" Mọi người điền thông tin..."
Trong lớp liên tục vang lên tiếng nói của chủ nhiệm lớp, nhưng tâm trí của Thụy Đông đã trôi theo cảm xúc mềm mại trên lớp lông nhung của chiếc hộp đen kia.
Cậu một tay cầm bút máy, một tay lại còn để trong hộc bàn sờ soạn cái hộp.
Phía sau Cao Dư Trạch ở góc độ khó mà thấy được nhếch lên khoé miệng.
Cuối cùng Thụy Đông cũng nhịn không được mà dùng ngón cái sờ tới chốt của cái hộp.
Cạch.
Tiếng vang bị âm thanh xoạt xoạt lật giấy cùng tiếng bút máy ma sát trên giấy che đi.
Thụy Đông có chút hồi hợp đưa ngón tay vuốt vào trong hộp, ngón tay đụng tới là một vật lạnh lạnh, hình tròn, trơn bóng không chút thô rát.
Đây là...
Cậu theo bản năng sờ soạn vật kia, trong lòng đã có chút phán đoán.
Người kia... Cho cậu vật này để làm gì?
Tín vật.
Hai chữ này hiện lên trong tâm trí Thụy Đông cứ như tiếng chuông, gõ đến mức lỗ tai cậu cũng đỏ lên bất thường.
Cao Dư Trạch phải kiềm nén lắm mới không đi tới sờ soạn cái lỗ tai nhỏ trắng nõn kia trăm lần cho đã ghiền, ngón tay vân vê cái bút liên hồi, cưỡng ép dời đi ánh mắt của mình ra ngoài cửa sổ, nhưng cửa sổ chết tiệt lại phản chiếu hình ảnh bên trong phòng học, ở góc độ của anh nhìn còn có thể thấy rõ hình dáng khuôn mặt nhỏ của tiểu miêu nhi kia, cái tay càng thêm ngứa ngáy.
Thụy Đông không biết mình bị dòm ngó, cậu còn đang bị hai chữ tín vật kia làm cho bùng bùng cả đầu.
Không được rồi, mặt cũng sắp bốc khói rồi, cái thân thể này đúng là phiền toái mà, không phải chỉ là tín vật thôi sao, nghĩ đi đâu không biết, người ta cũng không phải yêu đương gì... Aaaaa....
Dù vậy nổi tò mò về vật kia cũng không vơi đi chút nào, ngón tay nhỏ đã không nhịn được luồn vào vòng tròn ở giữa, từng bước lôi nó ra ngoài, nắm chặt tay rồi đưa lên trên, tâm lý sợ người phát hiện còn lia đôi mắt nhìn quanh, thấy không ai chú ý mới thở phào nhẹ nhõm.
Cao Dư Trạch thiếu điều cười điên, đáng yêu như vậy.
Vật kia là một chiếc nhẫn, nhưng chất liệu là ngọc thạch, màu xanh đen, khá lớn, ngón cái của cậu cũng luồn không khít, rất giống ngọc ban chỉ của cổ đại, bản nhẫn hình chữ nhật vuông, còn rất cũ, hơn nữa bề ngoài bóng loáng cho thấy nó được người sờ soạn nhiều chứ không phải phủ bụi lâu năm.
Thế nhưng, vật này cậu rất quen, quen đến không thể quen thuộc hơn.
Nó là nhẫn gia truyền của Cao gia, chỉ đưa cho con dâu.
Thụy Đông úp mặt xuống bàn, trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì, không ngờ cậu còn có dịp nhìn thấy nó, trong quá khứ cậu đã đưa nó cho Thẩm Giai Á, nhưng cô ta không gìn giữ nó cẩn thận mà đã đánh mất nó sau khi cậu đưa cho cô ta được một năm.
Cậu biết tại sao nó nhẵn nhụi như vậy, bởi vì mỗi ngày cậu đều lau chùi nó.
" Thụy Đông, nếu em mệt thì có thể lên phòng y tế xem thử, không nên chịu đựng."
Thầy chủ nhiệm gọi với xuống.
" Em... Không sao ạ."
Thụy Đông ngẩng phắc đầu dậy, hai má có chút ửng hồng khả nghi, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ cậu bị sốt, và thầy chủ nhiệm cũng nghĩ vậy.
" Lớp trưởng, em đưa bạn ấy lên phòng y tế đi, thời cuộc lúc này không nên xem thường bệnh nhỏ."
Thầy chủ nhiệm vẫn không yên tâm, gọi Tô Ninh Hinh đưa cậu đi.
Tô Ninh Hinh ước còn không được, không đợi Thụy Đông kỳ kèo đã đứng lên kéo tay áo cậu đứng lên, khí thế đại tỷ kéo cậu đi.
Thụy Đông bất đắc dĩ phải đứng lên, lúc đi ngang qua bàn của Cao Dư Trạch còn lén lút ngó một cái, không ngờ lại bị bắt gặp, mặt cậu còn đỏ hơn tăng nhanh bước chân chạy theo Tô Ninh Hinh, khí thế cũng chẳng kém cô chút nào.
Khúc nhạc đệm chỉ có nhiêu đó, từng ngày từng ngày nhanh chóng trôi qua, mắt thấy chỉ còn bảy ngày nữa thôi là đến ngày 15 tháng 8, Thụy Đông không còn tâm trí muốn đi học nữa.
