Một đêm an lành trôi qua, Thanh Tư về nhà ngủ rất ngon. Giờ Thanh Tư phải chuẩn bị quần áo để tới thành phố S. Đang xếp tiếng chuông điện thoại kêu lên
Reng...reng
Nhận điện thoại là thầy Tần Phong nhắc Thanh Tư ngày mai phải đến trường để cùng đi chung nhưng cô nói cô sẽ tới đó trước nên được thầy Tần đồng ý "Mai gặp!"
Quần áo đã xếp xong, không quên thứ gì nữa. Chuyến đi lần này đi cùng chú thật là vui.
Cốc...cốc
"Tiểu thư chuẩn bị xuất phát thôi"
Thanh Tư đưa vali cho vệ sĩ rồi đi thẳng ra ngoài cửa. Đậu trước cửa là chiếc Brabus G850 quen thuộc mà chú cô hay đi. Nối liền phía sau là vài chiếc xe màu đen. Sao lần này đi dẫn theo nhiều vệ sĩ như thế đáy lòng Thanh Tư có dự cảm không lành.
Vệ sĩ mở cửa để cô bước lên, Khải Trạch đang chuyên chú làm việc thấy cô bước lên dừng lại lại đẩy bữa sáng qua. Thanh Tư xử lí xong bữa sáng cô cũng không thắc mắc về đoàn xe phía sau nữa. Cô cảm nhận được công việc của chú rất nguy hiểm đem theo nhiều người bảo vệ cũng tốt.
Hai người hai chiếc laptop ngồi yên trong xe ai làm việc của người đó. Ngày hôm nay trời nắng đẹp vậy mà dự báo thời tiết lại nói hôm nay trời sẽ mưa. Làm bài tập xong Thanh Tư hơi buồn ngủ dựa vào ghế rồi nhắm mắt.
Chiếc xe lăn bánh một cách nhẹ nhàng , đường đi khá thuận lời bọn họ đi chỉ mất 3 tiếng là tới nơi. Khi tỉnh dậy Thanh Tư đang thấy mình nằm trên đùi của chú ngủ ngon lành, trên người còn được bao phủ bởi chiếc áo vest toàn mùi xạ hương quen thuộc. Thanh Tư muốn ngủ nữa nhưng vừa mở mắt thì ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô. Khải Trạch nhếch mép cười làm cho trái tim nhỏ bé đập mạnh một phát.
Thanh Tư bật người dậy chỉnh lại tóc tai rồi vọt ra ngoài cửa. Cô đứng dậy vươn thẳng người cho thoải mái, Khải Trạch cũng theo đó bước ra .
Bọn họ nghỉ ngơi ở khách sạn năm sao Hồng Phất nổi tiếng của thành phố không ngủ này. Nhận được phòng Thanh Tư liền đi ngủ đi đường hơi mệt cần lấy lại sức.
Khải Trạch ở phòng kế bên tiến hành xử lí công việc.
An Túc báo cáo công việc tỉ mỉ, Khải Trạch vừa nghe vừa lật xem tài liệu không lên tiếng. Sau khi báo cáo xong An Túc đẩy thiệp mời tới trước bàn làm việc "Thẩm gia tối nay có tiệc rượu gửi thiệp tới mời chúng ta"
Thẩm gia toan tính cái gì trong lòng Khải Trạch đều hiểu rõ. Lần này anh tới đây họ gửi thiệp muốn đưa ra lời cảnh cáo thành phố S này là địa bàn của Thẩm gia người khác dù thế nào cũng đừng xía vô.
Anh cũng không phải là điếu thuốc tàn. Năm năm gầy dựng hắc đạo ở Châu Âu đã đủ để anh về nước tiếp quản công việc ở đây rồi. Dám đưa ra lời cảnh cáo người Thẩm gia này xem thường anh quá ...
Khải Trạch đóng xấp tài liệu lại đặt nhẹ lên bàn, cầm lấy thiệp mời miết miết bàn tay "Họ mời thì chúng ta đi"
An Túc hơi ngạc nhiên , trước nay tiệc rượu thế này toàn để cấp dưới đi sao lần này boss lại chủ động đi "Lỡ đâu đây là cái bẫy họ giăng ra"
Ánh mắt lạnh lùng được chiếu tới lại An Túc lạnh sống lưng.
"Bẫy cũng được ai là con mồi thì chưa biết" một con mồi lớn như Thẩm gia anh phải bắt trọn không để sải tay. Thẩm gia sẽ là bàn đạp để anh đứng vững trên địa bàn này
"Đưa một tấm thiệp mời tới chỗ Thanh Tư" anh mượn sức thị uy của Thẩm gia này cũng là để sau này giới hắc đạo kiêng nể Thanh Tư một chút tránh lấy con bé ra.
"Tôi biết rồi" An Túc lui ra ngoài sắp xếp mọi việc gọi điện báo cho Thẩm gia một tiếng Lục gia bên này sẽ tham gia tiệc.
...
Buổi tối , ánh trăng lên cao Thanh Tư buổi chiều đã nhận được thiệp mời . Giờ cô đang được nhà tạo mẫu trang điểm, khuôn mặt tinh xảo ít khuyết điểm đến chuyên gia có tiếng như Doris cũng hết sức khen ngợi.
