Anh ngồi trên giường, đưa tay mở nút thắt đã muốn chai mòn bên trên cuốn nhật ký ra, lật mở trang đầu tiên của quyển nhật ký.
Năm đầu tiên tôi lên lớp sáu, ba ba nói tôi nên có một quyển nhật ký cho riêng mình, nơi này sẽ ghi dấu lại những trải qua của tôi... Ngày... Tháng... Năm...
...
Căn nhà trống trải chỉ có mình tôi... Ba mẹ đi rồi nhưng không mang tôi theo... Ngày... Tháng... Năm...
...
Tôi lần đầu tiên gặp anh... Anh là hàng xóm mới chuyển tới... Anh gõ cửa nhà đưa ra lời chào đối với hàng xóm của mình, xin được tôi chiếu cố nhiều hơn... Ngày... Tháng... Năm...
...
Thật may mắn, mỗi ngày được nhìn thấy anh, nổi buồn vì ba mẹ qua đời cũng không còn nhiều như vậy nữa... Ngày... Tháng... Năm...
...
Có phải tôi thích anh rồi không... Thật ghê tởm đi...
Bụp.
Anh đưa tay đóng lại quyển nhật ký, đầu đau như muốn nứt ra, ký ức thuộc về một người khác cuồn cuộn mà nhồi vào linh hồn anh, thân thể anh ngã xuống giường, mồ hôi đổ như mưa.
...
Đau...
Tối quá... Bây giờ là mấy giờ?... Anh đã ngất đi bao lâu rồi...
Anh cảm thấy cả người như mới được vớt ra từ trong nước, cả người nóng hổi, đau đớn nơi đầu đã giảm đi, nhưng bệnh cảm mạo chỉ có nặng hơn chứ không giảm, biết vậy anh đã không mở ra nó xem lúc này, ai biết đọc quyển nhật ký này lại kích phát ký ức của Thụy Đông cơ chứ.
Cố gắng lê cái thân mềm nhũn không có sức lần mò đi mở đèn phòng, ánh sáng bất chợp bùng nổ khiến anh lần nữa ngã quỵ.
Anh dùng mười lăm phút mới lê lết được vào nhà vệ sinh, nhìn gương mặt xa lạ trong gương mà thất thần.
Thụy Đông có một đôi mắt hoa đào to tròn, lông mi dài mà độ dày vừa đủ xoè ra như cái quạt, khuôn mặt trái son nhỏ một bàn tay cũng bao trùm hết được, mũi nhỏ cao thẳng, môi cũng nhỏ bởi vì bị anh bặm lại vì quá đau lúc nãy mà càng thêm tái nhợt, làn da giống như quanh năm không ra ngoài tái xanh, cùng với hai má đỏ bừng vì bị cảm, nhìn người trong gương yếu đến không thể yếu hơn tự nhiên anh thấy đời nan khan quá.
Như này Thụy Đông đã sống sót trong tận thế như thế nào đây, còn không có dị năng, làm vật hy sinh chỉ là sớm muộn mà thôi.
So với Cao Dư Trạch thì Thụy Đông chỉ cao 1m7, thật sự là đã yếu còn nhỏ.
Nhưng khiến anh đau đầu nhất là... Thụy Đông thích Cao Dư Trạch là sự thật, còn là cái loại yêu đương thầm lặng không một tiếng động, nếu không phải là những sinh vật nhạy cảm như là nữ nhân thì còn lâu tình cảm này của cậu mới bị phát hiện.
Xui xẻo làm sao còn là bị tình địch phát hiện, còn có, lớp trưởng Tô.
Nhưng mà Thẩm Giai Á không có bằng chứng, nếu không chỉ bằng bốn chữ đồng tính luyến ái cũng đủ để giết chết cậu, thể loại như lớp trưởng Tô thật sự là ngoại lệ trong ngoại lệ.
Lúc này cách Thụy Đông một căn nhà, Cao Dư Trạch cũng đang thăm dò căn nhà mới của mình, anh so với Thụy Đông thì thê thảm hơn nhiều, anh chả biết gì về "Cao Dư Trạch", mà "Cao Dư Trạch" cũng không có cái gọi là nhật ký...