Thụy Đông nằm dài trên ghế sofa, trán đổ mồ hôi vì vừa dùng quá sức trong không gian.
" Đừng quá cố, cơ bản đã chuẩn bị đầy đủ, chịu đựng thêm vài ngày, sẽ không cần đi học nữa."
Cao Dư Trạch đưa cho cậu một cốc nước ấm, bản thân đi vào căn bếp tiện nghi của Thụy gia bưng ra hai tô cơm cari Malaysia.
" Wow."
Thụy Đông nước cũng chẳng thèm uống vùi đầu vào tô cơm.
" Chậm thôi, cari cay, sẽ bị sặc."
Cao Dư Trạch giống như chăm con mà vén hạt cơm dính trên má cậu xuống.
" Anh cũng ăn đi chứ..."
Cậu né tránh cái tay đang cố tính làm loạn trên mặt mình, người này từ lúc " xác định " quan hệ bạn trai của cậu xong thì rất thích đụng tay đụng chân, không biết cậu rất nhạy cảm sao.
" Tôi thích nhìn em ăn, đặc biệt ngon."
Cao Dư Trạch thản nhiên nói, rồi thản nhiên xúc một muỗng cơm cho vào miệng, trong lúc đó ánh mắt vẫn nhìn cậu.
Da gà da vịt của cậu rơi rụng đầy đất, nhưng trong lòng còn có chỗ nào đó bị ma ma tô tô...
" Giờ tôi hối hận còn kịp không?"
Thụy Đông nghiêm túc nhìn anh.
" Em nói xem."
Cao Dư Trạch cười cười nhìn cậu.
Thụy Đông làm tư thế kéo kéo khoá miệng, còn chỉ chỉ tô cơm, ý tứ là: Ăn không nói, thất bại vùi đầu vào ăn cơm, người này nhất định không phải Cao Dư Trạch, nhất định.
Cao Dư Trạch không biết bản thân đã bị cậu vô tình nghi ngờ tính chân thật của linh hồn, đối với hoạt động đậu miêu mỗi ngày thật sự là vui không thể tả.
Bởi vì buổi sáng còn phải đi học, buổi chiều cũng có ngày ở trên lớp, hơn nữa ban ngày ban mặt đi qua nhà Thụy Đông thường xuyên chắc chắn sẽ bị bắt gặp nên chỉ có tối anh mới qua nhà cậu, hai người sắp xếp lại những gì cùng chuẩn bị trước khi tận thế tới, trong thời gian đó anh đã được chứng kiến tài sản kết sù của Thụy gia, thật mẹ nó người với người thật là tức chết người, nhưng cũng vì vậy mà có rất nhiều thứ anh muốn làm cũng có thể nhanh chóng hoàn thành rồi.
Bọn họ không chỉ chuẩn bị đồ ăn thức uống, vật tư như quần áo, thuốc men, xăng dầu, còn có những thực phẩm như mì tôm, bánh mì tiện lợi, thịt hộp, cá hộp, nói chung là những sản phẩm có thể để được thật lâu, còn có rượu.
" Tại sao phải mua rượu, tận thế rồi anh còn muốn uống rượu?"
Thụy Đông ngờ vực nhìn anh, nhìn một mảnh đất trống toàn là rượu mà thiếu điều muốn nhảy bổ lên đầu anh dùng búa mở ra xem trong đó có gì.
" Rượu rất tốt dùng, so với xăng lại rẻ hơn."
Cao Dư Trạch vừa kiểm tra nồng độ của rượu vừa nói, số rượu này anh đã đặt riêng xưởng rượu, yêu cầu họ muốn nồng độ cao nhất có thể.
Anh lo thoả mãn nhìn số rượu mà một lúc lâu cũng không để ý gió mưa đang kéo đến trên đầu anh.
" Rượu có thể đốt lửa."
Cao Dư Trạch thức thời nói một câu.
" Vậy tại sao anh không mua dầu lửa mà phải mua rượu, dầu lửa so với rượu rẻ hơn chứ."
Thụy Đông bạo tẩu nhào tới hai tay nắm hai tai anh nhéo ra, nghiến răng nghiến lợi nói.
Cao Dư Trạch nghe cậu nói cũng giật mình, để mặc cho cậu nhéo, hai tay giữ cái eo nhỏ của cậu cố định cho khỏi ngã, bé ngoan gật đầu ý bảo mình sai rồi.
" Đừng nói anh chưa từng nghĩ tời dầu lửa nha."
Thụy Đông nghi ngờ nhìn anh hỏi lại.
" Đúng là không nghĩ tới, tôi chỉ thấy người ta dùng rượu rất tiện lợi, hơn nữa thời tiết ở tận thế thất thường, rượu có thể giữ ấm, tang thi sợ lửa."
Anh nhún vai nói, cái tay bắt đầu làm bậy.
" Anh làm gì, mau buông ra."
Mặt cậu đỏ như cái cà chua chín mọng uốn éo muốn thoát khỏi sự giam cầm của anh.
" Miêu đưa tới cửa."
Anh cười tà nhìn cậu, cúi thấp đầu lại gần bên tai nhỏ đang đỏ ửng mà nói nhỏ.
Updated 118 Episodes
Comments
HAN💐
oi oi oi
2024-12-01
0
NSAN13
Malasysia cơ đấy
2024-07-29
3
Pipi
cứ thoải mái mà sờ đi a/Hey/
2024-07-17
0