Lúc đó cô rất sợ hãi, chỉ có thể dựa vào số thức ăn còn dư lại trong kí túc xá cùng với một người bạn cùng phòng cố gắng chống đỡ, cố gắng sống sót nhưng kết quả vẫn không tránh khỏi được cái chết.
May mắn, ông trời ban cho cô một cơ hội sống lại, để cô trùng sinh vào thời điểm hai tháng trước thời điểm mạt thế xảy ra.
Sau khi sống lại, cô vẫn luôn rèn luyện sức khỏe của mình, sau đó cô kinh ngạc phát hiện mình thế mà thức tỉnh dị năng_một loại năng lượng đặc biệt có thể dùng để chống lại tang thi.
Hơn nữa ở kiếp trước của cô, xác xuất thức tỉnh dị năng của người bình thường là rất thấp, có thể nói một nghìn người thì chỉ có một người có thể thức tỉnh được dị năng.
Vì vậy, cô liền điên cuồng luyện tập thể lực, tu luyện dị năng, sau đó dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm trước đây đi mua rất nhiều lương thực cùng vật tư.
Hiện tại cô muốn đến thành phố A để gặp cô em gái nhỏ của mình, cô muốn đưa con bé đến thành phố H để gặp anh hai, cùng nhau cố gắng sinh tồn trong mạt thế.
Cô cũng không thể tưởng tượng được ở kiếp trước khi mà mạt thế đến, đứa em gái dễ thương ngọt ngào của mình đã gặp phải kết cục như thế nào nữa. Nhưng mà, cho dù như thế nào thì kiếp này, cô chắc chắn phải bảo vệ cho con bé thật tốt.
______________SÁNG HÔM SAU______________
Như thường lệ, sau khi ăn xong bữa sáng Minh Nguyệt sẽ đi xuống mở cửa tiệm cà phê, nhưng hôm nay lại khác, khi mà cô vừa đi xuống lầu thì mây đen không biết từ đâu kéo tới che kín bầu trời, tiếp đó, những giọt mưa nặng nề rơi xuống từng hạt từng hạt, sau đó mưa liền lớn dần.
Điều kì lạ là cơn mưa này có màu đỏ giống như máu vậy, những người đi trên đường sau khi bị mưa rơi trúng người cũng đều hôn mê bất tỉnh. Thấy vậy, Minh Nguyệt vội vàng đóng chặt toàn bộ cửa lại rồi chạy lên lầu ba. Cô đứng tựa người lên bệ cửa sổ thủy tinh, thông qua cửa kính nhìn ra bên ngoài
– Kì lạ thật....
Vào lúc cô còn đang ngẩn người thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên, trên màn hình điện thoại hiện lên hai chữ "Nhã tỷ", ngón tay thon dài nhẹ lướt trên màn hình điện thoại, cô bắt máy:
– Alo...
Cô vừa bắt máy, đầu dây bên kia liền truyền đến tiếng nói gấp gáp của Tuyết Nhã:
– /Alo, tiểu Nguyệt hả, bây giờ em có đang ở trong nhà không?/
Cô khó hiểu "vâng" một tiếng, liền nghe được Tuyết Nhã ở đầu bên kia thở phào một hơi:
– /Phù, còn ở trong nhà là tốt rồi..../
– /Tiểu Nguyệt, em nghe chị nói này, mấy hôm nay đừng ra ngoài, cũng đừng cho bất cứ ai đi vào trong nhà, chờ chị đến chỗ em/
Nghe vậy, cô mơ màng gật đầu đồng ý, sau đó bên tai liền nghe tiếng cúp điện thoại
– Chuyện gì vậy....
Nghĩ một hồi cũng không nghĩ ra được gì, Minh Nguyệt liền kéo lại rèm cửa, vươn vai đi về phía phòng ngủ, tiếp tục đi tìm Chu công đánh cờ.
Thiếp đi được một lúc thì cô bỗng cảm thấy cơ thể nóng ran giống như bị ném vào trong lò thiêu vậy, cổ họng khô rát, cô cố gắng mấp máy môi nhưng không thể phát ra bất cứ thanh âm nào cả, hai mí mắt thì cứ dính chặt vào nhau không tài nào mở ra được.