Thụy Đông cũng không biết cái sự khốn đốn này của hắn, anh đi tắm rồi kiếm đồ ăn, ăn xong cũng không muốn suy nghĩ nữa mà leo lên giường đắp mềm ngủ luôn.
...
Sáng hôm sau Tô Ninh Hinh như đã nói có mặt ở trước cổng nhà Thụy Đông.
" Tôi cứ tưởng bản thân phải gọi cửa khá lâu mới có thể nhìn thấy cậu."
Thụy Đông vừa mở cửa đã nghe Tô Ninh Hinh nói câu này.
" Tôi không sao, thật sự là ngủ một giấc đã tốt hơn rồi, cậu ăn sáng chưa, tôi có làm sandwich mang theo."
Anh giơ cái túi lên cho cô xem vừa khoá cửa nhà đàng hoàng.
" Tôi có mang theo, cậu giữ lại mà ăn, cậu gầy quá, có khi còn chẳng nặng bằng tôi đâu."
Tô Ninh Hinh cũng giơ cái bịch của mình lên, còn trào phúng anh gầy.
Này cũng không thể trách anh, trách tạng người của Thụy Đông nhỏ.
" Cậu rất tự hào nhỉ?"
Anh móc ngược lại, thật sự, chả có nữ sinh nào tự hào mình mập hơn nam sinh cả.
" Tại sao không chứ, tròn tròn là phúc khí."
Nói thì nói vậy thôi, thân hình của Tô Ninh Hinh không hề mập chút nào, có thể xem là cân xứng, phối hợp với khuôn mặt chữ điền và mái tóc dài thắt bím thật sự là dễ nhìn.
Hai người nữa đùa nữa thật cả quảng đường từ nhà anh đến trường, hoàn toàn không hề nhận ra phía sau vẫn luôn có hai người, mỗi người lấy một tâm trạng khác nhau mà nhìn Thụy Đông.
Tô Ninh Hinh thật ra là biết, nhưng cô không muốn nhắc nhở Thụy Đông, từ hôm qua tới giờ cô thấy người bạn học này thay đổi rất nhiều, cô cũng không rõ thay đổi chỗ nào, nhưng có vẻ sáng sủa hơn, hoạt bát hơn, nói tóm lại giống như là trưởng thành hơn ấy, đặc biệt khi cậu nhìn cô còn mang chút tiếc nuối khó mà nói rõ, nếu không phải cô biết Thụy Đông thích nam sinh thì có khi cô còn nghĩ Thụy Đông thích cô cũng nên.
Thụy Đông không hề biết suy nghĩ quái dị này của cô, khi ngồi vào bàn của mình tư duy của anh đã bay đi rồi.
Hôm nay là 16 tháng 7, chỉ còn 29 ngày nữa thôi, nơi này sẽ không còn bình yên sạch sẽ như vậy nữa mà là địa ngục nhân gian.
Đại dịch COVID từ khi xuất hiện tới nay đã là năm năm, trong những năm này có lúc mạnh lúc yếu, có biến chủng cũng như khả năng thích nghi ngày càng mạnh, dù vậy chính phủ các nước cũng đè ép xuống không sai biệt lắm, số người được chữa khỏi cũng nhiều hơn.
Vắc-xin phòng bệnh cũng đã có năm ba bảy loại, Anh, Mĩ, Pháp, Trung đều có, mỗi quốc gia đều có biện pháp kiềm chế dịch bệnh của riêng mình.
Ba mẹ Thụy Đông là mất trong đợi dịch bệnh bùng nổ đầu tiên khi đang đi công tác ở Vũ Hán.
Tình hình Vũ Hán năm đó chính phủ cũng không có nói gì nhiều, chỉ có một lời xin lỗi cho những thân nhân có người đã mất đi tại nơi đó.
Thụy Đông năm đó mới 13 tuổi ôm tro cốt của ba mẹ mình khóc không còn giọt nước mắt nào, từ một thiếu niên hoạt bát trở nên càng thêm thầm lặng, cho đến lúc Cao Dư Trạch xuất hiện mới bước ra một bước đối mặt với ánh mặt trời.