"Thanh Tư thân ái, khuôn mặt của tiểu thư quá hoàn hảo rất hợp lòng tôi"
Doris là một người đàn ông phương Tây, nhắc đến chuyên gia tạo mẫu đứng thứ hai là Doris thì không một ai dám xưng bá. Thanh Tư mỉm cười nhẹ nhàng với ông cũng không biết nói gì hơn. Bao nhiêu tiền đắp lên mới có khuôn mặt , nước da đẹp như vậy cô cũng xót tiền lắm. Chú mỗi tháng chỉ cho Thanh Tư đủ tiền dùng giống bạn bè trang lứa khác. Mỹ phẩm cô dùng hoặc là tự đi làm thêm để mua còn không phải đợi chú đi công tác về mới có được.
Doris cũng chỉ nhấn nhá thêm vài chỗ chứ không trang điểm quá đậm làm mất đi vẻ trẻ trung của thiếu nữ.
"Thân ái! Đã xong rồi cô thay lễ phục đi"
Thay xong bộ y phục đã biến một cô bé năng động trẻ trung thành một khuê nữ lá ngọc cành vàng. Một chiếc đầm dạ hội màu trắng ngắn trên đầu gối. Chiếc đầm trễ vai lộ ra hai chiếc xương quai xanh tinh xảo. Đôi chân dài trắng làm cũng được làm nổi bật lên. Những dãi ren được thiết kế xung quanh tạo nên điểm nhấn, những viên kim cương nhỏ cũng điểm xuyến lên làm chiếc đầm trở nên lung linh, óng ánh lên dưới ánh đèn.
Long Cửu bước vào đưa cho Doris bộ trang sức nữ vừa rồi boss kêu anh đưa đến đây. Nhìn lướt qua Thanh Tư , hắn cũng từng cảm nhận thấy tiểu thư nhà mình rất xinh đẹp mà sao hôm nay lại càng xinh đẹp hơn. Tiểu thư như viên ngọc thế này làm sao boss có thể gả cô ra ngoài.
Chiếc cổ nhỏ bé giờ đây được đeo thêm một cái vòng cổ màu xanh nước biển, nhẹ nhàng mà đằm thắm. Cổ tay nhỏ bé cũng vậy cũng đeo lên vòng tay cùng màu. Đôi chân thêm đôi giày cao gót, tóc được búi cao lên để lộ khuôn mặt tinh xảo tạo nên một cô công chúa bước ra từ truyện cổ tích.
Khi Thanh Tư bước ra đi về , Khải Trạch đang bàn bạc công việc với An Túc nhưng khi nhìn thấy cô thiếu nữ nhà mình ánh mắt anh nhìn theo cô bước đi nhẹ nhàng như muốn bước vào tim anh.
Thanh Tư nhìn thấy chú vui mừng cười lên, lộ ra những hàm răng trăng thẳng hàng "Chú thấy Tư Tư ngày hôm nay như thế nào, Tư Tư không làm chú mất mặt chứ"
Khải Trạch đánh tan những suy nghĩ điên rồ vừa rồi , ngắm nhìn đánh giá cô gái trước mặt rồi đưa tay lên xoa đầu cô "Rất đẹp!"
An Túc ngạc nhiên đại boss siêu cấp lạnh lùng khen người khác à mà không phải người khác tiểu thư nhà mình đúng là đẹp boss khen là đúng. Mà sao hắn cảm giác không khí này có chút kì lạ giống như bạn trai khen bạn gái nhỏ của mình vậy.
Thanh Tư thích thú xoay một vòng rồi ôm chầm lấy cánh tay của Khải Trạch "Hôm nay Tư Tư sẽ làm bạn nhảy cho chú kiêm luôn bạn gái đánh bay bóng hồng"
Khải Trạch mặc trên người một bộ vest màu đen, dáng anh cao lớn kế bên là một cô gái nhỏ bé nhìn hai người rất hợp đôi, suy nghĩ của An Túc chưa kịp bị đánh bay đã được kêu về. Hắn bị điên rồi, phải nói cho Long Cửu nghe mới được.
...
Còn về Lục lão phu nhân ngày hôm đó từ chối khoé léo Thẩm Mai, bà lớn tuổi rồi đi xe có hơi mệt nên ngày hôm nay không tới được. Thẩm Mai cũng hiểu rõ nên cũng không làm khó bà. Cứ thế cả một ngày hôm đó Thẩm Mai ở lại trò chuyện với lão phu nhân, thế nhưng có phần tiếc nuối vì Lục Khải Trạch không trở về nhà lớn làm cô ta mất một ngày vô ích.
Lục phu nhân cái ghế này cô ta phải nắm thật chắc, lúc đó địa vị của cô mới lớn mạnh được.
Updated 93 Episodes
Comments
Ly Khánh
Từ ngữ lộn xộn quá ạ
2022-06-23
1
An An
lục phu nhân là của THANH TƯ đó bà ưi
2021-11-09
6
Dừa Thái Sư✨
xịn✨
2021-09-01
3