.
Thanh Tư "Ăn cơm thôi , Tư Tư mời chú ăn cơm!"
Hai người yên lặng ăn cơm, Thanh Tư có chuyện muốn nói nhưng vẫn chưa dám nói ra cứ chần chứ mãi không nói ra.
"Có gì thì nói ra" giọng nói trầm thấp làm Thanh Tư không dám nói, sao chú hung dữ như vậy.
"Dạ không có gì, Tư Tư ăn xong rồi" nói rồi đứng dậy đi lên lầu.
Vẫn chưa nói ra được nữa haizzz đúng là giáo sư hại cô rồi giờ phải làm sao đây. Xin rời khỏi thành phố giống như thái giám đi theo hầu hoàng đế xin xuất cung vậy.
Mà cô đâu phải thái giám, chú cũng đâu phải hoàng đế.
Thư phòng, giọng nói trầm thấp ấy lại xuất hiện.
Lục Khải Trạch "Chuyện của thành phố S xử lí sao rồi".
Giọng nói của An Túc báo cáo công việc rất thận trọng "Ở thành phố S Phan gia ngày càng lộng hành bán gái rồi bán các chất kích thích".
"Tưởng tôi không biết hay sao?"
Không biết là tức giận hay không nữa nói chuyện với boss làm hắn lạnh quá.
Long Cửu "Chúng ta phải qua đó mới biết rõ tình hình được"
"Chuẩn bị đi, sáng mai xuất phát"
Ba người đang bàn công việc Khải Trạch đưa tay lên miệng ra dấu giữ im lặng, hai người kia hiểu ý nhìn theo ra cửa.
"Các cậu lui xuống trước đi!"
Hai người đi ra mở cửa thấy Thanh Tư đang đi đi lại lại trước cửa.
"Thanh Tư tiểu thư"
"Trễ vậy rồi sao tiểu thư còn ở đây"
Cả hai câu đều đồng thời phát lên An Túc liếc nhìn Long Cửu tỏ vẻ thờ ơ.
"Chú còn làm việc hả vậy không làm phiền"
Long Cửu không thèm nhìn lấy An Túc một cái" Tiểu thư vào đi ông chủ đang đợi" rồi kéo An Túc rời đi.
Thanh Tư do dự một lúc rồi bước vào trong , cả căn phòng đều toả ra mùi xạ hương rất thơm. Chủ nhân căn phòng vẫn đang xử lí công việc. Khi cô bước vào chỉ ngước nhìn một cái rồi tiếp tục làm việc.
"Đã trễ vậy rồi chú mau đi nghỉ ngơi đi" nhanh nhảu chạy ra đằng sau lưng đưa cánh tay nhỏ nhắn lên xoa bóp bờ vai to ấy, dù cô có khuyên nhủ thì chú vẫn làm việc.
Người đàn ông căng thẳng một chút ngay cả Thanh Tư cũng không phát hiện ra.
Bóp vai đến mỏi nhừ cái tay mà chú vẫn chưa lên tiếng, giờ làm sao ta, nói thẳng ra sẽ mất đầu đó.
"Nói thẳng" Khải Trạch hiểu được lòng cô gái nhỏ này rồi lên tiếng, giọng nói vẫn vậy không phân biệt được có tức giận không.
Nói thẳng? Ý của chú là mình phải nói thẳng ra? Can đảm lên Thanh Tư.
"Tư Tư muốn xin chú một việc" giọng nói nhí nhí trong miệng nhưng Khải Trạch nghe được dù sao căn phòng chỉ có hai người.
Đợi một hồi cô gái phía sau vẫn chưa lên tiếng anh đành phải lên tiếng "Nói"
Hung dữ quá, chú hung dữ quá giờ không nói mới là chuyện lớn thôi làm liều "Mấy ngày sắp tới các khoa công nghệ của các trường giao lưu"
"Cho nên "
"Cho nên... À cho nên Tư Tư cũng phải đi"
"Đi thôi!"
"Không phải ở trường mà là ở thành phố S"
" Tại sao?"
Là tại sao phải tới thành phố S hay tại sao cháu phải đi??
"Buổi giao lưu đó ở thành phố S , giáo sư bắt Tư Tư phải đi"
Anh nở một nụ cười hiếm có rồi nhẹ nhàng tắt đi không ai phát hiện ra "Tư Tư nhà chúng ta đâu có giỏi mà phải đi"
Thanh Tư tức giận giọng nói có phần lớn hơn "Chú đừng xem thường, Tư Tư rất giỏi đó nha".
Tức giận đâu không thấy mà Khải Trạch thấy đó là giọng điệu của một cô gái nhỏ đang làm nũng với anh. Không hiểu sao anh lại nghĩ như vậy.
"Được thôi".
Mãi mê nói nên Thanh Tư không để ý đến hai từ vừa rồi lúc sau một bình tĩnh lại nhoài người lên trước xẹt qua má của Khải Trạch. Khuôn mặt cô được phóng đại lên
Làn da mềm mại, trắng hồng thêm nụ cười rạng rỡ của cô làm cho trái tim nào đó đập chậm đi một nhịp.
"Thật sao"
Không ai trả lời.
Lắc lắc Khải Trạch "Chú! Chú đồng ý rồi sao?"
Khải Trạch bình tĩnh lại rất nhanh nhẹ nhàng gật đầu.
Thanh Tư buông chú ra rất vui mừng nhảy nhót chuẩn bị chuồn ra khỏi phòng. Chú đồng ý rồi phải đi thôi không lại bị lật mặt.
"Ngày mai đi cùng"
Tay vừa đặt lên cái nắm cửa nghe vậy khựng lại. Chú nói cái gì Tư Tư nghe không rõ đi về phòng thật lẹ.
Nằm trên giường nghĩ về câu nói lúc nãy. Ngày mai chú đưa cô đi phải vậy không.
Nằm lăn qua lăn lại rồi lại suy nghĩ theo một hướng khác . Ngày mai chú đi công tác thuận đường đi đưa cô đi cùng.
Không biết nên suy nghĩ như nào Thanh Tư mơ màng ngủ khi nào không hay.
Nửa đêm cánh cửa được mở ra dáng người cao lớn bước vào nhẹ nhàng đi tới trước giường kéo gọn cái chăn lộn xộn trên đó . Thiếu nữ được đắp chăn đàng hoàng giấc ngủ ngon hơn.
Cánh tay đưa lên nhẹ nhàng vuốt tóc thiếu nữ nhẹ nhàng từ tốn sợ cô thức giấc.
Updated 93 Episodes
Comments
Ly Khánh
Vân phong khá lộn xộn, cậu dùng từ chưa thích hợp với những hoàn cảnh trong truyện cho lắm. Không có dấu câu ngắt đoạn làm độc giả đọc dài có cảm giác bị chaánnhé
2022-06-23
2
Diệu Dương 🌻
Nuôi rồi thịt hả 😌😌😌
2022-05-25
1
Quỳnh búp bê
Con nào nuôi k thịt😆
2021-12-14
3