Cho tới thời điểm này dịch bệnh vẫn là được khống chế, nhưng vào ngày 15 của tháng sau dịch bệnh bùng nổ trên diện rộng, cuốn phăng đi tất cả kiêu ngạo của những nhà y học nổi tiếng trên thế giới.
Bùng nổ đầu tiên không phải là dịch bệnh, mà là thiên tai.
Vào ngày 10 tháng 8, hai viên thiên thạch kích thước không quá lớn, chỉ so với trái dừa rơi xuống trái đất, một trong hai viên đập ngay vào nhà máy hạt nhân của Nga, Nga trở thành địa ngục nhân gian đầu tiên của trái đất.
Sau đó khí hậu xung quanh Nga bắt đầu biến đổi một cách chóng mặt, thời tiết nóng như lửa, cùng với mưa đá hiếm khi nhìn thấy.
Lúc đó mọi người chỉ lo để ý việc thiên thạch rơi mà hoàn toàn không hề hay biết có một thứ đã thầm lặng thay đổi, biến cường.
Xuất phát điểm đầu tiên tất nhiên là Nga, dịch bệnh ở đó giống như không thể nào khống chế được bùng nổ, những người đang được chữa trị trong các bệnh viện ở Nga giống như phát điên, gặp người là cắn người, gặp chó là cắn chó, tất cả những gì có máu thịt đều không thoát khỏi hàm răng vốn bình thường của họ.
Chính phủ Nga trở tay không kịp tử thương một nữa dân số, sau đó lấy Nga làm trung tâm bắt đầu lan rộng, số bệnh nhân phát điên ngày một nhiều, số quốc gia có bệnh nhân phát điên ngày càng tăng, cho tới cùng ngày 15 tháng 8, trái đất không có nơi nào thoát khỏi, internet chết cứng, tiếng gào thét than khóc dậy trời.
....................................
* Tâm sự chút nhé, tg đang bức xúc quá, không xả ra là không chịu được.
Trong các bạn chắc là có người cũng là TG đúng không, vậy các bạn chắc sẽ biết Noveltoon có hai hình thức ký hợp đồng, một là dựa vào độ hot mà ký, gọi là ký theo view, hai là nộp đề cương bản thảo về gmail của Noveltoon để BTV duyệt, gọi là ký ăn chữ.
Có lẽ năm xưa tg học ngữ văn quá dỡ, chẳng bao giờ được 5đ, cho nên giờ tg dù có nghĩ nát óc cho ra một nội dung hay và mới mẻ cũng viết không nên một bản đề cương đúng hình thức mà BTV đưa ra.
BTV chỉ cần học sinh giỏi chứ không cần một tg có ý tưởng hay mà viết cũng không tệ.
Tg cũng chẳng ăn được chút gì từ Noveltoon ngoài có thêm rất nhiều fan cho mình, tg thật sự rất cảm ơn sự yêu thích của các bạn đối với tg, tg sẽ cố gắng nghĩ ra những cốt truyện không trùng lập cùng người khác mà lại vui vẻ hài hước, để những người đọc truyện của tg sẽ hạnh phúc khi đọc chứ không cần phải áp lực ngoài đời còn lên đây đọc những tác phẩm ngược đau ngược đớn.
Viết này xong tg cũng vui vẻ hơn, lại tiếp tục yêu đời mà viết truyện cho các bạn đọc, chương này xem như tặng các bạn, buổi tối tốt lành.
00h00 mỗi ngày tg đều sẽ up truyện, đợi app duyệt lên là tầm 00h15p nhé, cho những ai ngồi canh lấy ghế đầu.
Updated 118 Episodes
Comments
HAN💐
tg ơi mình lại gặp nhau nè, t quyết ds ịnh cày lại bộ ní ó🙊🙊🙊
2024-12-01
2
ru
mình thấy tác phẩm của bạn rất hay ,ko phải cứ phải giỏi cái này cái kia mà mình vẫn sẽ trở thành 1 tác giả ,đối với mình truyện của bạn như 1 động lực , bạn hãy ko ngừng phát triển nhé mình nhất định sẽ ủng hộ bạn
2024-07-30
6
Iris.
Tác giả nào cũng ghĩ như tác giả là độc giả thích lắm luôn á 😭🫶
2024-06-29
2