Tình trạng cứ tiếp diễn như vậy cho đến khi cô tỉnh lại thì đã là ba ngày sau rồi, mưa cũng đã ngừng. Cảm giác được toàn thân đều là mồ hôi, cô nhíu mày đứng dậy đi vào nhà tắm.
Trong lúc tắm rửa thì cô ngạc nhiên phát hiện trên vai trái của cô xuất hiện một hình một bông hoa sen xinh đẹp.
Sau khi thay một bộ quần áo thể thao thoải mái, Minh Nguyệt đứng trước gương nhìn chằm chằm vào bông hoa sen kì lạ kia, cô vừa đưa tay lên chạm vào nó thì một luồng ánh sáng trắng loé lên, cô bỗng nhiên biến mất.
Khi một lần nữa mở mắt ra thì phát hiện mình đang ở trong một không gian lạ.
Trước mặt cô là một ngôi nhà trúc được thiết kế tinh xảo, đằng sau nhà lác đác vài cái cây lớn, trông giống như cây táo. Bên cạnh ngôi nhà có một dòng suối nhỏ, nước trong vắt, bên kia còn có thêm một cái ao lớn. Phía xa xa còn có một mảnh đất rộng lớn đã được cày xới tỉ mỉ cùng một mảnh thảo nguyên xanh mướt.
Sau khi tham quan một vòng xung quanh ngôi nhà, Minh Nguyệt vươn tay đẩy nhẹ cánh cửa khiến nó mở ra, sau đó từ từ bước vào. Khi bước vào bên trong, thứ duy nhất cô nhìn thấy cũng chỉ có bốn vách tường làm bằng trúc, ngoài ra trong không gian rộng lớn này không hề có một đồ vật gì cả.
Cô nhìn ngắm một vòng căn "nhà" rồi như chợt nghĩ ra cái gì đó:
– A! Đúng rồi, nếu mình có thể vào đây thì chắc là cũng có thể mang các đồ vật khác vào đây nhỉ...?
Ý nghĩ chớp động, cô liền một lần nữa xuất hiện trước tấm gương trong phòng mình. Thế là cô vui vẻ ngồi nghĩ nên sắp xếp đồ vật trong căn nhà trúc đó như thế nào.
Mặc dù nhìn từ bên ngoài trông nó có vẻ rất nhỏ nhưng khi cô bước vào trong thì mới phát hiện không gian trong đó rất lớn, chắc cũng phải to bằng cả một tầng lầu của căn hộ mà cô đang sống ấy.
Sau hai tiếng đồng hồ sắp xếp đồ đạc vào ngôi nhà trúc trong không gian, thấy vẫn còn dư ra khá nhiều chỗ trống, cô liền nghĩ đi thu thập chút vật tư cùng lương thực bởi theo như kinh nghiệm đọc truyện mạt thế của cô thì những thứ như đồ ăn nước uống trong thời kỳ mạt thế là vô cùng quý giá.
Nghĩ vậy, Minh Nguyệt liền đi ra phòng khách, nhẹ vén rèm cửa ra một chút để quan sát tình hình.
Vì căn hộ này ở gần trung tâm thành phố nên chắc chắn sẽ không được an toàn, cô cũng phải tìm cơ hội nhanh chóng rời khỏi đây.
Thông qua cửa kính cô có thể trông thấy rõ ràng những bóng "người" đang vật vờ đi trên đường. Bây giờ điện vẫn chưa bị cắt, cô vẫn có thể thông qua những tin tức phát trên tivi cùng tra cứu được trên mạng mà hiểu được tương đối tình hình bên ngoài.
Hiện nay việc những "người" sau khi tỉnh lại liền nổi điên chỉ biết cắn người không chỉ xuất hiện ở thành phố A, cũng không chỉ giới hạn trong phạm vi nước S mà nó xảy ra trên toàn thế giới.
Bọn họ gọi những "người" này là "tang thi". Một số người bình thường bị tang thi cắn cũng sẽ bị lây nhiễm rồi trở thành "đồng loại" của chúng.
Updated 83 Episodes
Comments